Tần Mệnh bay lên ở giữa những gốc cây tráng lệ, xông vào sương mù đầu tiên.
Phía trước đột nhiên truyền đến thét chói tai, một cái bóng màu trắng đập vào mặt, nhanh chóng phóng đại trong tầm mắt Tần Mệnh.
Một người?
Một người nhỏ bé!
Một nữ tử nhỏ bé và tinh xảo!.
Chăm sóc tốt lẫn nhau.
Thật sự là ngươi?
Hai hắc y nhân đứng ở đó, toàn thân kết băng sương thật dày, giống như hai bức tượng băng, duy trì tư thế chạy trốn...
Bạch ảnh có thể không nghĩ tới sẽ bị mấy vạn cân bạo kích, kêu lên thảm thiết, thẳng tắp bay ngược ra ngoài, liên tục đập nát bốn gốc cây cổ thụ đông lạnh, lui vào sâu trong sơn cốc.
- Muốn ăn đòn?
Còn mùi hương này…
- Đã xảy ra chuyện gì?
Giống như có chút quen thuộc?
Đám người Mã Đại Mãnh đều đuổi theo.
Tần Mệnh kinh ngạc nhìn nữ tử, hình như có chút không giống, nhưng vẫn có thể nhìn ra là Lăng Tuyết.
Tần Mệnh đang muốn dò xét bên trong, bỗng nhiên bị thanh âm kia hấp dẫn.
Hình Gia?
- Lăng Tuyết sư tỷ?
- Lăng Tuyết sư tỷ?
Tần Mệnh buồn bực gầm nhẹ, toàn thân nổ lên lôi triều, uy lực lôi điện đã vượt qua thiên lôi bình thường, mạnh mẽ phá hủy băng tinh toàn thân, nhưng vừa mới khôi phục tự do liền nhịn không được giật mình một cái, thật lạnh!.
Một người rất xa lạ, một người lại là.
Thâm cốc sâu thẳm hướng vào bên trong hơn trăm mét, gỗ già um tùm, phồn hoa khắp nơi, chỉ là nơi này đã trở thành thế giới băng sương, hoa cỏ cây cối đều bị đóng băng, lóe ra ánh sáng lấp lánh, mặt đất còn có rất nhiều chỗ nở rộ gai băng hỗn độn, có thể nhìn thấy dấu vết chiến đấu kịch liệt..
Một vị nữ tử áo trắng tiên tư yểu điệu đang dịu dàng trấn an bóng trắng xao động, y phục trắng tuyết, nhu thuận mà vừa người, cũng không rộng thùng thình, cũng không quá mức hiện ra dáng người, lại làm cho người ta cảm nhận được đường nét hoàn mỹ của nàng, mái tóc dài như thác nhước, xõa ngang tới thắt lưng, cùng y phục bổ sung cho nhau, da thịt mềm mại mơ hồ điểm sáng lên, thêm phần mỹ cảm thánh khiết.
Tần Mệnh vừa mới rơi xuống cành cây, còn chưa đứng vững được, bóng trắng đã giết tới trước mặt.
- Ý ngươi là sao?
- Thật sự là nàng a.
Toàn thân nàng quấn quanh sóng khí trùng trùng điệp điệp, trắng tinh như tuyết như băng, há miệng phát ra tiếng thét chói tai, nghe vô cùng thê lương, giống như ác quỷ, khiến người ta đầu váng mắt hoa, đau đớn khó nhịn.
- Sao không chào hỏi ta?.
Trong chớp mắt, Tần Mệnh cảm giác mình giống như sắp bị đóng băng, không chút suy nghĩ, dùng tốc độ nhanh nhất kích phát Kim Cương Hỗn Nguyên Đạo, trùng kích ra tiếng ầm ầm như sấm sét.
Xung quanh bọn họ còn tụ đầy các loại băng nhọn, mũi nhọn lạnh lẽo chỉ thẳng tắp vào bọn họ, nhìn thấy cả người đều nổi lên lông tơ.
Mã Đại Mãnh gãi gãi đầu, lời này đối với hắn có chút thâm ảo.
Nữ tử áo trắng chính là Lăng Tuyết, không đợi Tần Mệnh tiến lại gần, giơ tay lên muốn vung qua.
