Năm viên Thủy Tinh Cầu xung quanh Lỗ Cửu Dạ toàn bộ nở rộ ra ánh sáng chói mắt, phát ra năng lượng mênh mông, mơ hồ còn có thể nghe được có tiếng thú rống, bên trong giống như là bị nhốt hung thú đáng sợ.
- Làm sao có thể chứ, ta là muốn mời Lỗ huynh ở lại ăn một chút.
- Không cần, tránh ra!
- Không ăn cũng được, mang theo mấy miếng thịt?
- Không cần!
Thường Tĩnh Vũ đã trọng thương, không có khả năng là đối thủ của con Hắc Phượng kia, nếu như không đi cứu hắn, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Đúng rồi, ngươi không giết Thường Tĩnh Vũ kia chứ?
- Nồi canh xương hổ này sẽ hầm bao lâu?
- Tần Mệnh không giữ được Thanh Tháp bao lâu, người của Huy Hoàng hoàng triều sớm muộn gì cũng phải lấy về.
Các lão nhân trong Thiên Vương Điện lại bất đắc dĩ thở dài.
Lấy tuổi tác ra nói chuyện, vũ nhục hình như không phải Tần Mệnh, mà là tiểu vương bát vạn năm trên cổ hắn.
- Không trách Tần Mệnh được, là Thường Tĩnh Vũ tự mình đưa tới cửa, trách chính hắn xui xẻo.
Lỗ Cửu Dạ thầm nghĩ không ổn, tăng tốc chạy như điên, chờ đến khi hắn trở lại nơi đó, trước mắt là một mảnh phế tích, mặt đất vỡ vụn, một ngọn núi cao đều sụp đổ, trong phạm vi mấy trăm thước tất cả cây cối đều bị thiêu thành tro tàn, trong không khí còn tràn ngập nhiệt độ cao đáng sợ, ngẫu nhiên còn có hắc hỏa viêm từ dưới đất chạy lên.
Tần Mệnh thu hồi Thanh Tháp, lật xuống vỉ nướng: - Tiểu Hắc, đến chút lửa đen, chú ý hỏa hầu, đừng đốt thành tro.
Thế giới này, lấy võ làm tôn, lợi hại chính là gia, không phục đánh tới phục.
- Lấy đi, Mệnh gia thưởng cho ngươi.
Huy Hoàng hoàng triều chúng ta tới mười một người, không kém Kim Bằng hoàng triều các ngươi bao nhiêu.
Hắc Phượng đang kiêu ngạo, bỗng nhiên hoảng hốt, nhỏ giọng hỏi một câu: - Tiểu tổ nhà ngươi đâu?
Tính toán thời gian, Tiểu Quy đã ngủ say mười tháng, hơn nữa mai rùa vẫn ở trạng thái khô héo, không có ngọc nhuận sáng bóng như trước.
Nhưng không đợi hắn chạy đến nửa đường, chiến đấu kịch liệt đã ngừng lại, một con Hắc Phượng phóng lên trời, phát ra tiếng gào thét kịch liệt, rất nhanh liền biến mất trong tầng mây.
- Canh xương hổ phải từ từ hầm, hầm ra hương vị.
- Quên đi, không giải thích những thứ này với ngươi, đừng làm tổn thương hòa khí nữa.
Lỗ Cửu Dạ phức tạp nhìn Tần Mệnh, bước nhanh rời đi, muốn đi cứu Thường Tĩnh Vũ.
Nguyệt Tình cười khẽ.
Giết là một chuyện, không giết là một chuyện.
Nhưng.
- Hắc gia làm việc, ngươi yên tâm.
Thường Tĩnh Vũ nằm trong đống đá vụn, đã ào, bộ dáng đừng nói là thảm.
Tần Mệnh ném huyết tinh cho Hắc Phượng.
- Là hắn không đúng, nhưng ngươi cũng không thể quá mức.
