Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 892: Thọ Nguyên! Thọ Nguyên!




Tần Mệnh nhíu mày, lông mày rủ xuống nhìn nhìn Đồng Tuyền phía dưới, từ trong không gian giới chỉ lấy ra hai gốc linh thảo trung phẩm, ném cho nàng, nhìn xem bộ dạng chật vật suy yếu của nàng, trong lòng không đành lòng, lại lưu lại một cây linh sâm thượng phẩm.

Đồng Tuyền nhìn hắn lại muốn bay đi, tranh thủ thời gian lại nói: - Để cho ta đi theo ngươi.

- Tỉnh lại đi, ta cứu ngươi không phải là vì báo đáp, chỉ là không quen nhìn.

- Ta còn không có nói với ngươi tiếng cám ơn.

- Bây giờ ngươi nói.

- Đợi một chút!

Tần Mệnh theo hướng nhìn sang, ngoại trừ xương cốt chính là xương cốt, không thấy được bảo bối gì đặc biệt, thần thức đảo qua, cũng không có chú ý tới linh lực chấn động.

Ồ?

Tần Mệnh tìm lại tìm trong đống xương, rốt cục cũng nhìn thấy cây trúc theo như lời Tiểu Quy rồi.

- Nên nói như thế nào?

Nó trắng ngọc không tỳ vết, óng ánh sáng long lanh, như là ngọc khí được chăm chú tạo hình, chỉ lớn như ngón tay, yêu kiều linh lung.

Dừng lại!

Rất có thể!

Tiểu Quy nhô ra đầu lưỡi liếm liếm miệng, con mắt như ngọc trắng khó được lộ ra tham lam.

- Có thể hái được sao?

- Ta có thể!

Thông thường mà nói, đây chính là thọ nguyên!

- Thử qua rồi?

Tần Mệnh đi lên phía trước, vẫn là không có phát hiện cái gì: - Nói rõ ràng, đừng đánh đố.

Tần Mệnh kỳ quái đụng đụng, ngay cả chút năng lượng chấn động cũng đều không có, nó là bảo bối gì?

Ta hoài nghi ngươi đến cùng được hay không a!.

- Người bình thường nói chuyện bình thường.

Bảo bối kéo dài tuổi thọ có rất nhiều đi.

Thọ nguyên chân chính !

Tiểu Quy vui vô cùng, liền nhảy nhót loạn xạ, con mắt đều dâng lên ánh sáng.

Tiểu Quy lung lay bốn cái móng vuốt nhỏ óng ánh trắng nõn: - Ngươi đến cùng được hay không được?

Tần Mệnh nhìn bộ dáng Tiểu Quy không giống làm bộ, cũng tới hứng thú, thứ có thể làm cho tiểu tổ tông này phấn khởi, cũng không phải trân bảo thông thường.

Tiểu Tổ bỗng nhiên đổ chính bản thân, đầu hướng phía dưới nhìn quanh.

Ai chủ động a?

Đồng Tuyền nghẹn lời, chưa từng gặp qua nam tử nào nguội lạnh như vậy.

- Đương nhiên.

Đồng Tuyền đuổi theo vài bước, tác động đến miệng vết thương ở chân phải, ngã nhào vào trên mặt đất, nàng hướng phía không trung thét lên: - Tần Mệnh!

- Nhìn ở bên trong!

- Chỗ đó có đoạn cây trúc ngọc trắng.?

Ta có chuyện muốn nói!

Nó sinh trưởng tại bên trong một cái đầu lâu Linh Yêu cực lớn, nếu như không phải Tiểu Quy chỉ vào, Tần Mệnh căn bản cũng sẽ không chú ý tới.

- Bành!

Trong đống xương sao lại mọc cây trúc?

- Cây trúc gì ?

- Tần Mệnh!

- Ta bình thường, ngươi không bình thường, không khí trầm lặng, không có điểm tình cảm.

Ta năm đó may mắn nếm một lần, đến bây giờ vẫn còn dư vị.

