Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 59: Nửa đêm tại Dược Sơn




Tần Mệnh chậm rãi đi vòng quanh Cự Thạch, Lăng Tuyết đứng tại bờ hố ngưng thần chờ đợi.

Mất một hồi, Tần Mệnh nhìn về phía Lăng Tuyết, cau mày.

Lăng Tuyết căng thẳng trong lòng, xảy ra chuyện: - Làm sao rồi?

- Ta nên làm như thế nào?.

Lăng Tuyết âm thầm nắm chặt băng kiếm, khẩn trương nhìn xem..

Nhớ đấy!

Lăng Tuyết cổ động.

Xảy ra chuyện gì rồi?

Xin hãy cho đệ tử thời gian một năm, một năm sau, đệ tử cho ngài một lời bàn giao, mặc kệ kết quả như thế nào, đều do sư phụ định đoạt...

Tần Mệnh liên tục nhắc nhở Lăng Tuyết, bước nhanh xông vào hắc ám.

Trận phá?

Lăng Tuyết đi vào đỉnh núi, bái kiến ân sư: - Sư phụ!.

Đi đâu rồi?

Thế nhưng là, trừ Cự Thạch mặt ngoài lạnh buốt bóng loáng ra, thì cũng không có cảm giác khác, nằm sấp phía trên nghe một hồi, cũng không có động tĩnh gì.

Lăng Tuyết cảnh giác bốn phía, cũng không có phát hiện vấn đề, ngưng lông mày nhìn về phía Tần Mệnh..

Hai người giật mình, đều nhìn về đối phương.

- Trong này đến cùng đang bịt lại cái gì?

- Đệ tử trước mắt còn không xác định đến cùng đã xảy ra chuyện gì, xin cho đệ tử thời gian một năm quan sát, nếu như có dị thường, đệ tử sẽ kịp thời thông cáo sư phụ.

- Là ai!

- Chẳng lẽ là ta nghĩ sai rồi?

Thế nhưng là, Dược Sơn trên dưới căn bản không có khí tức tàn hồn, cứ như là hoàn toàn biến mất.

Thế nhưng là.

Lăng Tuyết tự nói..

Lăng Tuyết lời còn chưa nói xong, trong hố sâu lại ầm ầm trầm đục, nhấc lên một mảng bụi nồng, từ đáy hố sâu cuồn cuộn khuếch tán lấy bốn phía.

Tần Mệnh vội vàng kiểm tra thân thể của mình, không có phát hiện dị thường.

- Ta cáo từ, coi như ta chưa từng tới.

Linh khí khắp núi đều bị điều động, mãnh liệt như giang hà lao nhanh..

- Nó không uy hiếp ngươi được.

- Ngươi muốn cái cảm giác gì?

Nơi này đột nhiên xảy ra dị hưởng kinh động người lân cận, lượng lớn bóng người trong bóng đêm lao đến, phi nhanh tới nơi này.

Toà Cự Thạch cao ba mươi năm mươi mét kia vậy mà nát, chỉnh thể sụp đổ, tảng đá to to nhỏ nhỏ rơi đầy hố sâu, xiềng xích quấn quanh phía trên đều rầm rầm rơi xuống, kim quang ảm đạm..

Rầm rầm, xiềng xích lập tức quấn chặt, kim quang cường thịnh hơn rất nhiều..

- Tào Vô Cương muốn cưới Nguyệt Tình, trong tông còn chưa làm quyết định.

- Lăng Tuyết, ta thấy ngươi là người đầu tiên tới đây, thấy cái gì không?

- Thái độ trong tông thế nào?

Một vị đệ tử trung niên hỏi Lăng Tuyết.

- Ngươi rất hài hước..

Lăng Tuyết lắc đầu: - Ta cũng là vừa tới.

Người Mãng Vương phủ phái tới gọi là Lãnh Sơn, là sư đệ tông chủ năm đó, về sau đầu nhập Mãng Vương phủ, vì được đến Mãng Vương tín nhiệm không tiếc sát hại trưởng lão Thanh Vân Tông.

Bát Khổ Càn Khôn Trận mất đi hiệu lực, Trấn Hồn Tỏa Hình Liên cũng mất đi hiệu lực, nói rõ thứ được trấn áp bên trong đã không còn ở đây..

Tần Mệnh há to miệng, nhìn chằm chằm hố sâu..

Ta chưa từng tới nơi này!

- Ngươi thử lại lần nữa.

- Làm sao thử, ta còn có thể rút nó?

Nhưng va chạm chỉ xuất hiện một lần, liền không có động tĩnh nữa.

- Đừng nhìn ta, ta cái gì cũng không biết..

- Ông!

