Tiểu Quy liên tục lắc đầu, thật có chút khó có thể tin, cho dù có ai chỉ điểm, có truyền thừa cùng bồi dưỡng gì chăng nữa, muốn chân chính ngộ ra Thiên Đạo, cho dù là vi diệu phủ bụi, cũng vô cùng khó lường.
- Rốt cuộc Thiên Đạo là cái gì?
Tần Mệnh vẫn có chút hồ đồ, thậm chí càng nghĩ càng hồ đồ.
- Ngươi liền hiểu đơn giản thành áo nghĩa áp đảo trên võ đạo.
Có một số người có thiên phú vô cùng nghịch thiên, lại có bối cảnh hùng hậu thủ hộ, có trí giả siêu phàm dẫn dắt, bọn họ có thể trực tiếp vòng qua võ đạo, tìm hiểu Thiên Đạo.
Lẩm bẩm cái gì?.
Quên đi, để hắn đi đi, đem đoạn ký ức nhỏ này lưu lại, tương lai sẽ biến thành động lực, hay là biến thành độc dược, phải nhìn tạo hóa chính hắn.
- Này, còn có thể làm được không?
Xóa ký ức này của hắn ta?
- Ngươi thực sự muốn thịt?
- Ta nơi này có linh quả.
- Nồi gì?
- Ngươi tỉnh rồi?
Chết tiệt, cũng không nên nói với hắn sớm như vậy, càng không nên nói nhiều như vậy, biết trước rất dễ ảnh hưởng đến tu luyện võ đạo bình thường, một khi nóng lòng muốn thành công, võ đạo căn cơ bất ổn, hậu quả liền nghiêm trọng..
- Có một thứ được gọi là lửa!
Có thể hầm!
- Ăn sống a.
Còn có vài người, thiên phú rất mạnh, nhưng không có trí giả đề điểm, cũng không có tài nguyên đủ hùng hậu, bọn họ sẽ dùng nghị lực ngoan cường, đủ tu luyện, đem võ đạo tu luyện đến cực hạn, ở cực hạn tìm kiếm đột phá, nếu như thành công, thì phá rồi lại lập, cảm ngộ Thiên Đạo.
Tần Mệnh đi ra khỏi hẻm núi.
Tần Mệnh đứng dậy hoạt động thân thể: - Ta đi ra ngoài lấy chút đồ ăn, ngươi muốn ăn cái gì?
Tần Mệnh im lặng không nói, có chút hoảng hốt.
- Không có!
- Ngươi những lời này hoàn toàn là mở ra cho ta một phiến thiên địa, võ đạo khó phân, Thiên Đạo vô cương, thế gian quả nhiên kỳ diệu, ta hiện tại càng có động lực.
Phải, cứ làm như vậy!
Móng vuốt của Tiểu Quy chợt thu vào trong, mạnh mẽ rút lại dấu vết.
Tiểu Quy đụng vào Tần Mệnh, thế nhưng không có phản ứng.
Tiểu Quy chần chờ một hồi, tròng mắt đảo qua, nếu không.
Có thể nướng!
Ngươi yên tâm, ta không đến mức bây giờ liền truy tìm Thiên Đạo, ngươi cũng đã nói, cần đủ thiên phú, càng cần trí giả đề điểm cùng đủ lực lượng thủ hộ, mới có tư cách sớm tìm kiếm Thiên Đạo.
- Ta ăn thịt.
- Ngươi vẫn là nên quên đi thì tốt hơn, mọi việc từng bước từng bước.
- Nồi hầm.
Đường Ngọc Chân trong ba ngày này cũng đang minh tưởng tu luyện, an bài Hắc Minh Huyết Luyện Hổ cảnh giác bên ngoài, cảnh giác Tần Mệnh, miễn cho hắn làm chuyện xấu gì.
Này, đừng dọa ta?
Đến lúc đó ngay cả võ đạo cũng không hiểu, càng đừng nói đến võ đạo cực hạn, không đạt tới võ đạo cực hạn, nói cái gì chạm vào Thiên Đạo.
- Ngươi vốn không nói nhiều, ta lại quên đi, chẳng phải là vô nghĩa sao.
Tiểu Quy chần chờ một lát, móng vuốt nhỏ cuối cùng vẫn buông xuống.
Ta mượn một chút, dùng xong trả lại ngươi.
Bởi vì tất cả võ đạo kỳ thật chính là các loại chi nhánh áo nghĩa Thiên Đạo, chỉ là muôn vàn chi nhánh, muốn từ bên trong tìm kiếm được dấu vết của Thiên Đạo, thật sự khó so với lên trời.
Bất quá tiểu tử này quả thật có một cỗ ngoan cường, cũng có một loại chấp nhất cùng khát vọng đối với võ đạo, nói không chừng tương lai thật sự có thể có thành tựu.
Tần Mệnh cả người tràn ngập nhiệt tình, chuyện Tiểu Quy nói với hắn tuy rằng vô cùng xa xôi, xa xôi đến không thể tiếp cận, hoàn toàn là thế giới khác, nhưng cũng không đả kích Tần Mệnh, ngược lại giống như treo ở trong đầu hắn một ngôi sao sáng lạn, sẽ thẳng hướng chỉ dẫn cho hắn, càng cho hắn đủ động lực để trưởng thành.
Đường Ngọc Chân tức giận không nhẹ, công chúa nhà nào xuất hành mang theo nồi niêu xoong chảo?
Tần Mệnh nhớ tới lời Tàn Hồn nói, thế giới to lớn ngoài sức tưởng tượng, đi khắp đại lục, đi về phía cổ hải, còn có thể có thế giới mênh mông hơn, nơi đó có tộc quần cổ xưa cường đại hơn sinh tồn!
- Ta nói không có!
Tiểu tổ ta cũng không thể hại hắn.
- Ngươi có chuyện gì vậy?
Tần Mệnh bỗng nhiên hít sâu: - Cảm ơn ngươi.
- Hoàng thất các ngươi xuất hành, không phải đều mang theo chút đồ dùng sinh hoạt gì đó sao?
Tiểu Quy tùy ý nói, chậm rãi nâng móng vuốt trong suốt như ngọc lên, hướng về phía đầu Tần Mệnh, kỳ quái mở móng vuốt ra, đảo qua không gian, lặng yên không một tiếng động đến gần đầu Tần Mệnh.
Nhân tiện, ngươi có mang nồi đến không?
Những thứ này ta đều không có, nhưng ta có nghị lực, ta cũng sẽ có đủ tu luyện, ta sẽ tận khả năng đem võ đạo tu luyện đến cực hạn.
- Cảm ơn ta vì cái gì?
- Không có thì không có, hô to như vậy làm gì.
- Ngươi không ăn, ta ăn.
- Không có phong độ, không biết thuận theo nữ nhi sao?
Đường Ngọc Chân nói thầm hai tiếng, bỗng nhiên muốn thay tỷ tỷ kêu khổ, tỷ tỷ thanh cao lãnh ngạo, lại tôn quý ưu nhã, cuộc sống vô cùng tinh xảo tinh tế, chú ý chất lượng, nếu thật sự kết hợp cùng Tần Mệnh, quả thực chính là công chúa cùng dã thú, sống như thế nào, nàng không phát điên?
Thật may hoàng huynh có thể nghĩ ra.
Không được, ta phải nghĩ biện pháp cắt đứt hôn sự từ chỗ Tần Mệnh.