Tần Mệnh theo sát đi vào, bóng lưng càng giống.
Trong thâm cốc, nữ tử bạch y ôm lấy bóng trắng, nhẹ nhàng trấn an.
Im lặng.
- Hỏi ngươi a, sư tỷ gì?
- Ánh mắt quét qua nữ tử từ trên xuống dưới?
Nàng mang theo mạng che mặt, không thấy rõ dung nhan, nhưng hai tròng mắt trong suốt linh động, lại giống như đầm sâu u ám, vô cùng xinh đẹp.
- Ai dạy ngươi?
Hắc Phượng rất không thích ứng với hàn khí, cũng mẫn cảm nhất là hàn khí, hai tròng mắt như vòng xoáy lập tức hiện lên hung mang, hắc viêm cả người càng nồng đậm, nếu không phải bận tâm đám người phía trước không chịu nổi hắc viêm của nó, thật muốn thiêu đốt hàn triều đáng ghét ở đây.
Nhưng trong thâm cốc còn có hai bộ thi thể, cũng bao trùm băng sương thật dày, máu tươi bên người đều bị ngưng đọng.
Trọng quyền cùng bạch ảnh đối kích nhau, sóng khí nồng đậm trong phút chốc sôi trào, mãnh liệt trùng kích, bốn phía tuôn trào, càng đối mặt bao phủ Tần Mệnh, không có bất kỳ hồi hộp nào, trực tiếp đóng băng, từ tay phải đến cánh tay phải, lại đến các bộ vị toàn thân, trong chớp mắt liền bao trùm băng tinh thật dày trên người Tần Mệnh, xâm nhập linh lực thuẫn, thấm vào da thịt.
- Đừng đánh nữa, im lặng.
- Không phải là ngươi không tới Huyễn Linh Pháp Thiên sao?
Mã Đại Mãnh chạm vào Phàm Tâm.
- Chuyện trong tông xử lý xong, ta tính toán thời gian có thể bắt kịp, liền tới.
Nàng bay lên không, tốc độ rất nhanh, đảo mắt liền giết tới trước mặt Tần Mệnh, hàn triều khí lãng tỏa ra nhiệt độ cực thấp, những nơi đi qua, cây cối chạc cây đều âm vang loạn hưởng, từ ngoài vào trong đều bị đóng băng.
Phàm Tâm bĩu môi: - Trong lòng ai không có sư tỷ.
Phàm Tâm thầm nghĩ, nhưng không đúng a, cảnh giới Lăng Tuyết không nên cao như vậy a. hoàn toàn xác định, thật sự là Lăng Tuyết.
Nữ tử bạch y trấn an Bạch Ảnh, xoay người đi vào thâm cốc.
- Bên trong là cái gì?
Đám người Phàm Tâm chạy theo, lại bị hàn khí thấu xương làm dựng cả lông tơ khắp người.
Bành!
- Cái gì?
Tần Mệnh ngấp nghễ cười: - Thật sự là ngươi a, sao ngươi lại đến Huyễn Linh Pháp Thiên?
Mã Đại Mãnh hai tay nắm chặt cự phủ, nghiêm trận chờ đợi.
Tần Mệnh đi qua nữ tử bạch y, theo bản năng tiến lại gần ngửi ngửi, thân thể Lăng Tuyết sư tỷ rất đặc thù, ngửi thấy thanh mát dễ chịu, cảm giác rất thoải mái.
- Sư tỷ gì?
Tần Mệnh đạp cành cây đóng băng, đi tới gần thâm cốc.
Tần Mệnh đánh giá Lăng Tuyết từ trên xuống dưới, luôn cảm thấy chỗ nào khác.
Lăng Tuyết khí chất trong trẻo lạnh lùng, mặt ngọc như sương, giống như đóa tuyết liên nở rộ, xinh đẹp lại cao quý, chỉ là quá lạnh, lạnh đến mức khiến người ta không dám tới gần.
Trước kia ít nhiều còn tốt một chút, hiện tại loại cảm giác này càng nghiêm trọng hơn.
- Đây không phải là quen thuộc sao?
Không quá theo lấy.
Tần Mệnh xấu hổ gãi gãi đầu, lúc này mới chú ý tới mình quá làm càn.
