Tần Mệnh nhíu mày: - Ta cũng lo lắng miệng ngươi thị phi.
- Không có khả năng, ta thề, ta cam đoan, tương lai ta khẳng định trung thành tận tâm, cùng ngươi không rời không bỏ, đầu bạc đến già.
Hắc Phượng một bên trừng mắt nhìn Mã Đại Mãnh cùng Phàm Tâm, một bên hướng Tần Mệnh biểu lộ lòng trung thành.
- Từ lời này của ngươi liền nhìn ra không thật lòng, quên đi, giết đi.
Tần Mệnh lại giơ lên lợi kiếm.
- Rất thích hợp với nàng, không cảm thấy vậy sao?
Thừa dịp nó ngất xỉu, tranh thủ thời gian chặt.
- A.
Chờ Hắc Phượng tỉnh lại, Mã Đại Mãnh đang ngồi bên cạnh nó, ôm một cái chân thú dài nửa thước gặm, ánh mắt như mắt trâu không ngừng nhìn loạn trên người nó.
Bộ dáng thiếu niên rất bình thường, nhưng tựa hồ có loại khí chất độc đáo, rất phiêu dật rất nho nhã, chỉ là đầu hơi ngẩng lên, làm cho người ta có loại cảm giác thanh ngạo.
- Nó thật không đáng tin, thừa dịp nó bị thương, chúng ta còn có cơ hội ăn nó.
Xem thử mấy ngày này có thể không thể bắt được dị thú nào nữa hay không, mang ra Huyễn Linh Pháp Thiên đưa cho Nguyệt Tình.
Mã Đại Mãnh nhướng mày: - Ý ngươi là sao?
Hắc Phượng vẫy cánh, chạm vào Tần Mệnh: - Huynh đệ, đừng tin nàng!
Hắc Phượng tiếp được linh thảo.
Hắc Phượng bỗng nhiên phát hiện sinh mệnh nguyên khí xung quanh Tần Mệnh vô cùng nồng đậm, đều sắp hình thành sương mù.
- Rời khỏi Huyễn Linh Pháp Thiên, thế giới bên ngoài so với nơi này lớn hơn càng đặc sắc hơn.
- Chúng ta làm ước định, ở chung trong ba tháng.
- Chết ngươi đi!
- Từ từ thuần hóa, chậm rãi chịu đựng..
Đầu Hắc Phượng nghiêng một cái, choáng váng.
Thiếu niên nhìn tình huống ở hẻm núi, lưu ý Hắc Phượng thêm vài lần , thầm nghĩ thật sự khiến Tần Mệnh thuần phục a, hắn ho nhẹ vài tiếng: - Tự giới thiệu, ta là Lục Ngai.
- Suy nghĩ kỹ rồi?
- Ta là huyết mạch Hắc Phượng cao cao tại thượng, có tôn nghiêm, nói uy tín.
- Ngươi là chuẩn bị cho Yêu Nhi a.
- Chỗ nào không đúng?
Mã Đại Mãnh thở dài, nuốt vào miếng thịt cuối cùng, cũng ngồi ở gần Tần Mệnh bắt đầu tu luyện.
Tần Mệnh trong lòng cười thầm, rơi vào trong tay Yêu Nhi, ngươi muốn thoát thân cũng khó.
- Thế này mới đúng.
Có người đến.
- Thịt đến miệng cứ như vậy chạy đi.
- Ngươi không cảm thấy?.
- Chút đáng tin này vẫn có.
Phàm Tâm ở bên cạnh thì thầm, vẫn là rất không cam lòng.
- Làm sao, không cho phép người ta có chút lý tưởng a?
- Ta là Hắc Hoàng!
- Giới thiệu một chút, ta là Tần Mệnh.
Trong hẻm núi vừa yên tĩnh không lâu, bọn họ bỗng nhiên mở mắt ra, nhìn về phía cửa hẻm núi.
- Ngươi nói thật?
Hắc Phượng chần chừ một lát: - Chờ ta suy nghĩ lại.
- Dùng chút thảo dược , chữa thương.
Con ngươi Hắc Phượng đảo quanh: - Thỏa thuận!
Vốn là tiêu hao quá độ, lại mất máu quá nhiều, lúc này lại bị bọn họ kích thích, trực tiếp sụp đổ.
