Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 73: Chiến dịch săn bắn hàng loạt




- Tần công tử, ngươi nói khiêu chiến Mục Tử Tu?

Ngươi có biết lời nói của ngươi sẽ chọc giận rất nhiều người trong phái Đại trưởng lão.

Ta nghe nói bây giờ họ đã bắt đầu giúp ngươi đăng ký.

- Hiệu suất rất nhanh mà, thật tốt quá.

Tần Mệnh trên mặt lộ ra nụ cười tươi.

- Có phải Đại Thanh Sơn xảy ra chuyện gì không?

Nói cho ta biết đi.

Tám năm qua, hàng năm đều là muội muội, thị vệ Đồ Vệ thúc thúc, hai người bọn họ đến thăm hắn, những người khác không có cơ hội tới, Tần Mệnh cũng không có cơ hội nhìn thấy bọn họ.

- Có chuyện gì vậy?

Tần Mệnh hỏi lại, nhìn thẳng vào mắt Thải Y.

- Đúng vậy!

- Đợi một chút!

Thải Y ngăn cản trước mặt Tần Mệnh, sốt ruột nhìn hắn: - Ngươi muốn về nhà?

Chẳng may bị phát hiện, bị bắt, đại trưởng lão bọn họ tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi, cũng sẽ liên lụy đến thân nhân của ngươi.

- Không có gì xảy ra, ngươi tham gia đại hội săn bắn quá nguy hiểm, các đệ tử của đại trưởng lão sẽ không tha cho ngươi..

Thải Y mím môi đỏ quật cường ngăn cản Tần Mệnh.

Tần Mệnh trong lòng bỗng nhiên có một loại bất an.

- Không được!

Thải Y không còn cách nào khác, chỉ có thể nói: - Hơn ba tháng trước, Đồ Vệ bế quan đột phá, chạy nước rút lên võ bát trọng thiên.

Tần Mệnh không nói lời nào, cứ như vậy nhìn Thải Y.

Thải Y há miệng, không nói lời nào.

Đại hội săn bắn là một hành động rất dã man, mỗi lần đều xuất hiện vô số thương vong, ngay cả Linh Võ Cửu Trọng Thiên cũng có thể chết trong rừng rậm, bọn họ kéo ngươi vào chính là vì muốn mưu hại ngươi.

- Không được!

Tham gia đại hội săn bắn vốn rất nguy hiểm, Tần Mệnh còn muốn nhân cơ hội về nhà xem một chút?

Ta sẽ quay lại!

Tần Mệnh nhếch miệng cười, đáy mắt lại ấm áp.

Tần Mệnh bỗng nhiên nắm lấy cánh tay Thải Y: - Nói cho ta biết!.

- Ta nhớ nhà rồi.

Năm trước, muội muội hàng năm đều đến thăm hắn hai lần, đây là phúc lợi Thanh Vân Tông cho, nhưng năm nay đã qua hơn phân nửa, còn chưa nhìn thấy bóng người.

- Tần công tử ngươi làm ta đau.

Ngươi yên tâm, ta có chừng mực.

Đây vốn là một bí mật, kết quả không biết làm sao lại bị người phụ trách quặng mỏ của Thanh Vân Tông biết được, phái người đi quấy nhiễu, còn tạo ra hỗn loạn, Đồ Vệ thiếu chút nữa đã mất mạng, lúc ấy dẫn phát một hồi xung đột quy mô rất lớn, ngay cả quặng mỏ cũng đình công.

- Thật tốt sao?

- Trước đây cũng có lúc trì hoãn mà, ngươi đừng căng thẳng bọn họ.

Người thân của ta, dì, chú, muội muội, gia gia, ta đã trở lại, ta sẽ trở lại, mọi người có nhớ ta không?

Thải Y thay Tần Mệnh sốt ruột, Nguyệt Tình sư tỷ mấy ngày trước bế quan, trước khi bế quan đã nhiều lần dặn dò nàng, phải cẩn thận Tần Mệnh.

