Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 634: Cửu Dạ




Các nàng dâng cao chiến ý, trong ánh mắt đều hiện ra dục vọng chiến đấu mãnh liệt, một người thiên về tàn nhẫn, một người thiên về u ám, nhưng đều duy trì lý trí, đầu tiên là cảnh giác Tần Mệnh xuất hiện, sau khi xác định không quen biết, quyết đoán rút lui, biến mất trong rừng rậm, để tránh bị đối phương thừa dịp hỏa hoạn cướp bóc.

Tần Mệnh ngưng mi dừng lại một lát, lùi lại hơn ngàn thước, nhìn xuống núi rừng rộng lớn mà u tĩnh.

Ánh trăng như nước, sóng sáng lăn tăn.

Dưới màn đêm không nhìn thấy Linh Yêu lui tới, cũng không nhìn thấy chúng chém giết, giống như thật sự giấu đi toàn bộ, hoàn toàn khác với núi rừng bình thường, yên tĩnh đến kỳ lạ, yên tĩnh làm cho người ta hoảng hốt.

Thế nhưng một số nơi ngẫu nhiên sẽ xuất hiện phát sáng phạm vi rộng, có chút chợt lóe rồi biến mất, có chút kéo dài một đoạn thời gian, đó không phải là Linh Yêu, mà là nhân loại!

- Họ Lỗ, tên Cửu Dạ.

Ngay cả bản thân cũng bị thương nặng, còn họ thì sao?

Xem ra rất nhiều người phải giải quyết phiền toái trước trận chiến phong Vương Thiên Vương Điện, thăm dò thực lực của những thí luyện giả khác.

Mãnh nam này còn có ý muốn bảo hộ?

Nếu như không có gánh nặng khác, Tần Mệnh không ngại cùng đám truyền kỳ nguy hiểm này đến đấu một trận, nhưng hiện tại việc cấp bách là tìm được bọn người Nguyệt Tình.

Đây hẳn là Linh Yêu có thể so với Huyền Võ cảnh bát cửu trọng thiên, lại bị nam tử dễ dàng giải quyết, từ trên người hắn nhìn không thấy một chút vết thương.

Có thể thấy được, đây là một mãnh nhân.

- Đây là khởi động trước khi trận chiến phong Vương bắt đầu, hay là bản thân chính nó là một phần của trận chiến phong Vương?

Thanh âm nam tử trầm thấp, hắn bẻ gãy một chân của bọ cạp vàng, dài gần một thước, dâng lên nhiệt khí bừng bừng, còn có kim quang bất tận, răng rắc xé đứt, bên trong là nước thịt quen thuộc, hắn đặt ở bên miệng dùng sức hút một cái, nhắm mắt lại say mê hưởng thụ.

Nếu như bọn họ đều thành thành thật thật, ngược lại còn không có gì, nhưng nếu đều muốn đánh một trận trước khi trận chiến phong Vương bắt đầu, vấn đề liền nghiêm trọng, trong núi rừng nhất định sẽ từng bước một sinh tử, nói không chừng chỗ nào sẽ tiềm ẩn nhân vật nguy hiểm.

Chúng là năm tinh cầu, lớn nhỏ bằng nắm tay, phiêu vũ phiêu vũ phập phồng xung quanh nam tử, bên trong hình như là phong ấn thứ gì đó, mơ hồ còn có thanh âm rất nhỏ xuyên thấu qua Thủy Tinh Cầu truyền ra, tràn ngập trong bóng tối.

- Tán tu phía bắc?

Tần Mệnh tiếp được, cũng không có khách khí, hút lấy nước thịt bên trong, thuần hương mỹ vị, trơn mà không ngấy.

- Phía bắc, gần biển.

- Ra ngoài đi, bằng hữu?

Buổi trưa, trong rừng nở rộ huỳnh quang, lúc sáng lúc tối, lúc thì nhu hòa, đột nhiên chói mắt, màu sắc còn có biến hóa vi diệu.

