Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 792: Hổ Uy




Quản ngươi nam hay nữ, trong mắt ta, đều là kẻ thù!

Quản ngươi là Vu Điện hay không phải Vu Điện, kẻ địch chính là kẻ địch, tuyệt đối không lưu lại.

Một lát sau, bụi mù tan hết, mảnh vụn rơi xuống, núi rừng đều yên tĩnh.

Vu nữ bị tra tấn đến hấp hối, nằm sấp trên mặt đất, đau đớn thống khổ.

Tần Mệnh nửa ngồi xổm trước mặt nàng: - Trả lời câu hỏi của ta, một, ai ra lệnh cho ngươi.

- Ha ha, Bùi Phụng ngươi rốt cuộc có phải là Địa Võ hay không, ngay cả một con hổ ngốc cũng không khống chế được.

Gặp phải phiền toái?

Một nhóm nam nữ bao quanh Bạch Hổ.

Một nam tử cao lớn uy mãnh cả người đầy máu, biểu tình dữ tợn gầm thét, xung quanh hắn còn có ba người nằm sấp, đều đã chết không thể chết được nữa.

Con hổ yêu này nhất định có huyết mạch Bạch Hổ!

Tại thời khắc vi diệu Tần Mệnh thất thần, nàng đột nhiên ra tay, nắm tay đánh về phía cổ họng Tần Mệnh, kịch độc bên trên đâm đột kích có thể trong nháy mắt phong hầu.

- Chính là ta một nhất trọng thiên này, đùa giỡn xoay vòng các ngươi.

Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, ta thật không thể tin được trên đời lại có người vụng về như vậy, ha ha.

- Ngu xuẩn!

- Súc sinh!.

Tần Mệnh vốn tưởng rằng là quỷ tướng, không nghĩ tới là một trong cửu đại Vu Chủ của Vu Điện!

Lúc này, Tần Mệnh bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn núi rừng phía trước..

Ta còn tưởng rằng là nhân vật gì đây, chỉ bằng ngươi, liền vọng tưởng khiêu chiến Vu Điện?

Đừng lấy danh tiếng Vu Điện ra hù dọa ta, ta không sợ..

- Tóm lại là mạnh hơn ngươi!

Nữ tử đó là Vu Chủ của Vu Điện?

- Là ai!

Nếu ta không đoán sai, đây là chiến y Bạch Hổ!

- Ngươi không biết ngươi trêu chọc ai?

Chẳng lẽ, đụng phải đệ tử Vu Điện khác?

Có người chú ý tới hộp đá trên người Bạch Hổ.

Sâu trong rừng!

Ta khuyên ngươi, ngoan ngoãn đầu hàng, đem thứ ngươi lấy đi tặng cho Vu Chủ, có lẽ, ngươi cũng có thể chết thống khoái.

Là Vu Chủ Vu Điện!

Những nam nữ này thu lại nụ cười, đánh giá hổ yêu hùng tráng uy mãnh.

Kiến càng lây cây, không tự lượng sức mình!

Hắn mơ hồ nghe được tiếng hổ gào thét, cách rất xa, thanh âm này không phải hổ yêu bình thường, ngược lại giống như Bạch Hổ.

Ha ha, một tên đáng thương.

Bùi Phụng tức giận gầm gừ, chỉ vào Bạch Hổ: - Nó tuyệt đối không có Địa Võ Cảnh, lại một mình đối mặt giết ba đồng cấp, còn làm ta bị thương.

Ta sẽ hầm nó!

- Bùi Phụng a Bùi Phụng, vô ích ngươi thân thể này, lấy ra chút khí khái nam tử có được hay không, bổn cô nương đều thay ngươi sốt ruột..

A.

Khí thế phi phàm, hung mãnh lại không mất đi vài phần uy nghiêm, cho dù là bị vây quanh, vẫn cao ngạo ngửa đầu, giận dữ nhìn toàn trường.

Một thiếu niên cẩm y hoa phục cười ha ha.!!

- Trước kia ta đã nói qua, Địa Võ của Bùi Phụng là phụ thân hắn dùng thuốc xếp ra, các ngươi còn không tin, hiện tại thế nào?

- Một địa võ nho nhỏ như ngươi? lại còn là nhất trọng thiên?

- Bốn người đánh hổ, chết ba, phế một người?

- Đùng!

Trong Vu Điện của chúng ta, những người có sức mạnh như ngươi, bắt một tay một mớ to..

Vu nữ giãy dụa, muốn hất tay Tần Mệnh ra: - Ít hay nhiều thì có thể làm gì?

Bên cạnh thiếu niên có một ít nam nữ vây quanh, cũng không kiêng nể gì cười nhạo.

- Vu Chủ!?

Bằng không ngươi sẽ sống không bằng chết.!

Tay Tần Mệnh lại càng bóp càng chặt.

Vu nữ thống khổ mở mắt ra, trong ánh mắt lộ ra oán độc.

Tần Mệnh một tay giữ chặt cổ tay nàng, đè ở trước mặt, nắm chặt lại: - Cho dù ta có chết hay không, ngươi đều sẽ chết trước mặt ta.

Vu nữ cúi đầu, nắm chặt tay phải, gai nhọn trong kẽ ngón tay chậm rãi duỗi ra.

Dùng đầu của các ngươi ngẫm lại, con hổ yêu này cũng không phải phàm phẩm, nhìn áo giáp trên người nó, đó là chiến y!

Lúc hắn an bài Bạch Hổ mang theo bá đao rời đi, nhắc nhở nó, chỉ cần nghe đến nơi này đánh nhau, liền vòng vo một vòng, mau chóng trở về.

Cả người nó lông màu lam, lóe lên huỳnh quang, rồi lại nhiễm đầy máu tươi, vết máu đã khô cạn, giống như lúc trước đã trải qua mấy hồi ác chiến.

Câu hỏi thứ hai, có bao nhiêu người đến hòn đảo này?

Tần Mệnh bóp cổ nàng, nhấc đầu lên.

Bùi Phụng quả quyết nói: - Nó nhất định có huyết mạch Bạch Hổ, hơn nữa.

Ồ?

Ngươi trốn được sao?

- Câm miệng!

Đầu hàng đi!

- Dẫn đội là ai!

- Con hổ này có chủ nhân rồi?.

Bạch Hổ đột nhiên bạo phát, nhào về phía Bùi Phụng, bốn móng vuốt đập mạnh xuống đất, đá vụn văng tung tóe, mặt đất rung động.

Một tiếng hổ gào thét, phun ra một mảnh quang mang như ngân hà mênh mông, khí tức sát phạt ngập trời.

Hổ khiếu uy nghiêm, sóng âm như sóng dữ vỗ bờ, thanh âm ầm rung động không gian, khiến núi rừng sợ hãi, nó cơ hồ đứng người lên, một móng vuốt vỗ về phía đầu Bùi Phụng.

Bùi Phụng đang nói chuyện, không hề phòng bị, kinh hãi mồ hôi lạnh, nhưng vẫn hiểm trở tránh đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.