Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 693: Một Mộ Phần, Chôn Cất Người Đã Khuất




Tần Mệnh hoảng hốt ngẩng đầu, nhìn phía trên, sóng lấp lánh, thủy triều mênh ngang, làm loạn phiến thủy vực yên tĩnh này, động đến vực sâu vô biên này.

Cuối tầm mắt, giống như có một bóng người, đang gọi tên hắn, tìm kiếm hắn.

- Tần Mệnh...

Thật lâu sau..

Chúng ta đều ở đây..

Tần Mệnh lẳng lặng đứng, nhẹ giọng nỉ non: - Chôn một ngôi mộ, chôn cất người đã khuất, xây dựng một tòa thành, canh giữ ngôi mộ cô đơn.

Thân ảnh của Nguyệt Tình thản nhiên phiêu tán, biến mất trong gió lạnh...

Một thân ảnh, càng ngày càng gần, càng ngày càng rõ ràng, nàng từ cuối thủy vực, bơi về phía Tần Mệnh.

Tám năm qua, ta không có từ bỏ.

Tương lai, càng sẽ không.

- Ở ngay phía trước.

- Tám năm, có ta!

- Tám năm đau khổ đó, chàng không đơn độc, ta đã luôn luôn..

- Ngươi có thể làm được!

- Trở về đi.

- Ta đang.

Tần Mệnh lắc đầu..

Trở về.

- Trở về.

- Hẳn là nhanh thôi, chờ một chút.

Tần Mệnh nỉ non.

Trái tim chàng, cổ thành của chàng, mộ phần của chàng.

Vong nhân của ta..

- Chàng có ta, ta sẽ ở lại với chàng, mãi mãi.. của chàng.

Nếu như cho hắn chút thời gian, hắn có lẽ có thể tự mình vượt qua, nhưng bây giờ là ở Tâm Ma Điện, thời gian quá vội vàng.

- Đi theo ta.

Một tòa thành, ầm ầm đứng thẳng, vây quanh ngôi mộ cô đơn...

Nguyệt Tình kéo tay Tần Mệnh, đi về phía trước...

- Chàng không cần phải gánh vác quá nhiều, càng không nhất thiết phải tự trách mình.

Lần này lại tập trung bùng nổ đến nỗi hắn đánh mất chính mình..

Bọn họ sẽ luôn ở chỗ này, ở cùng chàng.

Tần Mệnh nặng nề quỳ gối trước mộ, hắn nâng cát lên, rải về phía mộ phần, hắn phất tay giơ cao, dựng lại bia đá, đổ xuống máu tươi, viết lên tấm bia..

Nhật nguyệt luân phiên.

Gió lạnh thổi mạnh gào thét, cỏ khô phập phồng, tiêu sái tịch mịch..

- Chúng ta có thể chờ, thời gian không đợi.

Ta.

Nguyệt Tình nhìn bóng lưng Tần Mệnh, ôn nhu khẽ nói: - Con đường tương lai, chuyện tương lai, có ta cùng chàng, cùng đi, cùng nhau trải nghiệm, cùng nhau đối mặt.

- Đến lúc rồi.

Nguyệt Tình tin tưởng Tần Mệnh, hắn chỉ là bởi vì những gì trải qua thời thơ ấu, quá trọng thân tình, quá sợ mất đi, càng sợ lại trải qua sinh ly tử biệt.

Nguyệt Tình thì thầm: - Đây là trái tim chàng, thế giới của chàng.

Nguyệt Tình kéo chặt Tần Mệnh, kéo về phía mình.

Ngươi không thể bị đánh bại bởi điều này a.

Bạch Tiểu Thuần đi tới trước mặt Tần Mệnh: - Đã sắp kết thúc, hắn còn không được sao..

Tần Mệnh hoảng hốt đi về phía mộ phần cô đơn: - Mộ phần của ta.

Một mộ phần, đứng một mình trong vùng hoang dã...

Tòa thành này, có thể ấm áp như mặt trời, cũng có thể phồn hoa gấm vây, tòa thành này, có thể hướng về phía trời xanh biển xanh, cũng có thể dựa lưng vào non xanh nước biếc...

Tâm Ma Điện!.

