Tần Mệnh ở xa xa thật sự nhìn không nổi nữa, tức giận liền muốn xông qua.
Lúc này, cửa trước trang viên đột nhiên truyền đến một tiếng nổ lớn, một đám người hạo hạo đi thẳng đến tiểu viện nơi này.
- Thiếu gia!
Đồ Vệ dẫn người xông vào.
Một vị đệ tử Thanh Vân Tông vội vàng tới báo cáo.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía Đồ Vệ.
Một Tần gia, thật đúng là coi trọng mình, ta phi.
- Đương nhiên là tiểu thư nhà ngươi.
Lãnh Ngọc Lương đứng lên giận dữ mắng Đồ Vệ.
- Ngươi ngược lại đến đây, ta đứng trước ngươi, ngươi có bản lĩnh vặn xuống ngay bây giờ hay không?.
Những nữ tử khác cũng đều an ủi lẫn nhau vài câu, yên lặng đi về phía phòng mình.
Gần đây xung quanh mỏ đều không ổn định lắm, ngươi hẳn là nên đi tuần tra thủ hộ mới đúng.
Lãnh Ngọc Lương cách ba đến năm này lại đùa giỡn Tần Dĩnh, mỗi lần đều chọn vào đêm khuya, nhưng Tần Dĩnh mới mười ba tuổi a, tên súc sinh này.
- Thiếu gia?
Trong bóng đen, Tần Mệnh lau đi khóe mắt mông lung, chậm rãi đi ra.
Lại là người của Thanh Vân Tông?.
Đồ Vệ che chở Tần Dĩnh rời đi, đội hộ vệ trong mắt tràn đầy lửa giận, cũng không dám phát tiết.
- Đến đây, loại người như ngươi, lão tử đã sớm chịu đủ rồi.
- Không được.
- Ai nhìn thấy?.
- Ta ở đâu chưa tới phiên ngươi đến khoa tay múa chân, ta cảnh cáo ngươi, đừng chọc nữ tử Tần gia nữa.
Dì ôm lấy Tần Dĩnh, nhẹ nhàng an ủi.
- Ta có thể sẽ phải ở chỗ này ba năm năm, chúng ta chậm rãi chơi ha.
Một đám hộ vệ Tần gia giống như sói phát điên, ánh mắt đều phiếm hồng.
- Ra ngoài!
Lãnh Ngọc Lương ngồi ngay ngắn trên giường êm, lại ngã chổng vó ở phía trên, hắn chỉ chỉ bầu rượu vỡ vụn: - Bầu rượu này là ta từ Thanh Vân Tông mang đến, rất trân quý, ít nhất đáng giá mười trung phẩm linh thạch, nói một lời, bồi thường như thế nào?
- Ngươi muốn tạo phản?
- Chớ đi.
Đội hộ vệ bên ngoài ầm ầm xông vào, các nữ tử trong viện khẩn trương tụ tập cùng một chỗ.
Chỉ cần Thanh Vân Tông không phải làm quá đáng, nhẫn nhịn một chút là sẽ qua.
Đồ Vệ mang theo đội hộ vệ hùng hổ xông vào, phía sau theo sát các thị nữ Tần gia vừa mới rời đi, đều rất sốt ruột.
Ra đây!
Đồ Vệ che chở Tần Dĩnh các nàng trở lại tiểu viện, dì cùng thân nhân đang chờ đợi vội vàng nghênh đón.
Các đệ tử Thanh Vân Tông không tiến về phía trước nữa, nhưng cũng không lui về phía sau.
- Đừng khinh người quá đáng.
- Tự mình cẩn thận một chút.
Các đội viên hộ vệ đều kinh ngạc nhìn Tần Mệnh, cho đến lần thứ hai Đồ Vệ ra lệnh, bọn họ mới hoảng hốt đi ra ngoài.
- Tới ngược lại rất nhanh.
Các đội viên hộ vệ rút kiếm vây quanh.
Có người?.
Đồ Vệ bảo vệ Tần Dĩnh, trong mắt giống như là muốn phun ra lửa, chẳng may Tần Dĩnh có mệnh hệ gì, hắn tự sát cũng có lỗi với người của Tần gia.
Đồ Vệ lạnh lùng.
- Vệ thúc thúc.
Không sao đâu!
- Đội trưởng Đồ Vệ, sao lại tới nơi này?.
Đồ Vệ chỉ điểm Lãnh Ngọc Lương, mang theo đội ngũ muốn rời đi.