Tần Mệnh ngồi đối diện Lỗ Cửu Dạ, nhấm nháp nước thịt của Hoàng Kim Hạt Tử: - Trong khu rừng núi này rất ít khi thấy Linh Yêu.

Tần Mệnh hạ thấp độ cao, bay qua rừng cây, một bên điều dưỡng thương thế, một bên tìm kiếm về phía trước.

Nam tử lại bẻ một cái chân, vung tay ném cho Tần Mệnh.

Tần Mệnh nhún vai, không giải thích nhiều một chút.

Những thí luyện giả này đến từ khắp nơi trên thế giới, rất nhiều người đều là đệ tử thân truyền của cường giả ẩn thế, thân phận cùng thực lực đều là khó nói, hết lần này tới lần khác lại vô cùng mạnh mẽ, lòng hiếu thắng rất mạnh.

- Làm sao thấy được hay sao?

Hẳn là không phải Kim Bằng hoàng triều.

Nam tử rất là khinh thường, giống như đối với Kim Bằng hoàng triều có thành kiến, lại liếc mắt nhìn Tần Mệnh vết máu đầy người: - Bị ai đả thương?

Là thí luyện giả đang giao chiến.

- Chỉ cần chịu tìm, dù sao cũng có thể tìm được.

Tần Mệnh từ trong bóng tối đi ra, đã thu liễm cánh vàng, quan sát năm đoàn ánh sáng trôi nổi.

- Đám gia hỏa cao ngạo kia gặp mặt mở miệng ngậm miệng chính là Kim Bằng hoàng triều, giống như thiên hạ chỉ có một hoàng triều như Kim Bằng bọn họ.

Xung quanh hắn trôi nổi năm đoàn ánh sáng, quy luật tuần hoàn nở rộ tách ra theo thứ tự, xua tan bóng tối, nhuộm cho rừng cây tỏa sáng thần bí.

Khí thế của hắn bất phàm, thân hình cao lớn, hai chân rắn chắc, cánh tay đắc lực, cơ bắp cường tráng nhô lên, cả người tản ra khí chất nam tính thần bí, tích đầy lực bộc phát.

Một nam tử anh tuấn mạnh mẽ ngồi trên một tảng đá với một con bọ cạp vàng dài năm hoặc sáu mét.

Tất cả đều là nhân vật truyền kỳ, bọn họ đụng phải nhau cũng không phải là tiểu đả tiểu nháo.

Tần Mệnh ngược lại yên tâm: - Ta họ Tần.

Lỗ Cửu Dạ thấy hắn không tiện nói: - Ta cho phép ngươi ở bên cạnh qua đêm, nhưng chỉ đêm nay, ngày mai sau khi bình minh không đi theo ta.

Dung nhan cứng rắn lãnh ngạnh, ánh mắt như ngọn đuốc, hai tròng mắt lóng lánh quang mang sắc bén.

Hay là bị Linh Yêu tập kích?

- Bằng hữu đến từ đâu?

Nhìn qua quá khó quên!

Nam tử tự khai tên mình.

Lỗ Cửu Dạ uy mãnh vững vàng, thanh âm trầm thấp, nhưng rất đạm mạc, hiển nhiên cũng không có ý định nói thêm gì với Tần Mệnh.

Ngươi là tán tu?

Hay là đệ tử của cường giả ẩn thế?

Không quan trọng!

Thế nhân đều nói đệ tử thân truyền của cường giả ẩn thế thần bí mà nguy hiểm, càng không thể dễ dàng trêu chọc, nói không chừng sẽ dẫn ra lão quái vật phía sau hắn, nhưng ở trong mắt Lỗ Cửu Ye, chọc hay không chọc giết hay không giết cũng không nằm ở chỗ những lão quái ẩn thế xuất quỷ nhập thần kia, mà là ở bối cảnh của mình có đủ cường thịnh hay không?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.