Tần Mệnh cười cười, dời sang bên cạnh, đưa tay ý bảo: - Nếu Lỗ huynh không muốn lưu lại, vậy mời đi.
- Tòa Thanh Tháp kia là lão tổ Thường gia truyền thừa cho Thường Tĩnh Vũ đi.
Hắc Phượng bay trở lại bên cạnh Tần Mệnh, vung tay ném cho hắn cái tháp nhỏ kia: - Cất đi!
- Chịu mệt mỏi, nghỉ ngơi.
Ta khuyên ngươi, đừng làm ầm ĩ quá mức.
Hắc gia thưởng cho ngươi!
Tần Mệnh còn thử nhét linh quả vào bên trong, kết quả đều bị bình chướng vô hình cách ly, cẩn thận ngẫm lại, tiểu quy hình như không cần mấy thứ này của hắn, mai rùa của nó chính là một không gian, thứ tốt bên trong có thể nói là có lượng lớn.
- Đừng cả ngày hắc gia hắc gia, ngươi mới mười tuổi, ta đều mười tám tuổi, gần như lớn hơn một nửa, có thể làm thúc thúc ngươi rồi.
- Tần Mệnh này, thật đúng là một người ngoan độc, đoạt Tử Viêm Dực Hổ, còn thu Thanh Tháp.
Hắc Phượng đến bây giờ còn không biết tiểu vương bát kia thực lực gì, nhưng có thể khẳng định, Tần Mệnh có thể phá vỡ Phong Thiên Tà Long Trụ, hơn phân nửa là bởi vì tiểu tổ tông kia.
Lỗ Cửu Dạ vội vàng kiểm tra, hôn mê, nhưng may mắn vẫn còn hơi thở, có thể cứu sống.
- Lời này nói như thế nào, là các ngươi đến cướp của ta, ta còn không thể trừ chút đồ, an ủi chính mình?.
Đã lâu không ra ngoài, giấc ngủ này hơi dài ha..
- Lớn hơn ta một nửa, cùng cấp bậc với ta, ngươi thực sự xấu hổ để nói.
Thương Lan Vương và Kim Cương Minh Vương thì mang theo ý cười, cũng không biết là bởi vì Tần Mệnh cứu Lý Dần, hay là như thế nào, bọn họ ngược lại nhìn rất thuận mắt.
Lỗ Cửu Dạ tìm khắp phế tích, lại không phát hiện Thanh Tháp!
Tần Mệnh đã gọi tiểu tổ rất nhiều lần, cũng không có đáp lại, mấy ngày trước lấy ra Tam Xoa Kích cũng không thể bừng tỉnh nó, điều này làm cho Tần Mệnh ít nhiều bắt đầu lo lắng.
Sau khi trời tối, bọn họ ăn no uống đủ, thu thập đồ đạc rời đi, đi về phía Thiên Vương Điện.
Trưa ngày hôm sau, bọn họ còn chưa kịp chạy tới phụ cận Thiên Vương Điện, thế nhưng ở nửa đường đã phát hiện Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần vừa không chật vật như bọn họ dự đoán, cũng không có lo lắng trốn tránh, mà là liên thủ một vị nữ lang diệu lệ, nghênh chiến một thiếu niên áo đen, hai người phối hợp rất ăn ý, khiến cho thiếu niên áo đen kia liên tục bại lui, cuối cùng nhận thua lui đi.
Đây là một nữ tử thành thục lại xinh đẹp, vui vẻ hào phóng, nụ cười ấm áp, dáng người cao gầy đẫy đà, trên đầu cài trâm ngọc, còn cắm một đóa hoa màu hồng phấn, làm cho người ta có cảm giác giống như quả đào thành thục, đặc biệt mê người.
Nàng cầm song đao trong tay, thân đao ngắn mà hẹp dài, lưỡi dao sắc bén thành hình răng cưa, không ngừng có tinh mang trong suốt từ thân đao bắn tung tóe.
