- Không được...
Bùi Thu Minh kêu lên đầy sợ hãi.
- Răng rắc!
Trong mắt Bùi Thu Minh chứa đầy nước mắt cũng tràn đầy oán hận: - Các ngươi..
Ngươi là hỗn đản.
Nam tử lắc lắc nắm đấm: - Là chính bản thân hắn muốn chết, không trách ta được..!
Đứng lên cho ta!
Máu tươi đỏ thẫm thẩm thấu đống xương, chảy xuôi xuống dưới.
Một thiếu niên bộ dáng nam tử như chớp xuất hiện ngay bên cạnh hắn, một tay bắt được tay hắn, mạnh mẽ mà đè xuống..
Có người hắc hắc mà cười cười.
Chúng ta nói chuyện Hải Hồn Hiệu, là chính ngươi giao ra đây, hay là tự chúng ta động thủ?.
Bùi Thu Minh ôm chặt thi thể Bùi Phụng, khàn giọng khóc...
Linh quả, vũ khí đầy đất, còn có chút Phong Lôi Phù, để cho nhất bọn hắn kích động chính là chiếc Hải Hồn Hiệu tàn phá kia, xiêu vẹo uốn éo nằm ở bên trong bảo bối tán rơi.
Nam tử cười lạnh: - Chết sớm chết muộn đều là chết, không có gì để thương tâm.
Tất cả phẫn nộ, tất cả bi thống, đều xen lẫn trong một cước này..
Nhưng mà.
Thiếu niên cười lạnh, cưỡng ép túm xuống chiếc nhẫn trên đầu ngón tay Bùi Thu Minh, đem hắn ném tới bên cạnh.
Nhưng không phải yết hầu thiếu niên đứt rồi, mà là ngón chân Bùi Thu Minh đá đi ra nát, đau đến hắn a a kêu thảm thiết.
- Đây rốt cuộc là cha tống con trai?
Ngươi là hỗn đản a, ai cho ngươi bỏ lại ta.
- Ha ha!.
Ai cho ngươi chết!
Răng rắc!
Bùi Thu Minh thét chói tai đá đến yết hầu nam tử, như là đầu ấu thú phát cuồng.
- Không.
Không!
Bùi Thu Minh thống khổ kéo dài, nhưng lại bởi vì đứng không vững, kêu rên lấy té trên mặt đất.
Những người khác hưng phấn mà thu đi bảo bối đầy đất, liền mấy khối Tiểu Linh thạch đều không có giữ lại: - Không hổ là môn chủ Phong Lôi Môn, bảo bối chính là nhiều a.
Ngực Bùi Phụng vỡ vụn, ngửa mặt tung bay đi ra ngoài, đâm vào trong góc đồi xương, lượng lớn hài cốt rơi vãi, tại chỗ liền vùi lấp hắn.
Nam tử đi tới.
Bùi Phụng miệng mở lớn lại khép lại, đi ra không phải thanh âm, mà là máu tươi, lồng ngực của hắn hoàn toàn nát, mảnh xương đâm thẳng vào trái tim, đâm phá nội tạng hắn, hắn dán mắt vào Bùi Thu Minh, đồng tử từ từ tan rã, một hồi lâu, ngực rách nát nổi lên cao cao, lại chậm rãi hạ xuống, rốt cuộc cũng không còn động tĩnh.
- Dùng máu của hắn có thể cởi bỏ.
- Đứng lên, lão tử không cho ngươi ngã xuống, ai ngươi cái quyền đó, đứng lên cho ta.
Bọn súc sinh này, đừng mơ tưởng.
Chỉ là ai cũng không có chú ý, hắn thừa dịp cơ hội này bắt được một trương da thú đơn bạc, theo thân thể cuộn mình, nhét vào trong y phục.
Những người khác nở nụ cười, ngươi còn cho là mình là Thánh Võ sao?
-.!..
Bọn hắn tại ngày đầu tiên vừa mới bắt đầu thủy triều kết minh, liền bốn phía lùng bắt đội ngũ Phong Lôi Môn, trước khi người trong liên minh khác phản ứng kịp, bí mật đồ sát, chỉ để lại tên mạnh nhất chính kia, một bên giày vò, một lần bắt buộc nàng hỗ trợ tìm kiếm phụ tử Bùi Thu Minh.
Quá đáng giá!
Hải Hồn Hiệu..
Chỉ chốc lát sau, lóe lên hào quang, chiếu sáng không gian, trong giới chỉ toàn bộ những gì có trong đó đều đổ hết đi ra.
Thằng bất hiếu!
Bùi Thu Minh nao nao, thét chói tai bổ nhào qua: - Hỗn đản!
Một tiểu thí hài mà thôi, cũng dám đá linh lực thuẫn Địa Võ, đây không phải tìm tai vạ à.
Bùi Thu Minh nắm Bùi Phụng lên, nước mắt tràn mi mà ra.
- Hỗn đản!
Thiếu niên trám lấy máu trên tay Bùi Thu Minh, giải trừ lấy ấn ký không gian giới chỉ.
Nam tử thu Hải Hồn Hiệu, tâm tình thật tốt.
Nam tử cười ha hả, những người khác hưng phấn.
- Thử xem, có thể cởi bỏ hay không.
Những người khác cũng tụ qua đến, là không gian giới chỉ bình thường, hay là thật như Bùi Thu Minh nói như vậy, cần hắn tán thành?
Hay là con trai tống cha?
Một tiếng trầm đục, cùng với thanh âm xương cốt vỡ vụn.
Bành!
Vì để có thể tìm đến cái hai phụ tử này, bọn hắn thậm chí còn bỏ lỡ thời cơ quý báu mời chào cường giả, bất quá hiện tại xem ra, đáng giá!
Rốt cuộc cũng tìm được ngươi rồi!
Hỗn đản.
- Không!
Bùi Thu Minh đỏ cả mắt, khàn giọng quát tháo lấy.
Giờ khắc này, ý thức bên bờ tiêu tán, hắn giống như nói cái gì đó, nhưng lại không còn có cơ hội nữa rồi..
Hải Hồn Hiệu a!
- Ta chỉ còn lại ngươi a, ta cái gì cũng không có, ta chỉ còn có ngươi a.
Ngươi là hỗn đản!.
- Đi chết đi!..
Hắn ôm thật chặt Bùi Phụng thi thể, thật sâu vùi đầu..
Hắn luống cuống tay chân đào trong đống xương, Bùi Phụng bên trong co rúc ở trong vũng máu, miệng đầy máu tươi, miệng mở lớn, nhưng lại không phát ra được thanh âm nào.
Bùi Thu Minh bò tới bên cạnh Bùi Phụng, chân tổn thương để cho hắn đau đớn mặt mũi tràn đầy mồ hôi lạnh, thân thể không thể khống chế được mà run rẩy.
Đã có thuyền nhỏ, mới có quyền nói chuyện trong hệ thống liên minh, cũng sẽ hấp dẫn càng nhiều cường giả đến gia nhập liên minh..
- Ha ha, ta biết ngay.
Đạt được..
- Bùi môn chủ, cám ơn lễ vật của ngươi.
Giống như, đang chờ chết.
Nam tử liếc mắt nhìn Bùi Thu Minh, quay người đi ra khỏi đồi xương.
- Giết hắn, cho hắn thống khoái.
Vật tới tay, tuyệt đối không lưu người sống.
Chuyện này phải tuyệt đối giữ bí mật, không thể để cho liên minh khác biết rõ Hải Hồn Hiệu rơi xuống trong tay hắn.
