Bạch Hổ gầm nhẹ hai tiếng, giống như là đang cảnh cáo.
Tần Mệnh từ trong kiếm điển rút lại ý thức, dùng sức nhắm chặt đôi mắt đau nhức, điều trị trong chốc lát, mới miễn cưỡng hoàn hồn.
Thức thứ năm với kình lực bá đạo làm cho hắn có chút chịu không nổi, ý thức bị chấn đến đau đớn.
Hắn theo ánh mắt Bạch Hổ nhìn về phía tiểu lâm ngoài viện.
Làn da như son phấn, ánh mắt như nước mùa thu, Đường Ngọc Chân giống như tiên tử dưới ánh trăng, xinh đẹp động lòng người, gió nhẹ thổi tới, cung trang hoa lệ theo gió khẽ động, trang sức trên tóc lắc lư chút ánh sáng quý khí.
Tần Mệnh gãi gãi đầu, không biết nên nói cái gì.
- Sau này không được ở trước mặt Đường Ngọc Chân hỏi vấn đề này, rất đả thương người ta.
Chờ trở lại Lôi Đình cổ thành, ta giúp chàng giải thích cho Nguyệt Tình.
Tần Mệnh ngồi xuống, từ phía sau ôm lấy Yêu Nhi: - Ta có cái gì tốt?
- Hỏi trái tim chàng.
- Ta có Nguyệt Tình rồi, cũng có Yêu Nhi, ta đã rất thỏa mãn, không cầu xa vời nhiều hơn nữa, cũng không muốn có lỗi với các nàng..
Tần Mệnh trong lòng thấp giọng, ấp úng hai tiếng: - Ngươi nói chuyện thông gia?
Chờ nàng đột nhiên tỉnh ngộ, đã không cách nào tự kiềm chế.
Nàng cũng không biết mình làm sao vậy, có chút mờ mịt, trong lòng rất loạn.
Nhưng bắt đầu từ ngày Huyễn Linh Pháp Thiên đến gặp Tần Mệnh, hình như đều bất tri bất giác thay đổi, rất chậm rất chậm, lại chân thật mà mãnh liệt.
Tần Mệnh do dự trở lại phòng, Yêu Nhi nhìn vẻ mặt buồn rầu của hắn, nhịn không được cười nói: - Để cho chàng cưới công chúa, không phải cưới nam tử, có thể có chút quyết đoán của nam tử hay không?
Nhưng bây giờ, nàng không muốn làm vật hi sinh, càng không muốn bị coi là hàng hóa để đổi lấy cái gọi là lợi ích.
Đường Ngọc Chân bị câu nói của hắn chọc cười, nhưng lệ quang càng mông lung.
Tại sao?
Tần Mệnh chôn ở giữa mái tóc dài của Yêu Nhi, hàm hồ không rõ nói: - Ta nên làm cái gì bây giờ?
- Ta không ngại.
Muốn nói là chiến đấu luận võ, hoặc là ứng phó âm mưu quỷ kế, hắn rất am hiểu, nhưng tràng diện hiện tại thật sự ứng phó không được, hình như là trời sinh khuyết điểm.
Trước kia nàng cũng không phản cảm thông gia, cũng đều cho rằng không sao cả, đây là sứ mệnh của công chúa hoàng thất.
Nhưng nhìn thấy bộ dáng Đường Ngọc Chân khóc nức nở ở trước mặt hắn, hắn thế nhưng lại mềm lòng.
Đường Ngọc Chân không có rời đi, lẳng lặng nhìn Tần Mệnh đi tới..
- Không biết.
Ngọc Chân công chúa?
- Ta biết..
- Nó so vơi ta càng hồ đồ hơn.
Đường Ngọc Chân hai mắt mông lung, khẽ cắn răng: - Vì sao?.
Gây nghiệt a.
- Tương lai ta phải rời khỏi Bắc Vực, rời khỏi hoàng triều, đi xa hơn.
- Ngươi thực sự giả vờ ngu ngốc?