Tần Mệnh quỳ xuống, nhìn, ngây ngốc..

Nguyệt Tình lôi kéo Tần Mệnh bước đi, đi rất xa, đi qua hoang dã, đi qua rừng rậm, đi qua cổ thành, giống như đi rất xa, lại giống như ngắn ngủi vài hơi thở mà thôi.

Nguyệt Tình muốn bơi đến gần Tần Mệnh, nhưng lại luôn giống như cách rất xa, nàng vươn tay, muốn kéo chặt Tần Mệnh, nhưng chung quy cũng không chạm tới được.

Vong nhân..

Thanh âm từ xa bay tới, quanh quẩn ở bên tai Tần Mệnh, xa xôi như vậy, lại quen thuộc như vậy.

- Phụ thân, mẫu thân.

- Nguyệt Tình…

Tần Mệnh mỉm cười, nhưng nước mắt như mưa..

Sắc trời thay đổi, mây trắng tản ra, gió thổi qua hoang dã, thổi xanh một mảnh cỏ khô, thổi lên núi rừng hoa lá.....

Đồng hồ cát cuối cùng đang chảy hết, đã có bốn mươi hai người từ trong mộng cảnh khôi phục, vượt qua tâm ma, ba mươi bốn người khác đang đắm chìm trong chấp niệm của mình, bị ác mộng truy đuổi, bao gồm cả Tần Mệnh.

Năm tháng trôi qua..

- Chúng ta đi đâu....

- Chàng không có lỗi với bất cứ ai.

- Tần Mệnh...

- Không ai vứt bỏ chàng.

- Tần Mệnh..

- Có biết đây là nơi nào không?.

Không sợ...

Gió lạnh, thổi bay cỏ khô, cát vàng đầy trời, cô độc tịch liêu.

Chàng có thể xây dựng một ngôi thành khác, canh giữ mộ phần cô đơn này..

Cảnh tượng đột nhiên thay đổi, họ rời khỏi vực thẳm và đứng trên những ngọn đồi.

Ta đang ở đây.

Ta đang ở lại với chàng!..

Chờ chàngtrở về.

Thân thể Tần Mệnh rất lạnh, tâm cũng rất lạnh, nhưng bàn tay của Nguyệt Tình lại làm cho hắn ấm áp, hắn nhịn không được nắm chặt, nắm chặt, hoảng hốt bất lực nhìn xung quanh, mơ hồ, lại quen thuộc....

Ngẫu nhiên đến gặp, tế lễ vong nhân.

Người đã mất, đem bọn họ chôn ở chỗ này, chôn ở trong lòng.

Tần Mệnh nhìn Nguyệt Tình gần trước mắt lại mờ mịt xa xôi, thật lâu sau, hai mắt ngốc trệ động khôi phục một chút ánh sáng, hắn chậm rãi giơ tay lên, hướng về phía Nguyệt Tình.

- Ta đã ở bên chàng, chàngkhông đơn độc.

Ta luôn ở bên cạnh chàng.

Rầm rầm!

- Tỉnh dậy đi, mau tỉnh đi.

- Con đường sau này, cũng có ta.

Phần còn lại phía trước, có hai người đang đứng, họ mỉm cười, đưa tay ra: -.

Đây là thế giới của chàng, tất cả mọi thứ được xác định bởi chàng.

Khi đầu ngón tay chạm vào nhau, khi mười ngón tay siết chặt.

Rất nhiều người đứng ở trước mặt đồng bạn, thay bọn họ sốt ruột, không ngừng quay đầu lại nhìn cát mịn sắp chảy hết.

Bạch Tiểu Thuần chỉ chỉ đồng hồ cát, lại nhìn ngọn lửa của Tần Mệnh vẫn tràn đầy như trước.

- Sắp đến giờ rồi, tâm ma nặng như vậy làm sao khắc phục được?

- Tần Mệnh có thể sẽ phải dừng lại ở Tâm Ma điện.

Đường Thiên Khuyết trong lòng rất phức tạp, một mặt cảm giác đáng tiếc, một mặt lại cảm thấy may mắn.

Nếu Tần Mệnh phong Vương, đối với hoàng thất bọn họ mà nói, tuyệt đối không phải là tin tức tốt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.