Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 51: Người của Mãng Vương phủ




Đêm khuya, Tần Mệnh lần thứ hai đi tới dưới chân Dược Sơn, tiếng gầm gừ vừa bị đè xuống lại vang lên, vang vọng ở sâu trong Dược Sơn.

Xa xa nhìn qua, kim quang lóe ra, sương mù cuồn cuộn, mơ hồ có thể nghe được tiếng mặt đất vỡ vụn ầm ầm.

Tần Mệnh thử đi về phía trước vài bước, tiếng gầm gừ đột nhiên kịch liệt, ngay cả cả tòa Dược Sơn cũng run rẩy.

- Bên trong rốt cuộc giam cầm cái gì?

Tần Mệnh bắt đầu cảm thấy bất an, loại quái vật này ai dám tới gần?

Thiếu niên lộ ra Kim Bài bên hông: - Thông báo cho tông chủ các ngươi, Mãng Vương phủ Tào Vô Cương xin gặp.

- Nó ảnh hưởng đến giấc ngủ của ta, ngươi nên quản lý nó.

Lăng Tuyết không nói gì, nhưng chuyện kỳ quái lại xảy ra, Tần Mệnh vừa mới rời đi, tiếng gào thét lại đột ngột dừng lại.

Sức ảnh hưởng và thực lực của Mãng Vương phủ ngang bằng với Thanh Vân Tông, về địa vị và bối cảnh lại cao hơn Thanh Vân Tông một tầng.

- Không nên hỏi, lui ra!

Nhưng người ngoài không rõ tình huống, ngay cả đông đảo trưởng lão cũng cảm thấy kỳ quái, có phải là thật không áp chế được hay không?

Thiếu niên thúc ngựa về phía trước.

Xuống ngựa!

Một vị trưởng lão hơi mập thổi lá trà trong chén trà, khẽ nhấp một ngụm: - Ngày ngươi rời khỏi Thanh Vân Tông cũng đã không còn là người của Thanh Vân Tông nữa.

Thiếu niên cưỡi Hắc Hổ Mã đi thẳng về phía trước, Hắc Hổ Mã cao ngạo ngẩng đầu lên, không có ý ngừng lại.

Sáng hôm sau, Tần Mệnh vừa mới giao hàng xong, cầm vại đá lại đi tới bên cạnh Dược Sơn.

Thuận tiện kích thích các trưởng lão Thanh Vân Tông, nhanh chóng đem thứ phiền toái này giải quyết.

Tần Mệnh chỉ chỉ Dược Sơn, xoay người rời đi.

Nơi này là Thanh Vân Tông.

- Thanh Vân Tông, ta vẫn là lần đầu tiên tới đây.

Thanh Vân chủ phong, Thanh Tiêu điện.

Tông chủ Thanh Vân tông thần sắc hơi lạnh, trước tiên nhìn Tào Vô Cương, mới lạnh nhạt mở miệng: - Lãnh Sơn sư đệ, từ khi chia tay đến nay không có vấn đề gì chứ.

Có nên thực hiện các biện pháp đặc biệt không?

Nó gọi ta tới đây có phải là muốn chiếm Tu La đao hay không?

Tông chủ Thanh Vân Tông cùng mấy vị trưởng lão tự mình ở chỗ này chờ.

Tại sao nó lại gào thét?

Lăng Tuyết hiện thân, ngữ khí không khách khí nữa.

Nam tử mang theo tiểu công tử vương phủ ngồi xuống, lần lượt gật đầu với mấy vị trưởng lão Thanh Vân Tông đối diện: - Hơn mười năm không trở về Thanh Vân Tông, các vị đồng môn, còn nhớ Lãnh Sơn ta không?

Tám nam nữ tử cưỡi tám con Hắc Hổ Mã anh vũ thần tuấn, dừng ở trước tông môn, ngẩng đầu nhìn ba chữ khổng lồ trên ngọn núi nguy nga phía trước —— Thanh Vân Tông.

Lúc hắn đến, bên trong Dược Sơn lại lần nữa vang lên tiếng gầm gừ, tuy rằng không phải đặc biệt kịch liệt, nhưng vẫn kinh động bốn năm tòa đại sơn gần Dược Sơn, kinh động hơn một ngàn đệ tử.

- Sư huynh, đã lâu không gặp.

