Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 904: Hàng Lâm




Thích Ôn Vũ một cái giật mình làm tỉnh giấc, hét lớn: - Thất thần làm gì!

Đuổi theo a!

- Đuổi?

Đuổi theo cái gì?

Những người khác hít hơi thật sâu, kỳ lạ a!.

Ngoại trừ Thích Ôn Vũ ra, những người còn lại toàn bộ bị gió lớn trước mặt va chạm, vô tình tung bay, thân thể ở giữa không trung không khống chế được, hỗn loạn chuyển hướng.

- Đuổi!

Cánh chim màu vàng đột nhiên chấn vỗ, nhấc lên như cơn lốc cương khí cuồng triều, cuộn sạch tro cốt cùng xương vỡ đầy trời, hội tụ thành ‘sóng lớn’ mãnh liệt, cuốn về phía đám người Y Tuyết Nhi.

Xương vỡ cùng tro cốt hình thành sóng lớn liên miên hơn một nghìn thước, vén trời mà lên hơn trăm mét, tại gió lớn cuồn cuộn, vọt tới tòa núi xương khổng lồ phía trước kia, dường như sóng dữ vỗ bờ, bộc phát ra tiếng nổ lớn kinh trời, núi xương mãnh liệt đong đưa, suýt chút nữa đã bị chặn ngang phá hủy, vô số hài cốt bị đụng nát, bị tung bay.

Những người khác đánh cái rùng mình, thế này cũng quá dọa người rồi, lũ khô lâu vậy mà có thể chạy, còn chạy rất lưu loát?

Y Tuyết Nhi rất nhanh tỉnh táo lại, nhớ lại tình cảnh ngày đó bị Tần Mệnh truy kích, những nơi hắc khí ngập trời đi qua, toàn bộ oán niệm bị làm tỉnh giấc, bị khống chế, điên cuồng mà mãnh liệt tấn công các nàng.

Thích Ôn Vũ chạy như điên xuống phía dưới núi, truy kích đám khô lâu kia.

Đó là cái gì?

- Cút ra đây cho ta!

Y Tuyết Nhi và các vu nữ theo sát giết đến, xông về bọn người Quách Hùng đang rơi xuống.

Không ngừng có người nhìn tình cảnh thấy lũ khô lâu chạy như điên, đều sợ tới mức không nhẹ, còn cho là mình hoa mắt.

Trong phạm vi hơn một nghìn thước đống xương đột nhiên rung rung, phồng lên, một cỗ năng lượng cuồng mãnh cuộn sạch trăm trượng phía dưới, ngay sau đó toàn diện nổ tung, quay cuồng ngút trời, tất cả hài cốt lớn nhỏ đều bị cỗ năng lượng này nổ thành mảnh vỡ, hòa với tro cốt cuồng múa đầy trời, tình cảnh rung động lòng người, kinh sợ thối lui lấy cường giả phụ cận.

Đám khô lâu mang lấy ba người Quách Hùng, còn có thi thể Trương Liệt, bộ dạng xun xoe chạy như điên, không chỉ nhanh nhẹn, hơn nữa còn chạy thật nhanh.

Khi Tiểu Quy đang nói chuyện, bỗng nhiên mở to hai mắt nhìn, trực tiếp ngoắc ngoắc nhìn đống xương sau lưng Tần Mệnh.

Trong các dãy núi phụ cận, rất nhiều cường giả đều bị kinh động, dồn dập nhìn quanh đến nơi này.

Không thể tha thứ!

- Đám khô lâu kia làm sao lại chạy?

- Đùng!

Lũ khô lâu chạy ra hơn một nghìn thước, mắt nhìn đằng sau muốn đuổi theo tới rồi, bọn chúng gào khóc kêu quái đản, phóng lên trời, đón đầu vọt tới khung xương nhô lên phía trước, oanh tiếng trầm đục, phá lên xương vỡ đầy trời, sau đó.

Nếu như xung quanh còn có thêm nữa thì sao?

Tại thực lực trước mặt, hết thảy âm mưu quỷ kế đều là chuyện cười.

