Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 902: Khô Lâu Chạy Băng Băng




Huống chi, hắn vừa vặn có thể mượn cơ hội, gia nhập đội ngũ của Thích Ôn Vũ.

Một mình muốn sống sót tại Vạn Tuế Sơn, gần như không có khả năng, hắn lại không có vốn liếng tổ kiến đội ngũ, cho nên đầu nhập vào đội ngũ khác chính là lựa chọn duy nhất.

Thích Ôn Vũ hiểu ý tứ của hắn, cười gật đầu: - Kẻ địch của kẻ địch liền là bằng hữu nha.

Vương Phi tranh thủ thời gian nói: - Ta mặc dù bị Vạn Tuế Sơn hút đi hơn ba mươi năm thọ nguyên, nhưng cảnh giới không có mất.

Nếu như Tần Mệnh xuất hiện, xin cho phép ta là người đầu tiên ra tay..

Vương Phi cần một cơ hội để biểu hiện.

- Nói chuyện!

- Ta giống như...

Ta sắp chết rồi...

Tôn Minh rũ cụp lấy đầu, hai mắt hơi mở, ánh mắt mông lung.

Đống xương xung quanh rung chuyển như mọc thành phiến, một tên tiếp theo một tên khô lâu từ bên trong chui ra, lắc lắc xương cốt, hoạt động lấy khung xương, bên trong đầu lâu liên tiếp dâng lên hắc khí quay cuồng, xuất hiện từ trong lõm hốc mắt.

Thời điểm bọn hắn ở chỗ này nhiệt tình nắm tay, ‘Lão Tam’ đã bò tới hài cốt voi lớn phía dưới, lay chút ít xương cốt phủ ở trên người, sau đó nắm chặt xương đùi voi lớn....

Khô lâu liền trầm lặng nằm như vậy, nắm chặt xương đùi voi lớn, thoạt nhìn cái gì cũng đều không có làm, nhưng thổ nguyên lực trong hài cốt voi lớn lại như là nhận đến một loại dẫn dắt, hội tụ về xương tay của nó, thấm vào khung xương toàn thân, hơn nữa không ngừng liên tục.

Cũng nhìn thấy một bộ khô lâu..

Một màn này mặc dù thoạt nhìn có chút âm u, nhưng cẩn thận nhìn lại, lại có chút buồn cười..

Lão Nhị...

- Bành!

Thậm chí có mười mấy cái!..

- Đừng nói linh tinh..

- Vừa vặn để ta đến thử tay nghề.

Giống như đang động.

Mã Đại Mãnh bùm một tiếng nắm nát xương cốt trong tay, quát khẽ: - Lão Tứ, lão Ngũ, chuẩn bị mang theo đám nhóc con lên!

Trở lại cho ta!

Y Tuyết Nhi lập tức giữ vững tinh thần, còn tưởng rằng Tần Mệnh xuất hiện.

Ta nhìn thấy có một bộ khô lâu..

- Tần Mệnh có chút quỷ dị, ta sợ ngươi.

Tư thế nhìn mà hùng hổ, là muốn tìm bọn người Thích Ôn Vũ dốc sức liều mạng, đi bày ra giá trị của mình rồi.

- Răng rắc.

- Ta.

Vương Phi làm bộ do dự một lát, lại cười nói đáp ứng.

Mộng Trúc theo xiềng xích chậm rãi đung đưa.

- Nếu Vương huynh đã kiên trì, vậy liền từ ngươi đánh trận trước.

- Trước đó vài ngày đều đang thích ứng với thân thể mới, gần nhất vừa đi ra hoạt động.

Ông!.‘Lão Nhị’ ngồi ở bên cạnh Mã Đại Mãnh, cầm lấy chuôi Đoạn Đao tàn gỉ, ‘Trung thành và tận tâm’ thủ hộ lấy hắn.

Thổ nguyên lực toàn thân hài cốt voi lớn dần dần trở nên sinh động, từ từ dâng lên từ bên trong khớp xương, hội tụ đến chỗ xương đùi..

Trở lại!

