Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 804: Cửu Ngục Vương




Trong một căn phòng rộng rãi, tràn đầy hương thơm.

Năm vị thiếu nữ diệu linh nhẹ nhàng nhảy múa, điệu múa uyển chuyển, nhẹ nhàng như bướm, hai vị bạch y nữ tử đan gãy đàn tranh, tiếng hát nhẹ nhàng, dễ nghe.

Dựa sát vào vị trí bên cửa sổ, an trí một cái giường lớn, cơ hồ chiếm hơn phân nửa phòng, phía trên nằm sấp một nam tử, khoác một chiếc khăn tắm mượt mà, nửa ngủ nửa tỉnh, hai vị nữ tử tuyệt lệ động lòng người, đang ôn nhu xoa bóp toàn thân cho hắn.

Các nàng hai mắt sáng ngời, tò mò nhìn Tần Mệnh đi vào.

Nam tử nằm lỳ ở trên giường, mơ hồ nói: - Mệt mỏi, ngồi xuống nghỉ ngơi.

- Là ngài?

- Miễn đi!

- Có việc gì không?.

Tần Mệnh dở khóc dở cười: - Ngươi biết.

Thị vệ trưởng hai tay tiếp nhận.

Nam tử nghiêng người dựa vào trên giường, cầm lấy ly rượu nhấp một ngụm, đánh giá Tần Mệnh..

Nam tử cười khẽ, lắc đầu, búng tay chỉ thị các nữ tử đều lui ra.

Nam tử lười biếng nói: - Phương pháp của nàng rất đặc biệt, có thể chữa thương, dưỡng thần, tụ khí.

À.

- Ngươi là nói Nữ Nhi Các, hay là.

Một mình ngươi từ Bán Nguyệt Đảo cướp đi khí linh, vạn dặm chạy trốn, ngày đêm vượt biển, bỏ Vu Điện truy tung, còn sống đi tới Lưu Ly đảo này, cũng không phải là một chữ ‘cuồng’ có thể làm được.

- Ngươi làm thế nào biết sẽ là ta?

Trong chốc lát, trong phòng chỉ còn lại Tần Mệnh, Bạch Hổ, còn có nam tử đang đứng dậy trên giường, bầu không khí hơi cổ quái.

- Chờ một chút!

Cửu Ngục Vương nâng chén rượu lên nhẹ nhàng chậm rãi thưởng thức, nhàn nhã tự tại.

Thị vệ thủ lĩnh hơi thay đổi, ý bảo toàn bộ người đi theo đều rời khỏi..

- Kim Thổ tà, Tần Mệnh cuồng.

Thị vệ thủ lĩnh nhìn Tần Mệnh, chần chờ một chút, cáo tội hai tiếng cũng rời khỏi phòng, đóng cửa phòng lại.

Tần Mệnh đứng dậy đi đến phía sau bình phong, đơn giản thu thập, lấy ra hai cái hộp gấm, đưa cho hắn.

- Đây là địa chỉ, dựa theo những gì nói phía trên mà làm.

Tần Mệnh một nghe lời này, tức giận không có chỗ đánh, đã nói chúng vương thề ước a?.

Vương Đông Sâm!

Bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào hỗn loạn, Bạch Hổ xông thẳng vào, từ lầu một vọt lên lầu bốn, theo dấu hiệu Tần Mệnh lưu lại, đập cửa phòng, đi tới nơi này.

Tần Mệnh nhìn chén rượu bên cạnh, bưng lên ngửa đầu uống xuống, thuận khí: - Ngươi biết ta, ta còn không biết ngươi.

- Xin phân phó.

- Công tử.

Được rồi, đừng nghiêm mặt nữa, chút phiền toái nhỏ này còn không cần ta tự mình đi đón ngươi, ngươi chính là Bất Tử Vương của Thiên Vương Điện.

Làm sao ngươi biết ta bị Vu Điện đuổi theo?