- Như thế nào rồi?

Nhanh nhanh nhanh!

- Những thứ kia kéo dài tuổi thọ, sống lâu vài năm mà thôi, bảo bối này không hề cùng so sánh, nó có thể làm cho thân thể già nua của ngươi rực rỡ cơ năng hẳn lên.

Ngươi bây giờ buông tay mặc kệ, cùng với đem ta đưa đến trong tay bọn họ có cái gì khác nhau.

Tần Mệnh vỗ cánh.

Thật muốn nói là có gì đặc thù, xương cốt nơi này so với nơi khác muốn lớn hơn nhiều, có chút thi hài Linh Yêu khổng lồ, xương sọ to lớn như phòng ốc, một cây xương sườn như là cây ngọc trắng như giao thoa lấy, so với Tần Mệnh cũng cao hơn.

- Ngươi có cái lòng dạ thanh thản này, thì cảm thụ khí tức của Bạch Hổ nhiều chút.

- Kéo dài tuổi thọ!

- Đừng được một tấc lại muốn tiến một thước.

Tần Mệnh rơi vào chân một ngọn núi xương, nơi này thoạt nhìn so với nơi khác không có gì khác nhau, ngoại trừ xương cốt chính là xương cốt, trong rãnh xương dâng lên hơi lạnh.

Phát tài phát tài!

- Ngươi đang hỏi ta?

Ngươi hỗn đản!

Nếu như không được, sớm trị liệu.

- Chỗ nào?

- Ha ha!

Tiểu Tổ ta là không muốn làm cho ngươi đi theo đường xưa của ta, năm đó nếu như ta không đem tinh lực lãng phí ở trên việc tu luyện, mà là chăm chỉ cày cấy, sinh ra vô vàn con cháu, cũng sẽ không rơi vào cảnh đưa mắt không quen như hôm nay vậy.

- Đừng lắm mồm!

Ngọc Cốt Huyết Viêm Trúc thể chất yếu ớt, tùy tiện ngoài ý muốn một chút liền có thể tổn hại nó, trên cơ bản nhìn không tới Ngọc Cốt Huyết Viêm Trúc thành thục.

Ngươi liền thật không có chút hứng thú?

Tần Mệnh không nghe nàng dây dưa, bay lên không thẳng lên vài trăm trượng, hướng xa xa bay đi.

Tiểu Quy nằm ngửa tại trên bả vai Tần Mệnh, lão thần lung lay: - Nữ tử này muốn tư sắc có tư sắc, muốn tư thái có tư thái, còn có cá tính.

Tiểu Quy vội vàng hô ngừng, con mắt đi lòng vòng: - Chỗ đó có thứ tốt?

- Nhìn ở bên trong!

- Ngươi có thể đừng cùng ta nói mấy lời như vậy hay không?

- Tìm nơi trốn đi, cáo từ.

Tiểu Quy chỉa chỉa phía trước.

Xuống dưới!

- Tiểu bảo bối này so với Sinh Mệnh Thủy còn trân quý hơn, chỉ có tại tuyệt địa tử vong mới có khả năng xuất hiện, hơn nữa tỷ lệ xuất hiện vô cùng thấp..

Dùng tư thế gì?

- Cùng ai?

Đám súc sinh kia còn khả năng trở lại, ta vẫn là khó trốn kết cục bị lăng nhục.

Ngươi miêu tả hình ảnh cho ta, ta sẽ tin ngươi a.

- Có công hiệu gì?

Làm sao bắt đầu a?

Ngọc Cốt Huyết Viêm Trúc!

- Dừng lại!

Đổi mấy tư thế rồi?

- Liền cái này?

Bổ sung thọ nguyên đã mất đi.

- Thọ nguyên?

Tần Mệnh hít một hơi thật sâu, toàn thân đều nóng lên.

Thọ nguyên?

Ngọc Cốt Huyết Viêm Trúc có thể làm cho ta tìm về thọ nguyên đã mất đi ?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.