Nhưng mà.

- Vây quanh, đừng để cho bọn chúng chạy.

Hắn là Địa Võ Cảnh ngũ trọng thiên, mặc kệ Tần Mệnh còn có thể làm ra cái trò gì, cuối cùng vẫn chỉ là cái Địa Võ Cảnh nhị trọng thiên mà thôi, hắn tự tin có năng lực áp chế tuyệt đối.

Sức bật mãnh liệt liên lụy núi cao phụ cận, hình thành xương trắng rơi vỡ diện tích lớn..

Nhanh nhanh nhanh, ai tát ta một cái.

Một cái khô lâu đang lắp ráp lại, trong đầu lâu trống rỗng dâng lên hắc khí, sau đó chậm rãi đứng lên, hoạt động lấy khung xương, trên dưới xương quai hàm két két động lên, như là đang đang nói gì đó.

Xương cốt trong Vạn Tuế Sơn vậy mà còn có thể chạy?

Lũ khô lâu vừa vặn tiến vào trong đống xương toàn bộ bị tạc về phía không trung, bị vô tình sách phân, theo tro cốt rơi vãi.

- Chẳng lẽ là Tần Mệnh?

- Ngươi quản nó làm sao lại chạy.

Xung quanh còn có những thứ khác sao?.!.

Nếu như xương cốt khắp nơi đều đứng lên thì sao?

Nếu như là Tần Mệnh, cũng không phải sợ gì nữa, đuổi.

Một đạo cường quang màu vàng lại từ trên trời giáng xuống, phá mở bụi mù xương vỡ quay cuồng, đánh tới hướng mặt đất.

Một màn quỷ dị này để cho Tiểu Quy đều trừng lớn mắt.

Ảo ảnh oán niệm, hay là thật.

Biến mất.

- A?.

- À?

Nghĩ tới đây, bọn hắn không rét mà run, cái hình ảnh kia quá kinh khủng..

Thích Ôn Vũ gầm thét, cách rất xa mạnh mẽ vung quyền, nhấc lên cương khí cuồng liệt, trùng trùng điệp điệp đánh xuống mặt đất: - Mặt đất nổ tung tóe!

- Nha!

- Ngươi nói xem đuổi theo cái gì, đuổi người.

- Oanh!

Chúng kéo lấy bọn người Quách Hùng, chui vào trong đống xương, như là cá bơi trong biển, nhanh chóng ‘bơi lội’ ở bên trong.

Tần Mệnh tiếp được đám người Quách Hùng, cũng tiếp được đầu Trương Liệt, hai con ngươi hiện ra ánh vàng triệt để lạnh lại, hắn còn tưởng rằng trước khi hắn đến Y Tuyết Nhi không dám giết người, vậy mà chặt đầuTrương Liệt?

- Hỗn đản, ngươi đánh đi đâu vậy, đây là ngực của lão nương, ngươi cho rằng là túi chườm nóng sao.

- Rầm rầm.

Y Tuyết Nhi theo sát lao xuống đi, những người khác trao đổi ánh mắt với nhau, cũng đều giữ vững tinh thần, xông xuống dưới núi.

- Chúng ở đâu ra?

Trong đống xương xung quanh leo ra càng nhiều khô lâu hơn, bọn chúng lung lay đầu, hoạt động lấy cánh tay cái chân.

- Tiện nhân đó đủ ngoan độc a, trực tiếp băm đầu rồi.

Ta nhìn thấy một đám khô lâu, còn vác lấy người!

Tình cảnh to lớn đến rung động..

Ta giống như bị ảo giác rồi..

- Cái này ở đâu ra?

Tần Mệnh chú ý tới động tĩnh đằng sau, nhìn lại, có chút há mồm.

Lũ khô lâu toàn bộ ngửa đầu, nhìn xem Tần Mệnh giữa không trung, có mấy con còn lệch cả đầu ra, giống như rất kỳ quái làm sao người này lại bay được?

Tại sao phải có cánh?

Tại sao lại sáng lên?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.