Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 858: Tiểu Quy Xếp Chồng




Không ngừng có người xông đến nơi đây, đều bị ánh trăng yếu ớt làm kinh đến.

Bọn hắn kinh hồn chưa định, từng lỗ chân lông nổi lên, nơi này quá nguy hiểm, thoạt nhìn nơi nguy hiểm khẳng định nguy hiểm, thoạt nhìn nơi an toàn cũng không an toàn.

Thình lình nhìn thấy hải vực an bình, còn chứng kiến Tiểu Quy xinh đẹp, tất cả mọi người cảm nhận được cũng không phải buông lỏng, mà là cảm giác nguy cơ càng nghiêm trọng.

- Lui!

Lui về sau!

Ta có thể ứng phó!

Bắt nó xử lý?

Tần Mệnh dừng lại, nắm chặt Bá Đao, đã làm tốt chuẩn bị mở rộng cánh chim.

Trong lòng bọn hắn như là bị cái gì đó đâm một cái, có chút tê rần, không hẹn mà muốn cùng đi qua.

- Làm sao bây giờ?

- Đừng dọa ta a!

Tôn Minh thấp giọng hô.

Tần Mệnh hít một hơi thật sâu, sau lưng đột nhiên chấn mở cánh chim, vàng rực tách ra, tinh mang rơi vãi, hoa lệ để cho người kinh diễm, mặc dù là đang ở trong hoàn cảnh căng thẳng lại nguy hiểm, nhưng đám người Quách Hùng cũng nhịn không được nhìn nhiều mấy lần.

Tôn Minh khẳng định, gắt gao nắm chặt cột đá, đã làm tốt chuẩn bị dốc sức liều mạng rồi.

- Lui!

Nó đang tập trung chúng ta rồi?

- Cái gì tiểu tổ?

Các ngươi cùng Tiểu Quy này chơi đi, chúng ta liền không phục vụ rồi.

Trong lòng Tần Mệnh căng thẳng, vô ý thức sờ lên ngực: - Nó sẽ không phải là cảm giác được khí tức của Tiểu Tổ đấy chứ?

- Đúng nha, nó giống như tập trung ngươi rồi.

Một tiểu vương bát có thể dọa lùi quần hùng?

Trong lòng đám người Quách Hùng căng thẳng, không rảnh cùng hắn nói đùa, cùng nhắc nhở nhau lui về sau.

Lại nhớ lại ngày đó, còn tưởng rằng Tần Mệnh dùng chính là loại võ pháp cánh chim, về sau mới biết được, người ta kia là cánh chim thật, độ sắc bén có thể so với Thiên Đao..

- Đều đừng tới đây!

Phải chết cùng một chỗ a!

Đám người Mã Đại Mãnh liên tục do dự, chậm rãi di chuyển về phía sau, bầu không khí trở nên căng thẳng.

Mã Đại Mãnh nhìn Tiểu Quy ngoài trăm trượng, lại quay đầu nhìn xem Tần Mệnh.

Mã Đại Mãnh cũng giải thích.

Nhưng, một màn để cho bọn hắn sợ hãi xuất hiện, bọn hắn lui về sau một chút, Tiểu Quy ‘bay’ đến phía trước một chút, bọn hắn đi phía trái một chút, đầu Tiểu Quy cũng lệch đi theo một chút, rõ ràng chính là tập trung bọn hắn.

- Tách ra!

Mã Đại Mãnh liền vui vẻ.

Quách Hùng nắm chặt ngân thương, thanh âm đều có chút phát run.

Đám người Quách Hùng chau mày, trong thoáng chốc nghĩ tới một màn trong rừng rậm Vân La, lúc ấy cũng là ‘Tuyệt Châm’ cố ý dùng bản thân dẫn dắt đầu mãnh thú kia rời đi, mới tạo thành thảm kịch lúc sau.

- Bành!

Nghe rất buồn cười, nhưng mỗi người xông vào đều không dám khinh thường.

Mộng Trúc giơ nghiêng liêm đao màu đỏ, quan sát đến mặt biển thoạt nhìn bình tĩnh, nhưng nước biển lại đen như mực, phía dưới cái gì cũng đều thấy không rõ, ngay cả thần thức đều không duỗi vào được.

Ta đi phía trái, các ngươi hướng sang phải, nhìn xem nó nhìn chằm chằm đúng ta, hay là các ngươi.

Tần Mệnh khống chế được tấm ván gỗ bay mở.

Nếu không..

Ta nhát gan!

Mộng Trúc kỳ quái.

- Ta làm sao lại không dò xét thấu cảnh giới của nó?

Còn có cái thuyết pháp này ?.

- Một Tiểu Quy, trên cổ của hắn treo một Tiểu Quy.

Mã Đại Mãnh sốt ruột cùng đi qua.

- Ta làm sao cảm giác.

Tần Mệnh chau mày.

- A ha!

Tần Mệnh quát khẽ, nghiêm túc ngăn lại bọn hắn.

Trong thôn ta từng gặp qua như vậy.

Càng là không biết, càng là nguy hiểm, hắn cũng không muốn vô duyên vô cớ biến thành đồ ăn.

- Dò xét không thấu là được rồi, đây nhất định là quái vật.

Trương Liệt cầm ngược lấy song đao, thấp giọng hỏi thăm.

Lui về sau!

Đám kẻ săn giết phụ cận lầm xông vào vừa thấy tình huống này, đều dài thở dài một hơi, ngậm miệng, rụt cổ lại, cẩn thận từng li từng tí rút đi, tận lực không gây ra động tĩnh.

Tại lúc này, mặt biển lần nữa nổi lên gợn sóng, lúc lên lúc xuống hai con rùa từ từ nổi lên, phía dưới lại đi ra một con rùa lớn hơn, nâng lấy chúng, nổi trên mặt biển.

Quách Hùng kỳ quái.

- Cẩn thận phía dưới.

- Trên cổ treo Tiểu Quy?

- Chuẩn bị sẵn sàng, ta dẫn dắt chúng rời đi, các ngươi trốn.

Mã Đại Mãnh nói.

Đúng vào lúc này, mặt biển nổi lên gợn nước bập bềnh, con Tiểu Quy kia từ từ nổi lên, bị một con càng lớn hơn nắm đi lên, con rùa này tối thiểu lớn như cối xay vậy, khí tức hùng hồn, ánh mắt hữu thần, cũng đang ngó chừng Tần Mệnh..

- Tiểu Quy sống lâu, may mắn.

Ba con rùa màu tím, một con chồng lên một con, một con lớn hơn một con, bên trên chỉ to tầm lòng bàn tay, phía dưới như là cái cối xay, xuống nữa lại như lớn như là cái giường vậy.

Nhưng rất nhanh, hắn cười không nổi rồi, sau khi con rùa thứ ba đi ra, lại bắt đầu nổi lên, phía dưới lại xuất hiện cái càng lớn, nhưng vẫn còn không dừng lại, từng con liên tiếp từng con, trước trước sau sau xuất hiện tám con rùa tím, phía dưới cùng nhất chính là lớn như là một ngôi nhà, cao tới hơn mười thước.

Từ trên xuống dưới, khí tức một con so với một con càng mạnh, mai rùa màu tím cứng cỏi trầm trọng, dâng trào lên sương mù màu tím.

Đám người Quách Hùng có chút há mồm, trực tiếp ngây người.

Cái tình huống này là như thế nào?

Có chi đội ngũ Thú Liệp giả lầm xông tới, kêu một tiếng mẫu thân ơi, liền vội vàng quay đầu bỏ chạy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.