Phàm Tâm thuận miệng đáp lại: - Ai ngốc?
Tiểu vương bát kia?
Phàm Tâm và Mã Đại Mãnh cười mãnh liệt.
Hắc Phượng rụt cổ lại, hạ cái miệng, không nói nhiều.
Mấy ngày nữa tìm được Yêu Nhi, đưa cho nàng làm tọa kỵ, Hắc Phượng rơi vào trong tay nàng, sớm muộn gì cũng bị thuần hóa cho vâng lời.
- Tìm ta có chuyện gì?
- Phối hợp ăn ý a, dọa nó.
- Miệng ngươi sạch sẽ một chút, nó cũng không dễ chọc, ngẫm lại nó có thể thu bảo bối ngươi, cũng có thể thu ngươi.
- Có thể, nhưng ngươi phải đi theo ta.
Hắc Phượng trừng mắt, lại hỏi Tần Mệnh: - Bảo bối của ta đâu?
Tần Mệnh dở khóc dở cười: - Không được, ta phải giữ nó lại.
Tần Mệnh có Bạch Hổ, không cần chiến sủng khác, Hắc Phượng cảm giác rất thích hợp với Yêu Nhi.
- Tại sao?
Hắc Phượng hừ một tiếng, há mồm nuốt vào ba gốc linh thảo thượng phẩm, thu liễm cánh bắt đầu luyện hóa.
Ngươi đừng làm hại ta, ta cũng không làm tổn thương ngươi, sau ba tháng, nếu ngươi muốn rời đi cùng chúng ta , chúng ta sẽ cùng đi, nếu thực sự không muốn, ngươi ở lại.
- Tiểu tổ thu, ngươi quản nó muốn.
- Làm bằng hữu, được không?
Tần Mệnh, Phàm Tâm, Mã Đại Mãnh đồng loạt nhướng mày nhìn nó.
- Ta không có phối hợp a.
Phàm Tâm bĩu môi: - Thật ngốc, ngươi không sợ dưỡng hổ di hoạn a, cẩn thận đến lúc đó thật sự ăn ngươi.
- Tiểu nương da, muốn ăn đòn a.
- Cho ngươi ba gốc linh thảo, sang bên cạnh tu luyện, không nên rời khỏi ta quá xa.
- Đi đâu?
- Các ngươi thắng, được không?
Trong không gian giới chỉ của Tần Mệnh có rất nhiều linh thảo thượng phẩm , đều là mấy ngày nay thuận tay hái.
- Tiểu tổ gì?
Hắc Phượng nhìn chằm chằm vào mắt Tần Mệnh.
- Thật sao?
Phàm Tâm nhún nhún vai thơm, ngươi thắng.
Hắc Phượng giãy dụa đứng lên, từ trên cây nhảy xuống, bước nhỏ chạy đến bên cạnh Tần Mệnh.
Tần Mệnh vui vẻ, giơ tay lên muốn vỗ tay mãnh liệt với Mã Đại: - Phối hợp ăn ý.
Thiếu niên đã quen rồi: - Chính là người ngốc trong đầu ngươi.
Chỉ chốc lát sau, nơi đó cẩn thận từng li từng tí thò ra nửa cái đầu, là một thiếu niên, sau khi nhìn rõ đám người Tần Mệnh, rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, sửa sang lại y phục, đi vào: - Đừng khẩn trương, ta không có ác ý, ta là tới tìm Tần công tử.
Tần Mệnh đang vận chuyển Sinh Sinh Quyết nuốt lấy sinh mệnh nguyên khí.
Phàm Tâm còn không chịu buông tha.
- Nó không đáng tin, không phải chim tốt.
Hắc Phượng lập tức cảnh giác, kéo dài khoảng cách vài bước.
Tần Mệnh đánh giá một chút, không có ấn tượng gì.
Lục Ngai đi tới trước mặt Tần Mệnh, rất nghiêm túc nói: - Ta hy vọng có thể được Tần công tử ngươi trợ giúp.
- Giúp gì?
- Cứu người, cứu ca ca ta.
- Ta không ngại hỗ trợ cứu người, nhưng dù sao cũng phải nói rõ tình huống chứ?
Ai phục kích các ngươi, vì sao phục kích các ngươi, lại bị dẫn đi đâu, còn có, ngươi là gia tộc nào hay là tông môn nào?