Tần Mệnh cảnh giác một lát, hai tay đè Cự Thạch lại, ngưng thần cảm thụ.

Tần Mệnh đẩy hai lần, nhún nhún vai, rời khỏi hố sâu: - Ta đã cố hết sức.

Một vị trưởng lão sốt ruột thét lên ra lệnh.

Quái lạ, vội vàng kêu gọi ta tới, làm sao không có chút động tĩnh?

Ánh mắt trưởng lão Dược Sơn giống như là muốn nhìn thấu nàng.

Nếu như.

Lăng Tuyết cúi đầu: - Xin cho phép đệ tử giữ lại bí mật này.

Việc quan hệ hưng thịnh suy vong của Thanh Vân Tông, há có thể xem như trò đùa!.

Tần Mệnh thử giơ tay lên thăm dò, vươn tay hướng về Cự Thạch.

Tàn hồn đã di chuyển.

- Lăng Tuyết, nhanh đi mời sư phụ ngươi.

- Cái gì cũng đều không có cảm giác?.

Tại đỉnh Dược Sơn, trưởng lão Dược Sơn đang mặt lạnh ngồi xếp bằng, cau mày, thần thức như nước thủy triều, bao trùm lấy Dược Sơn nguy nga, cảm thụ được linh khí cuồn cuộn bao quanh bên ngoài Dược Sơn..

Hai người kinh hồn lui lại, một người rút kiếm, một người nắm tay, sẵn sàng trận địa.

Chúng đệ tử hai mặt nhìn nhau, đều dùng sức lắc đầu.

- Nó ở đâu!

Tần Mệnh há miệng ra nói liền cảm giác là lạ..

Làm sao có thể đột nhiên không còn rồi?

- Cho ta một lý do?

Ba vị trưởng lão lại vội vã tới đây, nhìn thấy tình huống hố sâu thì biến sắc: - Xảy ra chuyện gì rồi?

- Ngài từng nói cho đệ tử, chuyện liên quan đến trấn hồn trọng đại, Thanh Vân Tông bảo đảm nhất thời, bảo đảm không được một thế.

Tần Mệnh rời khỏi Cự Thạch, đưa tay gõ gõ, vẫn là không có động tĩnh.

Đáy hố sâu kịch liệt run lên, giống như là có thứ gì đó đang mãnh liệt va chạm.

Lăng Tuyết cũng cảm thấy kỳ quái: - Có phát hiện gì?

- Hãy nhớ!

Trưởng lão Dược Sơn tóc trắng xoá, mở ra hai mắt tang thương: - Ở đâu?

(*) Không tự làm chủ bản thân được.

Lăng Tuyết im lặng.

Ba vị trưởng lão không phải trưởng lão Dược Sơn, bọn hắn là đến giúp đỡ trấn áp Cự Thạch, sau khi khẩn trương kiểm tra tình huống, sắc mặt càng khó coi hơn.

Lượng lớn đệ tử lao ra từ bên trong cánh rừng lân cận, nhìn xem tình huống trong hố sâu đều rất khiếp sợ.

Ánh mắt trưởng lão Dược Sơn sắc bén.

Kiều nhan Lăng Tuyết sau dải lụa trắng có chút động, khó mà tin nổi nhìn xem hố sâu.

Chuyện hôn sự cao đến đại cục, liền không thể lại lấy ý chí cá nhân đến quyết định.

Đúng rồi, ban ngày ngươi nói thông gia là xảy ra chuyện gì?.

- Không có chạy trốn, an toàn chuyển di!

- Hoang đường!

- Có câu nói thân bất do kỷ (*).

Khí tức của hắn liên kết cùng Bát Khổ Càn Khôn Trận, tuy hai mà một, tại lúc trận pháp bị bài trừ, Cự Thạch đổ sụp, ngay lập tức hắn đã bừng tỉnh, lập tức thu hút linh khí đầy trời bắt giữ tàn hồn.

Không có bất kỳ dấu hiệu gì a.

Hắn biết bí mật Dược Sơn, cũng rõ ràng bí mật này đối Thanh Vân Tông sẽ sinh ra cái dạng uy hiếp gì.

Lần này ngoài ý muốn có thể là tai nạn, chưa chắc không phải cơ hội hóa giải.

- Xin cho phép đệ tử giữ bí mật.

Thái độ Lăng Tuyết rất kiên quyết.

Trưởng lão Dược Sơn chậm rãi đứng dậy, lạnh mày nhìn Lăng Tuyết một lát, đi đến biên giới đỉnh núi, quan sát chỗ phế tích sườn núi.

- Ngươi hẳn là rất rõ ràng chuyện nghiêm trọng.

- Sư phụ ngài hiểu rõ đệ tử, đệ tử sẽ cho ngài một lời bàn giao.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.