Từ nhỏ đến lớn, nàng vẫn luôn rất thanh cao, tu luyện võ pháp, lại tuân theo lễ nghi hoàng thất, giống như là hoa sen trong ao, kiêu ngạo nở rộ, lại cô phương tự thưởng, chưa từng bị cái gì lay động tâm tình, càng chưa từng nghĩ tới sẽ thích nam tử nào.
Yêu Nhi thân mật dựa vào hắn: - Được tiện nghi khoe mẽ.
- Công chúa a, ngươi để ta suy nghĩ lại?
Nhân tiện, ta còn ăn thịt.
Sự mông lung trong mắt Đường Ngọc Chân rốt cục tụ thành nước mắt trong suốt ở khóe mắt, lướt qua hai má kiều diễm, thê mỹ.
- Không biết.
- Không bao lâu nữa, ta sẽ xuất giá, không phải ngươi, chính là người khác, công chúa hoàng thất đều sẽ gả ra ngoài trước mười chín tuổi, ý nghĩa tồn tại của chúng ta chính là thông gia.
- Hả?
Đường Ngọc Chân không nói lời nào, cứ như vậy nhìn Tần Mệnh.
- Ta có tốt như vậy không?
- Ta chờ ngươi.
Không muốn bị những chuyện khác phân tâm quá nhiều, có Yêu Nhi cùng Nguyệt Tình là đủ rồi.
Tần Mệnh một trận đầu lớn, âm thầm thở ra, vỗ nhẹ Bạch Hổ, để cho nó yên tĩnh, đứng dậy đi về phía tiểu lâm ngoài viện.
Ba chữ đơn giản, trực tiếp phá tan phòng tuyến tâm lý mà Tần Mệnh thủ vững một tầng, ai.
Tần Mệnh đều cảm giác mình nói lời này quá tàn nhẫn, người ta một một công chúa cao quý, đều buông bỏ thể diện đến thỉnh gả, mình còn phải cân nhắc, dù sao nếu như vị trí đổi ngược, hắn chịu không nổi.
Yêu Nhi đều bị hắn chọc cười: - Hài hước rồi a.
Lúc Đường Ngọc Chân nói ra lời này, trong lòng chua xót, rất ủy khuất.
Tần Mệnh dở khóc dở cười: - Ngươi là công chúa hoàng thất cao quý, xinh đẹp hào phóng, tính cách thuần khiết, hẳn là tìm một công tử thế gia môn đăng hộ đối, tìm lang quân như ý tương thân tương ái.
Hắn ấp úng trong nửa ngày, hỏi một câu mà ngay cả hắn cũng cảm thấy xấu hổ: - Ta tốt chỗ nào?
- Công chúa điện hạ, trễ như vậy, tới tìm ta?
- Ai, nàng coi trọng ta điểm nào.
Tần Mệnh chưa từng nghĩ tới một ngày nào đó mình sẽ phiền não vì loại chuyện tình ái này, hắn khát vọng chính là võ đạo trưởng thành, là mời chiến thiên hạ thoải mái đầm đìa.
Làm sao ngươi lại bắt đầu để ý đến một người như ta?
- Ta là người mồm miệng tệ như vậy, lại có công chúa thích, ta rất không thể tưởng tượng nổi.
Tần Mệnh lại gãi đầu.
Chúng ta thực sự không phù hợp, ngươi cũng nói, ta thô lỗ, dã man, hiếu chiến, không hiểu thú vị, và ngươi hoàn toàn không phù hợp.
- Đáp ứng đi, nàng cũng không tệ.
Còn nhớ những gì ta đã nói với chàng trước đây không?
Có một số người, liếc mắt một cái chính là cả đời, có một số người, một khi động tình, cũng là cả đời.
Không có nhiều lý do, thích là thích, không có lý do.
Nam nhân có xu hướng yêu thương, sẽ thích rất nhiều nữ nhân cùng một lúc, nữ nhân thì lại sẽ chỉ yêu một lần trong đời, yêu, sẽ xác định.
Nam nhân có một nữ tử, tận hưởng cơ thể và vẻ đẹp của họ, nữ nhân có một nam tử, cống hiến cuộc sống của mình.
