- Đầu lĩnh chính là Tá Thương, hẳn là Địa Võ tam trọng thiên đi.
- Hải Hạt?
Cái tên này có chút quen thuộc.
- Một nhóm người làm việc không từ thủ đoạn, hắc hắc, có trò hay để xem.
Người trong khoang thuyền xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn.
Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?.
Vậy mà.!
Hừ hừ, Hải Hạt các ngươi chết hết rồi, chúng ta cũng sẽ không chết một!
- Bang!
Mộng Trúc vung lên Huyết Liêm, chấn chỉ Tá Thương, rất chán ghét ánh mắt không kiêng nể gì của hắn.
Tá Thương vẻ mặt tràn đầy nụ cười đến gần Mộng Trúc, buộc nàng lại liên tục lui về phía sau..
Nói không chừng còn có thể hưởng dụng một phen đây a.
Ngươi tính là cái gì.
- Bình thường là không dám, nhưng thu thập mấy tên địa võ nửa phế, không cần mấy chiêu.
- Tuyệt Ảnh chúng ta làm việc, còn cần phải báo cáo với ngươi?
Tuyệt Ảnh chính là lấy bọn họ đặt tên, cũng là thủ lĩnh Tuyệt Ảnh, bất luận là thực lực hay là thiên phú, đều vô cùng cường hoành, ngay cả rất nhiều tổ chức tông môn cũng tìm cách mượn sức.
- Đây là khoang thuyền, thuyền đã vào hải vực, ngươi cũng không dám đánh!
Hoặc là, không cần đánh nhau, đem bảo bối cho ta..
Những người xung quanh đều không hẹn mà cùng lui về phía sau, rời khỏi vòng tròn rộng rãi, cho bọn họ một cái sân khấu.
- Không thử làm sao biết được?
Trương Liệt nắm chặt song đao: - Cứ việc thả ngựa lại đây!
Hắn trước kia từng khiêu chiến Tuyệt Ảnh, nhưng đều bị ngược đãi rất thảm, hôm nay khó có được cơ hội, như thế nào cũng phải xả cơn hận.
Nhưng rất nhiều người nghe ra chút âm thanh bên ngoài, Quách Hùng biến tướng thừa nhận Tuyệt cùng Ảnh chết?
Ba người Quách Hùng tiếp tục ngồi xếp bằng tu luyện, nắm chặt thời gian luyện hóa hấp thu, hấp thu nhiều một chút càng tốt một chút, khôi phục nhiều một chút lại càng tốt thêm một chút.
Tuyệt đã không còn nữa, Ảnh cũng đã chết, các ngươi còn có mặt gọi là Tuyệt Ảnh?!
- Bọn hắn đến rồi!
Tá Thương càng ngày càng đủ sức lực, Tuyệt Ảnh càng lui về, càng có thể biểu thị thương thế nghiêm trọng.
Thu hồi bộ dạng ghê tởm này của ngươi, chúng ta tuyệt đối sẽ không để mặc ngươi bày bố, ngươi cũng không có năng lực đó.
Tuyệt Ảnh chúng ta cho dù toàn bộ chết trận, cũng có thể kéo ngươi đệm lưng.
Tá Thương đi ta trước mặt nàng, càn rỡ thưởng thức dáng người cao gầy gần một mét tám của Mộng Trúc, hắc y bó sát thân thể lộ ra vóc người nóng bỏng, nhất là hai cái đùi xinh đẹp, xinh đẹp đến kinh tâm động phách, trêu chọc miệng khô lưỡi khô, tuy rằng khoác áo choàng rộng rãi, nhưng như ẩn như hiện càng thêm mê người.
Trong lòng bốn người bi thương, bị kích thích đến chỗ đau đớn, nhưng lại càng không nhượng bộ: - Chúng ta bị thương, nhưng cũng không phải Tá Thương ngươi muốn giết là có thể giết!
Nhớ kỹ, nơi này là khoang thuyền, người bên trong cùng người bên ngoài đều sẽ không cho phép võ cấp chém giết!
