Lửa mượn gió thổi, gió trợ uy cho lửa, tất cả mưa lửa tăng vọt uy năng, từng ngọn lửa đều hừng hực bùng cháy, bành trướng đến cỡ nắm tay, bao hàm lấy nhiệt độ cao cùng phong nhận, rậm rạp chằng chịt bao phủ phía dưới, toàn diện đả kích Địa Long đang thành hình.
Năm vị cung phụng thốt nhiên biến sắc, trái tim đều hung hăng co rụt lại, phía sau tiếp trước đánh về phía bên cạnh Thích Ôn Vũ.
Cự long thành hình, mưa lửa hàng lâm.
Một cỗ năng lượng mạnh mẽ dẫn bạo Hải Cốt, mãnh liệt mà bạo tạc nhấc lên trùng trùng điệp điệp sóng khí, lao nhanh về bốn phương tám hướng, tiếp theo hướng về không trung xoay tròn, âm động hơn mười dặm, rung động lắc lư lấy quần sơn Hải Cốt mênh mông.
Một cái đám mây hình nấm vài trăm mét bay lên trời, lửa tím, xương trắng, bụi đất, hội tụ thành hình ảnh hùng hồn, rung động lòng người, phóng đại ở trong tầm mắt của mỗi người.
Tần Mệnh ngồi ở trên tảng đá, lấy linh quả ăn, nhìn lên lũ khô lâu ‘đần độn’ trước mặt.
Một nam cung phụng cứng người ngay tại chỗ, đồng tử có chút phóng đại, miệng không thể không mở ra, hắn có chút run rẩy mà nghiêng đầu, nhìn đại đao đột nhiên rơi xuống trên bờ vai, khó khăn nuốt nhổ nước miếng.
Trong quần sơn trắng xóa, càng nhiều người đem Tần Mệnh vào danh sách nguy hiểm..
Thực xin lỗi, ta thật không phải cố ý.....
Mấy vị cung phụng khác vô ý thức quay đầu lại, lặng trong chốc lát, kinh hồn lui về phía sau, kéo ra khoảng cách...
- Tần Mệnh.
Không thể trêu chọc!
- Đúng.
Đồng Tuyền ngồi ở bên cạnh, dò xét lấy khí tức khô lâu, cái gì cũng đều dò xét không ra, nhưng sau khi biết là những cái thứ này hủy đi tám bộ hài cốt khổng lồ, cũng không dám xem nhẹ chúng nữa.
Nhưng mà.
Hắn xuất hiện lúc nào!
Hôm nay xem như mất mặt ném cả nhà rồi, nhưng bây giờ bất chấp nhiều như vậy, bảo vệ tính mạng vẫn quan trọng hơn.
Lũ khô lâu ‘ngẩng đầu mà bước’ đứng đấy, trong tay dẫn theo cốt đao, vác trên vai.
- Tần Mệnh từ chỗ nào tìm đến giúp đỡ?
- Hai ngoan nhân này!
Nhưng là, toàn thân Địa Long đỏ bừng, bộ dáng hơi chút vặn vẹo, như là bị nướng chín, bốc hơi lấy nhiệt độ cao cuồn cuộn, còn có nhiều chỗ chảy tràn lấy nham tương, bên trong càng giống như là lò luyện.
Thanh âm Đồng Tuyền lạnh như băng, như là trận mưa lạnh rơi vào trên người bọn người Thích Ôn Vũ..
Lúc năng lượng tan hết, hài cốt rơi xuống.
- Áp chế thiên về một bên!
Bốn cung phụng kia cũng không dám nữa ở lại, bước nhanh đuổi kịp Thích Ôn Vũ, rời khỏi chiến trường bừa bộn này.
Trong đầu lâu đều có hắc khí quay quanh, không ngừng xuất hiện từ sâu trong hốc mắt.
Trong quần sơn, mọi người cũng đã nhìn đến chết lặng, lại không khỏi cảm khái, dám mạnh mẽ chính diện đỡ nữ tử ngũ trọng thiên, mấy tên đáng thương kia chỉ có phần phòng thủ rồi.
Thích Ôn Vũ cắn răng nhịn thật lâu: - Chúng ta đi!!..
Tần Mệnh?
- Các ngươi không qqua ra được quyết định, ta hỗ trợ, không cần cám ơn..
- Là ngươi chém đầu?
Có một cái khô lâu không giống với những khô lâu khác, nó vác lấy chuôi đoản đao, nghiêng đầu, đứng ở phía trước, giống như đang đối mắt cùng Tần Mệnh..
- Hoàn toàn không cùng một đẳng cấp a.
Năm vị cung phụng chịu không nổi nhiệt độ cao bên trong, dồn dập rút khỏi.
Không đợi né tránh khỏi khu nhiệt độ cao, trong lòng bọn hắn chợt lộp bộp một tý, toàn thân dâng lên cảm giác ớn lạnh.
Tần Mệnh không đợi hắn giải thích, hai tay cầm đao, ngang qua vòng bổ, một cái đầu phóng lên trời.
Tần Mệnh giơ Bá Đao lên cao, đột nhiên vung lên bên cạnh, một đạo tơ máu tinh hồng xuất hiện ở bên cạnh trên đống xương.
Một màn này rõ ràng rất tà dị, nhìn nhìn lại nhìn cũng cảm giác chẳng ra cái gì cả, giống như rất buồn cười.
Hiện ra tình cảnh chân thật bên trong, thạch mãng đan vào thành Địa Long vẫn còn giữ nguyên vẹn bộ dáng, kiêu ngạo uy mãnh đạp đứng ở trên đống xương, không có giống lần trước bị Tần Mệnh chém nát.
- Còn muốn tiếp tục không?
Lồng ngực Thích Ôn Vũ nhấp nhô dữ dội, dùng sức nắm chặt nắm đấm..
Đúng vậy.
Hai mươi tám bộ khô lâu phân thành ba tổ, nhất thời đứng song song lấy.
Thật.
Thích Ôn Vũ sắc mặt khó coi, đám ngoan nhân này là ở đâu chạy ra?
- Những thứ này từ ở đâu ra?
Mỗi cục xương đều trắng muốt như ngọc, hiện ra có chút ánh sáng, dâng lên hơi lạnh vô hình...
- Ngươi.
Cung phụng kia suýt chút nữa quỳ xuống, run run cầu khẩn: - Đều là tiện nhân Y Tuyết Nhi kia, là nàng sai sử ta.
Mã Đại Mãnh đi tu luyện rồi, chúng cứ như vậy thành thành thật thật mà đứng đấy.
- Đợi tí nữa sẽ biết.
Tần Mệnh mang theo Bá Đao, đụng đụng khô lâu trước mặt cầm Đoạn Đao tàn gỉ trong tay kia, bang, Đoạn Đao có chút phát ra âm thanh loong coong, như có cỗ sát khí tràn ngập.
Khô lâu ‘nhìn’ Tần Mệnh một lát, cũng học bộ dáng của hắn, nắm Đoạn Đao đụng đụng Bá Đao trong tay Tần Mệnh.
Tần Mệnh cảm thấy buồn cười, mang theo Bá Đao thọt bả vai khô lâu.
Khô lâu bị đụng đến lui về phía sau hai bước, lại nghiêng đầu, cũng dùng Đoạn Đao chọt chọt Tần Mệnh, nhưng Tần Mệnh lại không chút động đậy, chính nó ngược lại là bị bắn lui hai bước.
