Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tu La Thiên Đế

Chương 944: Nguy Cơ




Bang!

Răng rắc!

Sức bật hơn năm vạn cân như là một ngọn núi cao áp súc lại, đánh vào móng vuốt sắc bén đen kịt cứng cỏi, lực lượng gần như hủy diệt tại chỗ đánh sụp mở móng vuốt sắc bén, càng nổ tung tóe xương đùi.

Tần Mệnh điên cuồng đánh ra quyền kình, gió mạnh càng cuồng hơn, theo sát lấy chìm ngập Hắc Lân Thương Lang.

Trong chớp mắt, thân thể Hắc Lân Thương Lang run rẩy dữ dội, từ lân phiến đến da thịt lại đến hài cốt, đều nhận lấy ảnh hướng nghiêm trọng...

Đủ rồi!

Một đao tiếp theo một đao, cùng một phương hướng, cùng một quỹ tích, như là trùng trùng điệp điệp sóng lớn, đao trước ngã xuống, đao sau tiến lên đập vào mặt, cường quang chói mắt, bá uy lạnh thấu xương, thổi bay lấy tro cốt, chiếu sáng lấy trời đất.

Rõ ràng đang nói chuyện thật tốt, cứ nhất định muốn trêu chọc Tần Mệnh, ngươi thật là loại lương thiện a.

Trong khoảnh khắc, Hắc Lân Thương Lang dường như cảm giác mũi đao sắc bén đã xẹt qua lân giáp chỗ bụng nó, toàn thân dâng lên cỗ khí lạnh..

Liên miên không dứt, trùng trùng điệp điệp bạo kích, gần như không có bất kỳ thời gian phản kháng nào.

- Đại ca!

- Làm sao?

Thương Vũ toàn thân lạnh lẽo, bị khí thế Bá Đao chấn nhiếp, ngay cả phản ứng đều chậm thêm vài phần.

Trảm!

Trong bạo động, trong hỗn loạn, quanh quẩn tiếng Thương Huyền thét lên đầy thê lương: - Dừng tay!.

Hắc Lân Thương Lang gào thét, trùng trùng điệp điệp quỳ trên mặt đất, lân phiến cứng rắn đều tróc ra như nhổ lông, hòa với máu tươi bay múa đầy trời.

Thân thể chạy như điên bị sinh sinh ngăn chặn, nó kêu thảm tung bay đi ra ngoài, cái cỗ lực lượng chuyển hướng kia quá mạnh mẽ, liền cả Thương Huyền được mang theo bên trên đang muốn phóng thích võ pháp đều xử chí không kịp đề phòng, suýt chút nữa từ thương trên lưng sói tung bay ra ngoài.

Đến mức ác như vậy.

Kẻ tu võ nào lại có sức bật mạnh như vậy, chẳng lẽ Tần Mệnh cũng là thể võ?

Thương Huyền sợ hãi, Thương Vũ biến sắc.

Thương Vũ giật mình tỉnh lại, cưỡi Hắc Lân Thương Lang tiến lên.

Mã Đại Mãnh nhìn đến trực tiếp nhếch miệng, thật thê thảm!!

Hắn lập tức tản ra võ pháp, quơ lấy Hắc Lân Côn sau lưng, gào thét vòng đi ra ngoài.

Năm vạn?

Tần Mệnh hai tay cầm đao, lăng không chuyển hướng: - Bá Đao.

Đủ rồi!

Thương Huyền còn chưa kịp thở ra hơi, xa xa truyền đến tiếng Thương Vũ kêu lên đầy sợ hãi: - Đại ca, cẩn thận a!

Thương Huyền trên lưng nó đang ngạnh kháng hơn mười đao, sau đó bị đánh bay đi ra ngoài, Hắc Lân Côn trong tay càng là rời khỏi tay, gào thét nện vào trong đống xương bên ngoài trăm thước.!

Tiếng gầm gừ vang vọng không trung, theo Tần Mệnh nhanh chóng chuyển hướng, đệ nhất trọng đao tách ra mười trượng, cường quang chói mắt, phát ra âm thanh loong coong bá đạo mạnh mẽ, khí thế tràn đầy, gào thét lên, càng giống như là đầu mãnh thú đang gào thét, kéo dài qua vài trăm trượng, nháy mắt đã tới, đổ ập xuống đánh về phía Hắc Lân Thương Lang còn không có đứng vững.

Nương theo lấy tiếng ầm ầm dày đặc liên tiếp, toàn bộ bổ vào trên người Thương Huyền.

Ba vạn?

Tần Mệnh sau một kích, liền tại chỗ chuyển hướng, mở rộng đôi cánh chim bay lên trời, chụp lấy Bá Đao vung hướng không trung, trong chớp mắt, Nhân Đao tương hợp, khí thế tại trong chốc lát bộc phát, lại nổ vang không gian, như là cỗ sóng khí màu vàng cuộn sạch trời cao, chiếu sáng rạng rỡ.

Một tiếng vang thật lớn như long trời lở đất, đinh tai nhức óc, để cho toàn thân người ta run lên theo, ánh đao bổ trời mà xuống như là một viên thiên thạch đập vào chỗ đó, đè nặng Thương Huyền cùng Hắc Lân Thương Lang hung hăng hạ xuống, hài cốt dưới chân mãnh liệt bị chôn vùi, càng hình thành cỗ cuồng phong cuộn sạch bát phương, nhấc lên trùng trùng điệp điệp tro cốt sóng xương.

Hô!

Hắc Lân Thương Lang gầm nhẹ, đón lấy Bá Đao đụng đi qua, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc nó mạo hiểm chuyển hướng bay nhào một cái, tránh đi mũi đao.

Nháy mắt va chạm cùng chặn đánh, vẻn vẹn chir trong thoáng qua.

Một đao hai đao ba đao.

Hô!

Không cần võ pháp, trực tiếp đối chiến.

Bang!.

- Quy Hồn Thập Bát Trảo.

Ngay cả Đồng Tuyền đều có chút há mồm, sức bật thật mạnh.

Xa xa Thương Huyền kinh sợ hô lớn, giãy dụa bò lên, tóc tai bù xù, miệng đầy máu tươi.

Tần Mệnh đột nhiên rơi xuống, ngăn cản ở trước mặt của hắn, chuyển hướng trên phạm vi lớn, Bá Đao bổ tới phía đầu của hắn..

Thật là ngu!

Hô!

Thương Huyền vừa muốn thi triển võ pháp, nhưng căn bản là không còn kịp rồi, ánh đao gào thét mà đến lộ ra xu thế vô cùng bá đạo mạnh mẽ, giống như là muốn đem hắn sống sờ sờ chém nát, không phải luận bàn sao?

- Tần Mệnh, dừng tay!

Không phải muốn luận bàn a, còn chưa bắt đầu liền chấm dứt rồi?

Tần Mệnh múa lấy cánh chim, ngừng ở giữa không trung, Bá Đao có chút rung rung, phát ra âm thanh loong coong sắc bén chói tai, đao khí mãnh liệt như là tia lôi dẫn bắn tung toé, cách hơn mười thước vẫn có thể cảm nhận được cái cỗ lợi khí kia, như là muốn cắt đứt làn da.

- Ta nói là luận bàn!

Luận bàn!

Thương Huyền kinh hồn chưa định, cũng không biết là phẫn nộ hay là thống khổ, biểu lộ trở nên vặn vẹo dữ tợn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.