- Làm sao ngươi biết trong tay ta có khí linh?

- Đệ đệ ta.

- Không quen, ta tự mình là tốt rồi.

Thị vệ trưởng giọng điệu hơi khách khí.

Tần Mệnh xem qua tư liệu của Cửu Ngục Vương, đặc biệt lưu ý qua, lúc trước còn chờ mong có thể gặp nhau ở Cổ Hải, không nghĩ tới lại đụng phải ở nội hải này.

Tần Mệnh giao cho hắn một lá thư, thuận tiện thả một hắc kim tệ..

- Đây là thù lao, vất vả rồi.

Cửu Ngục Vương!

Nói xong một Vương gặp nan chúng vương viện trợ a?

- Các ngươi đều lui ra đi...

Tần Mệnh xua tay ngăn cản.

Thị vệ thủ lĩnh rời khỏi phòng, trước khi đi lại nhìn Tần Mệnh, ánh mắt khác thường.

- Gọi ta là Cửu ca đi..

Phía sau có rất nhiều thị vệ, không ngừng cáo tội với những người khách khác, tức giận đùng đùng đi tới nơi này.

Nam tử nâng khóe mắt lên, thản nhiên nói.

- Thanh Liên Vương lại không có ở đây, sợ cái gì.

Tần Mệnh để cho nữ tử trong phòng đều rời đi, rất không thích ứng với loại trường hợp kiều diễm này.

- Giúp ta đưa một món đồ.

- Ta xử lý.

Hắn cũng là sau một năm phong Vương liền một mình xâm nhập hải vực, ba năm sau liền tiến vào Cổ Hải, lưu lạc đến nay, danh động một phương.

- Ta biết nhiều chuyện, bằng không làm sao có thể làm ngươi huynh trưởng đây.

- Đừng thẹn thùng nha, nơi này không có người khác.

Thị vệ thủ lĩnh tức giận nhìn Tần Mệnh, nắm tay đi vào: - Hảo tiểu tử, ngươi.

Trước khi đi lại hỏi nam tử trên giường: - Đợi lát nữa Phong Lôi Môn cùng Kim Dương Tông có thể sẽ đến gây sự, chúng ta tận lực ngăn cản, nhưng nếu như người tới quá nhiều quá mạnh, chúng ta.

Tần Mệnh trong đầu hồi tưởng lại tin tức của chúng vương Thiên Vương Điện, mặt khẽ biến đổi, kinh ngạc nhìn nam tử: - Cửu Ngục Vương?

Tần Mệnh khẽ động tâm tư, bỗng nhiên gọi thị vệ thủ lĩnh lại.

Ta ở bên ngoài chật vật, ngươi hưởng thụ ở bên trong?

Các nàng lần lượt dừng lại, nhìn nam tử trên giường.

- Làm phiền rồi.

Người được Thiên Vương Điện sắc phong hai mươi năm trước, là một vị rất đặc biệt trong chúng vương hiện tại, đặc biệt là tính cách không trói buộc, võ pháp quỷ dị, đặc biệt là ở các loại truyền kỳ hắn lưu lại.

- Đưa đến đâu?

Thời gian vẫn chưa đến, ta nghỉ ngơi ở đây.

Hắn có làm phiền ngài không?.

- Nghe được tin tức, trở về điều tra.

- Sao ngươi lại ở chỗ này?

- A?

- Cửu ca?

Sắc mặt thị vệ thủ lĩnh thoáng chậm lại, thu hắc kim tệ rời khỏi phòng.

Họ biết nhau sao?.

- Hoang Thần Tam Xoa Kích?

- Ta quả thật đã tra xét nó hai năm, nhưng Thương Lan vương hai tháng trước đã nói với ta, thứ kia đã ở trên tay ngươi.

Lần này ta trở về, không vì Hoang Thần Tam Xoa Kích, là vì chiến thuyền Hắc Giao.

- Chiến thuyền Hắc Giao?

Nó sắp xuất hiện?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.