Oanh!
Kèm theo tiếng vang rung trời là kim quang tán loạn, bên trong truyền đến một tiếng gào thét đầy thê lương, Hắc Mãng lăn lộn gầm thét đau đớn, trên đầu xuất hiện môt vết thương lớn, huyết dịch dâng trào, vô cùng doạ người.
Ở phía bên kia, mặc dù sinh linh trẻ tuổi đó dùng một kiếm chét đứt được vòng xoáy hắc khí, nhưng vẫn bị cổ lực lượng khổng lồ đó đánh vào thân thể.
Lực lượng khổng lồ đó trực tiếp đánh văng hắn vào vách đá, bụi bay mù mịt.
Hai cỗ lực lượng va chạm bộc phát ra một cỗ khí lãng bao phủ khắp nơi, hung hăng tàn phá chung quanh, hoa cỏ cây cối đều bị đánh nát thành bụi phấn, nham thạch cũng hóa thành bột mịn.. ra cả không vừa Độc rồi đã ra đối đều thương hắn thành hai bại sát thương thương phương, chiêu đả Giác đối của Một câu lưỡng tung cuộc ra Hắc, Mãng tạo nhỏ kích rốt tổn hòng với. đỡ mấy Nghiệt được:- chữ ngươi, từng gằn lần còn xem ta Hắn súc? đấy Bảo nhưng vẫn hơn, tuy vật tốt quan trọng mạng. súc nói lạnh kia niên giọng:- giỏi lắm Thanh Nghiệt! nhưng thêm lại, càng Nó hãn hung thương thụ.
Kim Chiến cỗ thân rực toát toàn, thể trướng, chi một trong nói thanh khí kim bành Tuyền chính này ra xong niên thân, rỡ thêm càng khí quang là. quyết nay, ngươi ta Hôm giết! chung đã quanh lên toàn thước hết biến địa, phấn nham, cây tử không này phạm thành đều trung một ngàn Nơi hoàn thạch thành bị vi nghiền, trong cuốn cối bột. hung Giác, ý là sát đầu mù Lúc chảy tàn, huyết Hắc hách ngược bạo đầu ra to, trong trong bụi tiếng, rống đều đầy mắt Độc, có rít dịch Mãng này hiển ngẩng hung truyền uy.
- Tê! lượng tất trong tức ngang lực lập xáo cường, quét nổ trộn tức bạo tiếng vào, phát mắt Hai cả cổ nhau nháy nơi cuồng đại, khắp ra đụng khí. trừ Cả khiến hồi có Cổ đều lực bên, không cam đứng hai vẫn chút ý tâm, chưa lại đi khủng lâu nhưng trù đó, có hắn rút cùng muốn, Trần lui một có thực chịu cuối bố. ầm Ầm! dọa người vô cùng thật Quả. tràn bãi kim bừa tàn quang, khí Hắc phá ngập. thân Mãng hắn nhiên sát, lên Mặt ngờ lẽo lộ thương khóa Giác, lùng mày lạnh mắt thể ý lạnh rất Hắc của hiển ánh Độc trọng bất, nhìn trong ra trên chặt. bụi đánh bất ý sẽ ở kì mặt Cổ kia bên tro, hắn nhịn đối một không thoáng định định được bã, nhất nảy rút với mình nào rùng, bị trong cặn thành cái lui Trần sinh Nếu. vàng chậm Chiến vòng lạnh đang toàn dưới, thân đến khỏi bụi một đi trên màu hừ màu truyền Đối bóng, còn ra đám từng quấn diện dáng rãi vàng mù khí một tiếng. đáng tràn phát vận sắc, lên hướng Chiến sợ, nó sức đầu khí, cong của ngập thân bén tức song khủng chặt đóng vể Kim nó, động Miệng chờ kiếm kinh Hoàng, nhắm thể lên trên phía vô.
- Hoàng Kim, chết kiếm súc chưa Chiến mà còn ta một tiếp của kích chịu Nghiệt?
- Kim kiếm Hoàng Chiến! tán cây cỗ Một cỏ hắc, cối héo khô loạn đều hoa khí. xuống hai kiếm tay, gian Chiến chợt thành, Kim Tuyền chém như vung hai không nửa, ầm lên bị Hoàng quát Kim chém ầm.
- Hừ! quanh quét định tứ kinh lãng đó bình Khí chung cuộn, khiếp phía ngang trào. khổng một tản, thanh tụ khí ra tụ kiếm, kì lại ngưng đáng sắc tức dứt bén Chiến màu, vàng lồ lời song cực hội sợ vô, thành khí Vừa Chiến.
- Chém!
- Ngao! hít hoại sâu kiểu đáng này Trần, mắt phá Nhìn Cổ cảnh nhịn lực một hơi, trước sợ tình không được! khủng Thật là khiếp! mạnh linh một Hắc hắn đều Mãng cả dù Kim mẽ như hai, là Độc kia sức sinh Cho Giác thể lại, Hoàng nổi chiến kẻ hay đấu chống không có. nên mảnh vậy vị đứng trở, trơ nãy tránh cây trí đất một, ban vừa thành lại vụn cấp hóa đầy được đều trụi Trần, thoát đã nhờ cối đất hắn rơi kiếp lui đá Cổ tốc. vật ta luyện này chưa Kim từ giờ tu thế đến từng Tuyền lúc chật.
Cổ đã là bên tung cũng tứ, bị Thế khóe thụ nhẹ Trần nhận niên, nhưng nhạt nhàn kim không người thanh này ra miệng thương, vàng trên vết chém máu màu.
Chiến va đó, lúc trong Chiến Độc kiếm chạm, Hoàng khí Cùng về Hắc Mãng vào nháy thẳng một cái, Giác há phủ kia, kiếm mắt hắc mồm phun phía Kim bao nhắm. gượng uy thân, Mãng lại không vòng tỏa đang nhận sự phía toàn vong không, khí bị gắng cảm Ở tử càng thêm khẩn dậy, Độc thể từng trọng kháng ra nó thương, hiếp phản dưới hắc Giác được Hắc trương của.
Kiếm khí màu vàng óng đảo qua bốn phía, trên mặt đất bị vạch ra từng dấu vết sâu hoắm, phong mang đáng sợ khiến người sợ hãi.
Khi tất cả bình ổn trở lại, nơi đó xuất hiện một cái hố lớn, bụi mù cuồn cuộn, bên trong cái hố có một đầu Độc Giác Hắc Mãng khổng lồ đang nằm hấp hối.
Trên cổ nó là một vết chém vừa sâu vừa dài, thiếu chút nữa chém rớt hẳn đầu nó, máu me đầy đất, đã sắp chết đến nơi.
- Khụ khụ!.
