Trong lòng Tần Mệnh dần dần có kế hoạch, hắn cảnh giác Tử Ngọc Sư, nhỏ giọng nói: - Lăng Tuyết, đưa Tử Ngọc Linh Sâm trong tay ngươi cho ta.
Lăng Tuyết cho hắn ánh mắt lạnh như băng, đã bây giờ, còn muốn chiếm đoạt?
- Nữ tử ngu ngốc!
Nhanh lên!
- Ngươi lặp lại một lần nữa!
Tần Mệnh cố ý dùng ngữ khí nghiêm túc nhắc nhở.
- Chuyện gì?
Nếu ngươi tự tin ngươi nhanh hơn ta, hãy thay đổi thành ngươi để dẫn nó đi.
Ta mang theo linh sâm dẫn Tử Ngọc Sư đi, nửa đường ném đi, ta sẽ nghĩ biện pháp tự mình chạy trối chết.
Ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, nhanh, nhanh, vách núi cách đó hơn mười thước.
Tần Mệnh sớm chuẩn bị, ngược lại mượn cỗ lực lượng này toàn lực lật về phía trước.
Nó đang đến.
-.
Thực sự tránh được nó!
Nhưng.
Tần Mệnh lui về phía sau hai bước, quay đầu bỏ chạy..
Chớp mắt, Tử Ngọc Sư liền đuổi kịp Tần Mệnh, cất tiếng gầm thét, miệng đầy lệ khí, lông mọc toàn thân dựng thẳng đứng, bàng bạc tử khí phô thiên cái địa bao phủ Tần Mệnh, một cỗ nhìn bá thế thẳng rót toàn thân, làm cho vong hồn người ta đều chạy ra khỏi cơ thể.
Tần Mệnh đứng tại chỗ, thở dốc kịch liệt, cả người mồ hôi lạnh, tránh được?
Tử Ngọc Sư dùng sức lắc lắc đầu, quay đầu lại nhìn chằm chằm Tần Mệnh, đôi mắt dựng thẳng màu tím ngọc kia rõ ràng tụ đầy sát ý.
- Đưa nó cho ta!
- Gào!
Làm sao nàng ấy quay lại?
Ngươi chết, ta chết, hay tất cả mọi người chết?.
Lăng Tuyết còn chưa chạy được bao xa, nghe được thanh âm theo bản năng quay đầu lại, vừa lúc nhìn thấy Tử Ngọc Sư đập nát rễ cây, nhổ đất lên, hung tợn nhào về phía trước, tử khí bàng bạc dũng mãnh xông lên trước, bốn phía cây cổ thụ kịch liệt lay động, tràng diện thập phần rung động.
Này!
- Tử Ngọc Linh Sâm không giữ được nữa, đừng nghĩ nữa!
Tử Ngọc Sư ưỡn người gầm thét, truy kích với tốc độ tối đa.
Tử Ngọc Sư lại bỏ Tần Mệnh nhìn chằm chằm nàng, gào thét một tiếng, nhào về phía giữa không trung, móng vuốt tráng kiện mãnh liệt luân vũ, vỗ về phía Lăng Tuyết, tử khí bàng bạc lần nữa trùng kích, cường thế bao phủ nàng.
Lăng Tuyết chần chờ.
Tử Ngọc Sư đang muốn truy kích, Tần Mệnh hô to một tiếng, dẫn nó chạy như điên theo hướng ngược lại.
- Ngươi có cách nào không?
Tử Ngọc Sư muốn lấy lại Tử Ngọc Linh Sâm, vứt bỏ Lăng Tuyết, truy kích Tần Mệnh.
Một cơ hội tốt!
Lăng Tuyết tức giận, chưa bao giờ có ai dám nói chuyện với nàng như vậy.
Bản thân hắn ta không thể tin được.
Hai chúng ta ít nhất phải sống một.
Lăng Tuyết vừa rơi xuống đất lại bị tử khí đánh bay, giữa không trung rơi xuống máu chảy thê mỹ.
Ngươi đưa linh quả cho ta, ta tìm cách dẫn nó ra, ngươi chạy theo hướng ngược lại, có thể chạy bao xa, thì đừng quay đầu lại.
Ánh mắt Lăng Tuyết lạnh lẽo, cắn răng một cái, thế nhưng cầm kiếm xông trở về.
Tử Ngọc Sư quả thật kinh hãi, cũng không chú ý tới bên cạnh có người, thế nhưng nó không hề sợ hãi, loại tiểu nhân còn không uy hiếp được mình, tử khí lịch liệt toàn thân nó đột nhiên cuồn cuộn trên phạm vi lớn, giống như lật sông đảo hải kích thích, dễ dàng chấn tán lãnh kiếm, càng vô tình xốc bay Lăng Tuyết.