Mã Đại Mãnh chỉ huy đám tiểu đệ của hắn..

Ta là sắp chết sao.

- Không biết Vương huynh bây giờ là một mình, hay là đã có đồng bọn?.

Răng rắc..

Mã Đại Mãnh quá sức nóng nảy, quá không cho ta bớt lo rồi.

Trong hốc mắt những khô lâu này dâng lên hắc khí, khung xương dâng lên hơi lạnh, nếu như là trong đêm tối, một màn này sẽ âm u khủng bố đến cỡ nào.

- Như thế nào rồi?..

Khung xương khô lâu dần dần nổi lên ánh huỳnh quang, trở nên óng ánh sáng long lanh, nó không lộ ra cái gì, nhưng là hắc khí trong đầu lâu lại đang kịch liệt cuồn cuộn lấy, xuyên thấu qua hốc mắt dâng lên hắc khí..

Ngươi thích làm gì thì làm cái ấy..

- Ngươi mệt mỏi.‘Lão Nhị’ bình tĩnh ‘nhìn’ lấy hắn, vừa nghiêng đầu, đi rồi.

Sắc mặt Thích Ôn Vũ dần dần âm trầm, giống như có thứ gì đó đanghấp thu năng lượng xương voi, là ta ảo giác rồi?

- Làm tốt yểm hộ, hành động!

- Vạn Tuế Sơn gần đây rất hỗn loạn, sau này khả năng còn có thể càng loạn, một mình quả thực quá nguy hiểm, không biết Vương huynh có hứng thú gia nhập chúng ta hay không?

Tôn Minh bị treo trong bụng voi lớn, thống khổ than nhẹ..

Mã Đại Mãnh nhìn trực tiếp thở dài: - Lão Nhị a, ngươi muốn không chịu thua kém thì phải học cách dùng đầu óc, không thể chỉ làm liều, ngươi nhìn xem lão Tam, bớt lo biết bao, ngươi nhìn lại ngươi, đau lòng biết bao... ừm.

Quách Hùng đều đang hoảng hốt lẩm bẩm, trong tầm mắt mơ hồ của hắn, giống như có một khô lâu đang nghiêng đầu, nhìn hắn.

- Nói ngươi hai câu thì thế nào rồi, còn không thích nghe rồi?.

- Ta ảo giác rồi.

Đừng nghĩ linh tinh.

Thích Ôn Vũ vui cười khi có kẻ đánh tiên phong, càng muốn nhận sự giúp đỡ của một tứ trọng thiên..‘Lão Nhị’ nhanh chân chạy như điên, dẫn theo Đoạn Đao bỏ qua sườn núi, lao phía trước chạy như điên.

Mộng Trúc suy yếu nói nhẹ, ý thức đang tại mơ hồ.

Lũ khô lâu sau khi thích ứng thân thể, trở nên linh hoạt, cúi đầu chui vào trong đống xương, theo thân núi hoạt động xuống dưới...

Trên sườn núi đối diện, Thích Ôn Vũ bỗng nhiên chú ý tới hài cốt voi lớn dưới chân núi có chút không đúng, đó là lao lung thân thủ của hắn luyện chế, cùng khí tức của hắn tương liên.

Y Tuyết Nhi quát lạnh.

- Ta đi xuống xem một chút.

Thích Ôn Vũ cau chặt đôi mày rậm, từ trên cầu xương cột sống thả người nhảy xuống.

Đám người Y Tuyết Nhi trao đổi ánh mắt, cũng đều cùng tới.

Bọn hắn rời khỏi không lâu, ‘Lão Nhị’ đã hùng hổ chạy đến nơi đây, nhìn mọi nơi không có người, lại dẫn theo Đoạn Đao răng rắc răng rắc bổ chém lấy cái cầu xương kia, đem nhổ xuống rất nhiều xương vỡ, sau khi phát tiết một trận, nó lại ôm lấy ‘Ngân thương’, ‘Liêm đao’, ‘Cột đá’, còn có song đao tán rơi bên cạnh, bước lớn bỏ đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.