Tá Thương liếm liếm môi, ở trước ngực Mộng Trúc nhìn lướt qua vài lần: - Ta thật sự muốn thử xem.
Ha ha.
Phía sau Tá Thương có hơn mười người, cười xấu xa vây quanh bọn họ.
Đám người Quách Hùng nhịn không được, tạm dừng thôn luyện linh thảo, ngăn đến trước Mộng Trúc, giằng co với Tá Thương..
Tá Thương nâng đại đao nặng nề lên, mũi đao chống lấy lưỡi liêm của Mộng Trúc, chậm rãi đẩy ra: - Đừng phô trương thanh thế, ngươi thật dám đánh với ta?
Mộng Trúc nắm chặt liêm đao.
Đường đường là Tuyệt Ảnh tổ bảy người, thế nhưng đã chết ba người, các ngươi lại bị trọng thương, xem ra là gặp phải nguy hiểm gì đi.
Cho dù hiện tại giết không được, chờ thuyền cập bờ lên đảo, chúng ta còn có thể tiếp tục, đến lúc đó ai còn có thể bảo trụ các ngươi?
Trước kia hắn không dám nhìn như vậy, hiện tại..
- Muốn chết!
- Không muốn nửa đời sau sống trong Tuyệt Ảnh đuổi giết, lập tức cút đi cho ta.
Ta đưa ra đề nghị , đem toàn bộ bảo bối các ngươi lấy được ở Huyễn Linh Pháp Thiên cho ta, ta lập tức rời đi, cam đoan tuyệt đối không chạm vào các ngươi nữa, còn có thể thủ hộ các ngươi an toàn xuống thuyền, thế nào?
Mộng Trúc thấp giọng nhắc nhở, nắm chặt hồng liêm nghiêm trận chờ đợi.
Tá Thương cười to: - Tuyệt Ảnh?
Tá Thương chấn đao ngăn cản, tinh chuẩn chống đỡ, nổ lên huyết khí nồng đậm, bao phủ tất cả bọn họ, nhưng Tá Thương không chút nhúc nhích, Mộng Trúc lại lui ba bước, vết thương lại tăng thêm, một miệng máu tươi phun ra.
Chết rồi à?
- Ngươi tới thử xem!
- Tỉnh lại đi, ta còn không biết ngươi?
- Đương nhiên không cần báo cáo với ta, ta đây không phải là quan tâm sao.
- Mộng Trúc cô nương, lần này đi lục địa, là tùy tiện đi một chút, hay là đi Huyễn Linh Pháp Thiên?
- Hai con đường, hoặc là, đánh một trận, giết chết các ngươi, ta thu bảo bối của các ngươi.
Tá Thương xoay chuyển con ngươi, ha hả cười nói: - Ta từ trước đến nay là thấy tốt liền thu, cũng không ép buộc.
- Chết ba người?.
Mộng Trúc tức giận ra tay, liêm đao xé ra huyết mang yêu dị, trong nháy mắt xuất kích, khoảng cách ngắn ngủi, lại lắc ra hơn mười đạo tàn ảnh, khó phân biệt hư thực.
- Đừng tự lừa mình dối người, tất cả mọi người đều là người thông minh, hiểu được.!
Tá Thương tham lam nhìn Mộng Trúc, không có ý tốt nở nụ cười.
Hai đội ngũ cứ như vậy giằng co với nhau, ai cũng không ai nhường ai, không khí càng ngày càng khẩn trương.
Có vài người nhìn náo nhiệt, hận không thể thấy bọn họ thật sự náo loạn, chính mình nhân cơ hội nhặt tiện nghi.
Một số người lo lắng rằng nếu thực sự nháo lớn, phá hủy con tàu, tất cả mọi người sẽ phải trôi dạt trên biển.
Các loại hải thú qua lại trên biển, nguy hiểm trùng trùng điệp điệp, trốn cũng không có chỗ trốn.