Chết chắc rồi!
Trán Tần Mệnh đổ mồ hôi, khẩn trương hô nhỏ: - Nếu không toàn bộ cho ngươi?.!
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, vốn nên kinh hồn chạy trốn, nhưng Tần Mệnh lại đột nhiên dừng lại, không chớp không cần, hai mắt sáng ngời nhìn thẳng Tử Ngọc Sư, toàn thân chấn động một cỗ sóng khí, tinh thần căng thẳng cực độ, lúc Tử Ngọc Sư mắt thấy sắp nhào tới trước mặt, hắn bạo khởi, cúi người vọt mạnh, không thể tưởng tượng nổi từ dưới thân Tử Ngọc Sư bay ra ngoài.
Lăng Tuyết nhìn Tần Mệnh thật sâu, xoay người lui đi.
Không hiểu nặng nhẹ, ngươi làm sao có thể chạy khỏi Tử Ngọc Sư?
- Bảo trọng.
Tần Mệnh chạy như điên hơn mười bước, lực lượng toàn thân hội tụ ở hai chân, bay lên trời, nham thạch dưới chân lại bị hắn cứng rắn đạp nát, lực bộc phát cực hạn trực tiếp đẩy hắn vào khoảng năm thước, rơi vào trong tán cây đại thụ, cũng không đợi hoàn toàn đứng vững, Tử Ngọc Sư sôi trào tử khí giống như một dòng nước lũ bao phủ hắn, thật sự đem hắn hất bay ra ngoài.
Lăng Tuyết không thể tưởng tượng nổi lại mang theo chút hoài nghi nhìn Tần Mệnh.
Ngươi dẫn nó ra?.
Tử Ngọc Sư nhào vào không trung, đụng vào một gốc cây cổ thụ, ba người ôm lấy cây cổ thụ kịch liệt lay động, thiếu chút nữa nhổ rễ.
Phốc phốc!
- Hiện tại bảo mệnh quan trọng hơn!
- Vù vù vù vù!
Sâu trong tử khí bàng bạc, Tử Ngọc Sư nhào về phía Tần Mệnh, răng nanh hung tàn phóng đại trong tầm mắt.
Đang lúc hắn an toàn rơi xuống đất chuẩn bị chạy nước rút, một tiếng hờn dỗi từ phía sau truyền đến, Lăng Tuyết nghiêng người đâm giết tới, kiếm khí lạnh thấu xương thế như kinh hồng, trong nháy mắt chạy tới, đánh thẳng vào mắt Tử Ngọc Sư, sát thế cực nặng, phảng phất muốn một kích chế thắng.
Tần Mệnh cắn răng chạy như điên, tốc độ đẩy lên tới nhanh nhất, nhưng hắn đánh giá thấp tốc độ của Tử Ngọc Sư.
Nàng nhịn xuống đau nhức, sau khi rơi xuống đất toàn tốc rút lui.
Lăng Tuyết cắn răng một cái, ném tử ngọc linh quả kia vào mệnh Tần.
- Tử Ngọc Sư muốn linh quả, linh quả ở trong tay ai, nó sẽ xử lý ai trước..
Tần Mệnh cứng rắn dừng lại giữa đường, quay đầu nhìn xung quanh.
- Chờ một chút!.
Lăng Tuyết trong lòng lộp bộp, phảng phất nhìn thấy cảnh Tần Mệnh bị Tử Ngọc Sư xé nát.
- Đừng quay đầu lại, chạy thẳng, có bao xa chạy bấy xa.
Tuy nhiên.
Nàng hộc máu bay ngược, thực lực rõ ràng mạnh hơn Tần Mệnh rất nhiều, nhưng trong nguy hiểm tuyệt cảnh không dám điên dám liều mạng như Tần Mệnh, trực tiếp lâm vào nguy cơ.
Lăng Tuyết rơi xuống đất, khí huyết trong cơ thể bốc lên, tránh không được, trơ mắt nhìn móng vuốt sắc bén mạnh mẽ thô to từ trên trời giáng xuống.
Ngàn cân treo sợi tóc, Tần Mệnh cắn răng chạy như điên, dốc mặt bay lên trời, trước khi móng vuốt sắc bén vỗ về phía Lăng Tuyết, giữa không trung ôm lấy, đánh về phía bên cạnh.
Phốc xuy!
Móng vuốt sắc bén không thể đập chết hai người, lại ở sau lưng Tần Mệnh xé ra ba vết máu, miệng vết thương rất sâu, cơ hồ nhìn thấy xương cốt.