Lãnh Ngọc Lương không sợ Đồ Vệ, bởi vì hắn căn bản không dám làm gì mình.
- Ai đã phá vỡ nó?
Thiếu gia đã trở lại!
Đồ Vệ đột nhiên dừng lại, không thể tưởng tượng nổi nhìn hắn: - Thiếu gia?
Không khóc, không có nỗi buồn, họ chết lặng và đầy bất đắc dĩ.
Dần dần, bọn họ tình nguyện chính mình chịu ủy khuất cũng không dám trêu chọc đám người Thanh Vân Tông này nữa.
- Không sao đâu!
Lãnh Ngọc Lương không nóng không vội nằm trở lại trên giường mềm.
Đồ Vệ lạnh lùng.
Lãnh Ngọc Lương còn chưa nói xong, Đồ Vệ đã bước ra ngoài một bước, khí tràng cuồng bạo giống như một cơn lốc quét ngang đình viện, cái bàn trước mặt liên tục mang theo Lãnh Ngọc Lương cùng cái giường êm của hắn toàn bộ bị hất văng ra ngoài.
Tần Mệnh rõ ràng đã lau đi nước mắt nơi khóe mắt, nhưng khóe miệng lại nhịn không được mà rung động, nước mắt vẫn lăn ra dài ra, hắn cố gắng vui vẻ cười: - Ta đã trở lại.
Tối nay như vậy còn chưa xong sao!
Đồ Vệ giật mình tỉnh giấc, gấp gáp khẽ quát: - Vây quanh nơi này, không cho phép bất kỳ người ngoài nào tới gần!
Hắn rất rõ ràng Lãnh Chấp Bạch đem cái tên cháu trai hoàn khố này tới đây, chính là muốn lăng nhục người của Tần gia, tạo ra phiền toái.
- Là ai, ai bảo ngươi xông vào?
- Chờ một chút!
Đệ tử Thanh Vân Tông bên ngoài viện toàn bộ vọt vào, giằng co với đội hộ vệ.
Đồ Vệ đột nhiên nhận ra có một người đang đứng trong bóng đen ở góc tường, mắt hắn lạnh như đao, toàn thân đầy sát khí.
- Ai ở đó!
Người của đội hộ vệ thật sự không quen nhìn tên hỗn đản này..
Tần Dĩnh giật mình che miệng lấy khuôn miệng nhỏ nhắn, không thể tin được vào mắt mình.
Không sợ chủ tử ngươi từ trong mộ bò ra.
Đừng sợ, có ta đây.
- Như thế nào, nữ tử Tần gia đều thành của Đồ Vệ ngươi?
Bọn họ đã nếm qua rất nhiều thiệt thòi, mỗi lần đội hộ vệ xúc động, cái giá phải trả chính là hơn hai mươi vạn dân chúng gánh chịu..
Nếu hắn không có chút nhẫn nại này, đã sớm không biết chết bao nhiêu lần.
Hắn đùa giỡn Tần Dĩnh không phải một lần hai lần, mỗi lần đều bị Đồ Vệ cứu viện, đã sớm thành thói quen.
Sáng mai còn phải làm việc, mỗi lần đều là trời không sáng thì phải rời giường, phải tranh thủ thời gian nghỉ ngơi.
Lãnh Ngọc Lương cố ý cao giọng hô to. tại sao ngươi lại ở đây?
Lãnh Ngọc Lương ngửa đầu, cho bọn họ một cái biểu lộ, các ngươi có thể làm gì ta.
- Vệ thúc thúc, đừng như vậy, chúng ta nhịn một chút cho qua chuyện.
Đồ Vệ quát Lãnh Ngọc Lương: - Thành thật một chút cho ta, lại dám quấy rầy Tần Dĩnh, ta vặn đầu ngươi xuống!
Tần Dĩnh nhào vào trong lòng Đồ Vệ.
Thiếu gia?
- Ca ca!
Lãnh Ngọc Lương mượn rượu cười nhạo Đồ Vệ.
Ngươi.
- Ta nhìn thấy, không được sao?
Tần Dĩnh giữ chặt cánh tay Đồ Vệ.
- Thiếu gia, thật sự là ngươi.
Thiếu gia làm sao lại trở về!
- Mệnh nhi?
Dì run run kêu gọi, không dám tin tưởng.
- Ca ca!
Tần Dĩnh vui mừng nhào về phía Tần Mệnh, nước mắt rơi như mưa, dùng sức ôm chặt lấy hắn, sợ rằng đây là đang nằm mơ.