- Đường đường là Thanh Vân Tông mà không khống chế được nó?!

- Hai mươi năm rồi, mặc kệ đi tới đâu, ta đều nhớ kỹ mình xuất thân từ Thanh Vân Tông, nơi này là ngôi nhà đầu tiên của ta.

Dáng người hắn to lớn cao ngạo, màu da cổ đồng, đường nét ngũ quan rõ ràng mà thâm sâu, khóe miệng cong lên một chút.

Lão giả đi cùng cười nhạt: - Mãng Vương phủ Lãnh Sơn, xin gặp tông chủ Thanh Vân Tông.

Đệ tử Thanh Vân Tông đang muốn rút kiếm cảnh cáo, một vị đệ tử thượng đẳng dẫn đội bỗng nhiên nhận ra thêu văn đặc thù của những người này : - Mãng Vương phủ?

- Mông sư huynh nhớ mong, cũng không tệ lắm.

Đội ngũ phía sau theo sát, thái độ cũng đều mang theo phần ngạo khí, cũng không để ý tới những đệ tử này.

Tần Mệnh hỏi một tiếng.

- Lui ra!

Thiếu niên cầm đầu mặc cẩm y hoa phục, một thân quý khí, nhưng mãng bào rộng mở ra hai bên, tư thế có chút cuồng dã.

- Ta là vì Nguyệt Tình kia mà tới, chỉ hy vọng sẽ không làm cho ta thất vọng.

Nam tử cười khẽ: - Ta nói là thân phận của ta tại Thanh Vân Tông.

- Lại là ngươi!

Cánh cổng chính dưới chân núi phía trước đã có đệ tử chú ý tới bọn họ, sớm nghênh đón, xa xa quát lạnh: - Đứng lại!

Nam tử bên trái có mái tóc hoa râm, lại chải chuốt chỉnh tề, quần áo cũng gọn gàng hoa quý, không có nửa điểm phong trần bôn ba đường dài, ngay cả góc áo cũng sạch sẽ, hắn mặt trắng da trắng, nhìn không ra chút lão thái, khí chất lão luyện.

- Mặc kệ Thanh Vân Tông có nhận ta hay không, ta vẫn coi Thanh Vân Tông là nhà của ta, coi các vị là đồng môn.

Hôm nay, dưới chân núi Thanh Vân Tông có một đội ngũ đặc thù.

Tần Mệnh bừng tỉnh, sau đó xoay người rời đi, chờ hắn rời đi, tiếng gầm gừ rất nhanh đã dừng lại, không có động tĩnh.

Rất nhiều người bắt đầu lo lắng, trước đây luôn là đêm khuya, hôm nay là như thế nào?

- Bên trong là cái gì?

Mắt trưởng lão hơi mập lạnh lùng ngưng tụ.

Một vị nữ trưởng lão thản nhiên nói: - Một trong thất hùng của Mãng Vương phủ, Lục Dương Lang - Bạch Sơn.

Liên tiếp mấy ngày, Tần Mệnh thỉnh thoảng sẽ đến gần Dược Sơn dạo quanh, mỗi lần đều kinh hãi bởi tiếng gầm gừ.

Nam tử tóc hoa râm nhẹ giọng cười, hướng tông chủ Thanh Vân Tông đứng đầu chính điện hành lễ.

- Thanh Vân Tông là một trong bát tông Bắc Vực, tuy rằng khiêm tốn, nhưng mấy trăm năm hưng thịnh không suy, nội tình thâm hậu.

Hắn đang gửi một thông điệp vào bên trong, đừng gọi ta, ta sẽ không đi vào!

- Vậy sao?

- Đủ rồi.

Chén trà trong tay trưởng lão mập vỡ vụn, nước nóng nóng bỏng rắc lên mặt bàn: - Năm đó ngươi tàn sát trưởng lão Thanh Vân Tông, lúc tập kích mỏ linh thạch Thanh Vân Tông, sao lại không nhớ rõ ngươi là người của Thanh Vân Tông?

- Đó đều là chuyện mười mấy chục năm trước, sau đó không phải ta cũng đã nói lời xin lỗi sao?

- Cái gọi là xin lỗi của ngươi là gửi đầu người trở lại?

Trưởng lão hơi mập đột nhiên đứng dậy, tức giận chỉ Bạch Sơn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.