- Giúp ta chuẩn bị một tấm bản đồ, bản đồ từ Chủ Tế Sơn Tùng đến Đại Thanh Sơn, còn có bản đồ khu vực mỏ tinh thạch Đại Thanh Sơn.

Ánh mắt Thải Y hơi có chút né tránh, ngay sau đó lại đón nhận ánh mắt Tần Mệnh.

-Nói đi!

Càng không cho phép!

Hiện tại tâm tình Tần Mệnh vô cùng kích động.

Đợi một chút!

Thải Y ủy khuất giãy dụa.

Trong tám năm, hơn hai mươi vạn dân chúng cổ thành và người của phủ thành chủ Tần gia vẫn bị giam giữ ở mỏ tinh thạch sâu trong núi Đại Thanh, làm công tác đào quặng vất vả, được đội ngũ Thanh Vân Tông an bài nghiêm khắc trông coi.

- Ta chỉ là trở về nhìn một chút, cho dù liếc mắt từ xa một cái.

- Ta đương nhiên là quan tâm ngươi.

Ngươi không thể quay lại!

Đã xảy ra chuyện gì?

Sắc mặt Thải Y khẽ biến: - Ngươi muốn trở về khu mỏ khai thác?

Tám năm, tám năm, cuối cùng ta đã có cơ hội để về nhà.

Tám năm trước Lôi Đình cổ thành một đêm biến cố, chủ phủ thủ hộ cùng cung phụng trong thành kẻ chết người chạy trốn, chỉ để lại rất ít người, ở trong máu và lửa tuyên bố tuyệt đối không phản bội, Đồ Vệ chính là đại biểu trong đó.

Nói nghiêm trọng một chút, ngươi là chủ động đưa cổ xuống dưới lưỡi dao của bọn họ.

Thải Y rất nghiêm túc: - Ngươi không thể quay lại!

Ngươi muốn làm gì!

- Ngươi trả lời ta trước, tại sao muội muội ta họ không đến thăm ta trong năm nay.

Tần Mệnh mẫn cảm chú ý tới sự dị thường trong ánh mắt Thải Y.

Thải Y bị hắn nhìn đến cả người không được tự nhiên, ấp úng hai tiếng, cắn cắn môi đỏ : - Kỳ thật thật sự không xảy ra chuyện gì lớn, chỉ là xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Ta sẽ không bao giờ cho phép ngươi trở lại!

- Sau đó thì sao?

Tám năm rồi, Tần Mệnh sắp quên bộ dáng của bọn họ rồi.

Nhưng lúc này mới qua có mấy ngày, Tần Mệnh liền nháo ra chuyện lớn như vậy.

Bọn họ những năm gần đây vẫn cùng thành phủ cùng hoạn nạn, không rời không rời.

- Nói đi.

- Ta muốn trở về.

- Không, có thể xảy ra chuyện gì, ngươi luôn suy nghĩ lung tung.

Tần Mệnh nhìn ánh mắt Thải Y, bỗng nhiên hỏi: - Ngươi là quan tâm ta, hay là có chuyện khác.

Thái độ Tần Mệnh rất kiên quyết, trước kia thực lực không đủ, không có tư cách rời khỏi Thanh Vân Tông, hiện tại rốt cục cũng cho hắn nắm lấy cơ hội, ai cũng không thể ngăn cản hắn về nhà.

Trong lòng Tần Mệnh căng thẳng, Đồ Vệ thiếu chút nữa mất mạng?

Đồ Vệ dẫn người thành lập đội thị vệ, bảo vệ Tần gia, cũng bảo vệ quyền lợi của lao động toàn thành.

Có thể nói Đồ Vệ là lực lượng thủ hộ duy nhất của Tần gia hiện tại.

- Đồ Vệ kiên trì đến cuối cùng, bảo trụ tính mạng, cũng thành công đột phá đến địa võ cảnh bát trọng thiên.

Nhưng Đồ Vệ xuất quan việc đầu tiên chính là đi tìm người phụ trách lý luận, kết quả lại xuất hiện xung đột, Đồ Vệ thất thủ phế vị người phụ trách kia.

- Sau đó thì sao?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.