Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 754: Bán cá




- Ngươi là ai .

Tần Mệnh ngăn lại, nhe răng cười: - Đừng lộn xộn!

Cho ngươi một cơ hội cuối cùng, Triệu Lệ ở đâu!

Lâm Vân Hàn lạnh cả người rét run: - Ta thật sự không biết!

- Cho ngươi cơ hội, ngươi không biết quý trọng, xin lỗi .

Lão đầu lười nhác, cầm lấy tẩu thuốc treo trên ván cửa, vèo vèo hít hai ngụm.

- Ai dám phá hủy lữ điếm của ta!

Nghe có vẻ lai lịch rất lớn.

Chủ quán mang theo đám thủ vệ vội vàng xông tới, cũng không đợi tới gần phòng, một cánh hoa phiêu nhiên đến, trong nháy mắt xuyên thủng tất cả bọn họ, tiếng hô to đột nhiên dừng lại, thân thể bọn họ lay động, vô lực quỳ trên mặt đất, cả người tái nhợt khô quắt, ánh mắt ngốc trệ, đã không còn khí tức, hơn nữa máu toàn thân cũng bị cánh hoa xuyên thủng trong nháy mắt rút khô, một giọt cũng không còn .

Một mông ngồi xuống, thoải mái duỗi lưng: - Đồ tươi, đồ tươi a, hàng vừa mới lên, một đồng tiền một cân, tùy tiện chọn.

- Không có tiền.

Tại sao lại bắt ngươi?

Hỏng rồi, là kẻ địch! giáng tội…

Lúc này, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến vài tiếng nói chuyện rất nhỏ .

- Ừm?

- Chỉ với cái tính tình thối nát này của ngươi, làm sao bán cá.

Vu Chủ bước nhẹ nhàng, đi vào phòng đầy bụi, lạnh lùng nhìn về phía Lâm Vân Hàn máu tươi đầm đìa trên mặt đất .

Vị khách quen chọn một con cá tươi, ném một đồng xu: - Thay đổi nhiều kiểu đi, mỗi ngày chỉ có một vài con cá như vậy.

Một khách quen đi tới, đưa tay lật vài cái.

- Lão đầu, mua cá!

- Mau mau mau, đuổi theo.

- Ngươi muốn làm gì?

Trong nháy mắt nữ tử kia ra tay, bọn họ liền phán định thực lực chênh lệch, cũng không phải là một cấp độ .

Chết đói lão đầu tử ngươi.

Đám người Quách Hùng đều lộ ra nụ cười tươi: - Tần công tử ở bên trong .

- Hắn ở trong đó?

Tần Mệnh bây giờ còn nhớ rõ những chữ bằng máu Triệu Lệ lưu lại trên tường —— ân đã trả, duyên chưa hết, chờ mong gặp lại.

Vu Chủ đi tới ngoài cửa phòng, xiêm y hoa mỹ, khí chất độc đáo, dáng vẻ nhu mị, làm cho lữ điếm hỗn loạn thành một mảnh yên tĩnh, rất nhiều người đều sững sờ nhìn bóng dáng của nàng, lộ ra thần sắc tham lam .

- Nàng không phải là Thánh Võ đấy chứ?

- Lý lão đầu, hôm nay có gì đặc biệt?

- Không đói chết, có cá.

- Cút.

Từ này rất thân mật, quan hệ không bình thường .

- Ma?

Lâm Vân Hàn đứng lên, quỳ trên mặt đất, run giọng nói: - Xin…

Một tráng hán đi qua bên cạnh.

Tần Mệnh nhìn về phía Bạch Hổ.

Nữ tử này đến thật nhanh, chân trước ta vừa bước vào, chân sau nàng đã theo vào.

- Muốn mua thì chọn, không muốn mua thì thôi, đừng đụng loạn.

- Thích ăn hay không ăn, đánh rắm thật nhiều.

Có thể xác định Triệu Lệ an toàn, Tần Mệnh liền thỏa mãn.

Tần Mệnh đã cảnh giác, trước tiên phóng sang bên cạnh, buồn bực gầm nhẹ, đập nát tường, mang theo Bạch Hổ từ lầu năm nhảy xuống, mang theo bụi đá vụn, rơi xuống khu phố náo nhiệt, trong nháy mắt biến mất không thấy đâu ..

Vu Chủ đứng bên ngoài cửa phòng Tần Mệnh .

- Lão đầu, lấy hai con cá..

- Còn không biết xấu hổ mà nói?

Vu Chủ đứng trước cửa, bàn tay nhỏ nhắn chậm rãi nâng lên .

Đám người Quách Hùng biến sắc, cơ hồ không chút suy nghĩ, trực tiếp trực tiếp từ hành lan trèo xuống, cường tráng linh hoạt, chui lên lầu ba, lại đụng vào phòng khác nhau, từ cửa sổ bay tung rút lui .

Người khác bán cá mỗi ngày mở cửa, ngươi ba ngày hai ngày đóng cửa, thế nào, kiếm được tiền đi dạo hoa lâu rồi?

- Đi, lại đi kích thích Hải Đấu Môn.

Dám ở chỗ này giương oai, không hỏi một chút?

Từ phản ứng của Lâm Vân Hàn, Triệu Lệ có thể còn chưa bị bắt được.

- Là…

- Tới đủ nhanh a .

Hắn?

Tiếng bành bành trầm đục, cả tòa lữ điếm đều run lên, hai cánh cửa trực tiếp nổ tung, hóa thành mảnh vụn mãnh liệt bắn vào bên trong .

- Vu Điện là thế lực gì?

Tần Mệnh chuyển vào trong ngõ, mang theo Bạch Hổ biến mất dưới màn đêm.

Đôi mắt lạnh lùng của Vu Chủ hơi ngưng rút lại .

Ngươi đừng làm bậy, ta là người của Vu Điện, ta là…

Không lâu sau khi hắn rời đi, trong cửa hàng đối diện con hẻm, một lão nhân với khuôn mặt đầy râu đi ra với một rương cá biển, ngã xuống quầy hàng ở cửa điếm.

Hơn nữa Lâm Vân Hàn tìm hắn nhiều năm như vậy cũng không tìm được, chứng tỏ Triệu Lệ đã nấp kỹ, hoặc là đi rất xa.

- Đưa tiền.

Tần Mệnh trà trộn trong đám người huyên náo, thúc giục Bạch Hổ phía sau.

Tráng hán vừa định xắn tay áo, bị người bên cạnh đụng văng ra: - Tức giận với một lão già họm hẹm cái gì, đi đi đi, uống rượu đi.

- Hắn ta là ai?

Bốn người Quách Hùng đều thoáng thất thần, tuy rằng nhìn không thấy bộ dáng, thế nhưng vẫn có thể cảm nhận được cỗ mỹ nữ kinh tâm động phách kia .

Lão đầu chạm vào điểm sáng trong lòng bàn tay, nhìn về phía ngõ nhỏ phía trước.

- Láo lếu. là…

Lão đầu thoải mái nhàn nhã đung đưa.

Bạch Hổ a ô mấy tiếng, ta nào biết được? ma…

Lão đầu vèo hai ngụm khói khô, nuốt mây phun sương, bỗng nhiên nhíu mày, nhìn lòng bàn tay mình, nơi đó đang có chút huỳnh quang lóe lên.

Bao hết toàn bộ.

Một tiểu nhị trong một tiệm cơm chạy đến.

- Không bán.

- Có sinh ý không làm?

Nước biển ngâm nhiều rồi, vào đầu luôn rồi?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.