Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 812: Thánh Ngục




Tần Mệnh nhướng mày, nữ tử này có võ pháp, hơn nữa rất cao thâm, trong đôi mắt ngập nước kia ngẫu nhiên sẽ có lam quang hiện lên, mỹ lệ động lòng người, lại ẩn hàm khác thường.

Nàng đón khách, nhưng nàng có thể giữ được sự trinh tiết?

Tần Mệnh bỗng nhiên nhớ tới lời của Cửu Ngục Vương, đây không phải là đang kích thích hắn, là đang nhắc nhở hắn!

Nữ tử này sẽ có huyễn thuật?

Khống Hồn Thuật?

- Hì hì, tiểu gia hỏa, quên mất là ai dẫn ngươi vào?.

Tần Mệnh phất tay đóng cửa phòng lại, híp mắt nhìn chằm chằm Cửu Ngục Vương: - Ngươi.

- Không cần, ta nghe rồi.

- Có thể hôm nay, có thể ngày mai.

Một đạo thanh âm hùng hồn từ ngoài truyền đến, môn chủ Phong Lôi Môn âm trầm liên tục sải bước đi tới, khí thế uy mãnh, bước chân trầm trọng, toàn thân ẩn hiện lôi mang sáng ngời, lộ ra uy áp nhiếp người.

- Các ngươi là như thế nào.

- Miễn đi.

- Ta mời hắn vào?

- Không phải bằng hữu, nói gì mặt mũi.

Vân nhi không tức giận không oán trách, quyến rũ cười khẽ, lại hướng Cửu Ngục Vương hành lễ: - Gia, các chủ tự mình chuẩn bị xong tiệc rượu, mời ngài đi qua..

- Gia, ngài thật vô tình, tối hôm qua còn ôn tồn với các chủ, hôm nay liền trở mặt rồi sao?

Vân nhi thần sắc vui vẻ.

Về sau đừng đến Nữ Nhi Các này gây sự nữa, cũng đừng tìm các chủ gây phiền toái nữa.

- Tiểu ca ca lại suy nghĩ?

Ngài liền nhẫn tâm sao?

Cửu Ngục Vương hưởng thụ hai vị thiếu nữ xoa bóp, thoải mái khẽ ngâm.

Vân nhi mắt đẹp tỏa sáng, nũng nịu cười nói: - Môn chủ, gia chúng ta nói chuyện rất hàm súc, ta thay hắn giải thích, ý hắn đi bái phỏng.

Hì hì.

- Từ xa là khách, Bùi Thu Minh ta tự mình bái phỏng, bằng hữu cũng quá không nể mặt.

- Mời!

Bùi Thu Minh nắm chặt tay, trợn mắt nhìn..

Tần Mệnh nhướng mày, tối hôm qua?

- Tỷ tỷ ta gặp vô số người, chút nhãn lực này vẫn có.

Vân Nhi mân mê bờ môi hồng nhuận phơn phớt.

Hơn nữa mười chín tuổi đã là Địa Võ, lại là đệ đệ của vị gia kia, đối với Nữ Nhi Các mà nói thật sự là quá mê người, ngay cả các chủ cũng bị kinh động, tự mình hạ mệnh lệnh cho nàng, trong lời nói liền thiếu mệnh lệnh rõ ràng không sai lệnh nàng hiến thân..

- Để cho hắn cút!.

- Ngươi đến có việc?

- Vị này là môn chủ Phong Lôi môn, Bùi Thu Minh, Bùi môn chủ.

Hắn nhiều lần cự tuyệt, Vân nhi lại càng nhìn Tần Mệnh càng cảm thấy hứng thú.

Vân nhi dịu dàng cười duyên, cành hoa khẽ run lên, thỏ ngọc trước ngực tạo thành gợn sóng say lòng người.

- Hì hì, đưa nguyên văn qua sao?

Người khác nhìn nàng đều giống như ác lang thấy cừu non, trong mắt đầy lửa, hận không thể nhào tới nuốt sống nàng, ngược lại ánh mắt người trước mắt này trong suốt bình tĩnh, không có chút gợn sóng nào.

- Ngài thật vất vả mới trở về một chuyến, mới ở được vài ngày liền đi..‘tình nhân’?

Vân nhi vừa mới đi ra ngoài không lâu, lại đẩy cửa tiến vào: - Gia, có người muốn gặp ngài..

- Các chủ tự mình an bài Vân nhi tới đây, nếu như có nhu cầu gì, Vân nhi có thể hỗ trợ sẽ hỗ trợ, có thể thỏa mãn cũng sẽ thỏa mãn.

Địa Võ Cảnh mười chín tuổi, ngươi thật khiến tỷ tỷ mê mẩn.

Cửu Ngục Vương thản nhiên từ chối.

Vân nhi cũng không phải rắn rết gì, không ăn thịt người.

Ngươi là cái gì, điên như vậy!

Ý tứ trong lời nói của Vân nhi bất luận nam tử nào cũng nghe ra được, đổi thành những người khác, có lẽ đã không kiềm chế được.

- Không gặp.

Bùi Thu Minh đẩy mạnh cửa phòng ra, khí thế hùng hồn lập tức chật kín căn phòng, trong không khí ẩn hiện tiếng sấm sét, bàn ghế trà cụ đều nhẹ run rẩy, rèm cửa màn che chậm rãi tung bay..

- Mời!

Thanh âm Tần Mệnh hơi lạnh.

- Như vậy a.

Vân Nhi nhẹ nhàng giới thiệu sau đó rút lui, tránh khỏi cửa chính.

Các chủ mấy ngày nay nàng khó có được một nụ cười, rất vui mừng.

Tần Mệnh thốt ra, tiếp theo lại câm miệng..

Tần Mệnh giơ tay đưa tiễn người, hắn không muốn trêu chọc loại nữ tử này.

- Đa tạ ý tốt, tạm thời không cần.!.

- Nếu ngài không gặp, hắn sẽ đi tìm các chủ gây phiền toái, ngài nhẫn tâm sao?

Khi nào ngài rời khỏi?

Vân nhi muốn ngồi xuống bên cạnh Tần Mệnh, Bạch Hổ lập tức ngẩng đầu, ô ô gầm nhẹ.

Thanh âm Vân Nhi ngọt ngào, biểu tình u oán lại quyến rũ, giống như một tiểu yêu tinh câu người.

Chuyện tình cảm nam nữ, vẫn là đừng hỏi đến.

Bằng không thì.

Vân nhi vụng trộm nhìn Cửu Ngục Vương, thấy hắn không để ý tới, khẽ mím môi đỏ, lui ra.

Ôi, trong đầu ta làm sao lại toát ra cái từ nhấm nháp?

Hai vị thiếu nữ bên cạnh Cửu Ngục Vương ăn uống cười duyên.

Tần Mệnh trấn an Bạch Hổ.

- A?

- Bằng không thì sao?

Thì ra tối hôm qua hắn rời đi là đi nhấm nháp các chủ?

Hắn mắt hổ rực rỡ, nhìn lướt qua Tần Mệnh bên cạnh, lại nhìn chằm chằm Cửu Ngục Vương trong màn che.

- Coi như là vậy đi.

Cửu Ngục Vương thản nhiên nói: - Ta phải đi rồi.

- Bằng không ta tự mình bái phỏng...

Là muốn đầu của ngài!

- Cuồng ngạo!

Ngay cả danh hào cũng không dám thả ra, cũng xứng đáng kêu gào với Phong Lôi Môn ta?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.