Hứa Dịch tu luyện võ đạo đạt đến Đoán Thể đỉnh phong, da thịt như da trâu rang, xương cốt cứng rắn tựa sắt thép, người thường cầm đao kiếm cũng không thể đâm thủng, thế mà chưởng phong của Chu Thế Vinh lại tựa như kim cương xuyên xương.
Hắn quả thực không dám tưởng tượng một quyền này rơi xuống thật sự, thân thể của mình liệu có nổ tung.
Quyền phong kinh khủng đến vậy, Hứa Dịch nào còn dám đón đỡ, thân thể tựa linh xà, vừa chui vào bụng ngựa, bên tai liền truyền đến tiếng nổ đùng đoàng xé rách không khí.
Trái tim Hứa Dịch như muốn nhảy vọt ra ngoài, hắn làm sao cũng không nghĩ ra, nắm đấm con người thật sự có thể đánh ra loại uy lực này, trong lòng đã biết Chu Thế Vinh tuyệt không phải kẻ mình có thể đối phó, ý niệm mưu toan giết sạch lũ nghiệt tử nhà Chu lão tặc lúc trước, quả thực quá đỗi ngây thơ.
Lại nói Hứa Dịch bị thần công của Chu Thế Vinh chấn trụ, Chu Thế Vinh làm sao không bị năng lực của Hứa Dịch làm chấn kinh.
Với bản lĩnh của Chu Thế Vinh, tự nhiên có thể nhìn ra cảnh giới của Hứa Dịch, xem khắp toàn bộ Lăng Tiêu Các, một quyền vừa rồi của hắn Chu mỗ, phàm là Đoán Thể kỳ trở xuống, tuyệt không một người có thể tránh đi, thế mà Hứa Dịch lại nhẹ nhõm tránh thoát, sao có thể không khiến hắn rung động.
Hứa Dịch tự nhiên không có tâm tình để ý tới Chu Thế Vinh đang suy nghĩ gì, trước mắt là sinh tử tồn vong, đại não hắn xoay chuyển cấp tốc, ý niệm lóe lên, bỗng nhiên đưa tay nắm chặt bụng ngựa, bạch mã bị đau, kéo hắn lập tức nhảy vọt ra mấy trượng.
Hứa Dịch trở mình lên ngựa, kéo dây cương hướng bắc, hai chân gấp đá bụng ngựa, bạch mã chạy nhanh như bay, lập tức liền cùng Chu Thế Vinh đang đầy mặt âm tình bất định kéo ra hơn mười trượng khoảng cách.
Gió núi vù vù, nắng gắt dần dần nghiêng, Hứa Dịch ra roi thúc ngựa, liều mạng chạy trốn, hắn tuy không biết thuật cưỡi ngựa, nhưng tu luyện đến Đoán Thể đỉnh phong, thông hiểu gân cốt, phân biệt huyết mạch, mượn lực ngự lực, tựa như pháp môn trời sinh.
Chỉ thấy hắn ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, thuận gió lắc lư, như sen bồng bềnh, phiêu dật tự nhiên.
Càng khó hơn chính là bạch mã dưới hông thần tuấn phi thường, hơn xa ngựa bình thường, bốn vó khai trương, mỗi bước ra một bước, đều bằng một lần cự ly của tuấn mã bình thường.
Hứa Dịch đang cảm nhận khoái cảm ngự mã, sau lưng gió rừng mãnh liệt, ngoái đầu nhìn lại, tròng mắt suýt nữa không nhảy ra ngoài.
Chỉ thấy Chu Thế Vinh phi thân giữa không trung, đạp trên ngọn cây lớn ven đường, bắt sao hái trăng, bắn mạnh mà đến, hơn mười trượng khoảng cách, mấy cái hô hấp, liền bị bắt kịp.
Mắt thấy còn vài trượng khoảng cách, Chu Thế Vinh hai chân khẽ nhún, song chưởng giao thoa liên kích, một cỗ khí kình xoắn ốc, trống rỗng mà sinh, Hứa Dịch chỉ cảm thấy giữa bầu trời tựa như nổi lên một trận vòi rồng, hút hắn muốn bay vút lên trời.
Hứa Dịch nào thấy qua loại thần công này, sợ đến hồn phi phách tán, liều mạng, đạp mạnh lên yên ngựa, sức mạnh cường đại khiến yên ngựa nát bươm, cự lực còn làm thân ngựa bạch mã nghiêng hẳn sang một bên, suýt chút nữa ngã nhào.
Mượn cỗ cự lực này, thân thể Hứa Dịch nghiêng một cái, lại một lần nữa ẩn mình dưới bụng ngựa.
Cái kia kinh thiên quyền kình lập tức tiêu tan, tựa như con bạch mã này như ngọn núi cao sừng sững, mặc cho cuồng phong bão táp cũng tuyệt không thể vượt qua.
Giấu mình về bụng ngựa, Hứa Dịch như cũ vẫn còn kinh hãi, nhưng bởi vì bản lĩnh Chu Thế Vinh mới thi triển, đã vượt ra khỏi nhận biết của hắn.
Theo hắn biết, quyền kình dù mạnh mẽ đến đâu, cũng cần phải đánh trúng vật thể mới có uy lực. Chưa từng nghe nói chỉ dựa vào quyền phong đã có thể giết người.
Mà công kích mới của Chu Thế Vinh, căn bản chính là lăng không kích phát, ngăn cách xa ba trượng, khí kình tự sinh, mà kình khí này, tuyệt không phải là do nắm đấm cao tốc vận hành tạo thành kình phong, rõ ràng chính là chưởng lực thuần túy.
Chưởng lực ngoại phóng, chính là Đoán Thể đỉnh phong Hứa Dịch, cũng không dám tưởng tượng.
Bởi vậy, Hứa Dịch đã hoàn toàn xác định cảnh giới võ đạo của Chu Thế Vinh, tuyệt không chỉ Đoán Thể kỳ, chỉ sợ đã đạt tới Khí Hải cảnh. Chính là cảnh giới mà sư phụ chết tiệt Liễu Trần của hắn đạt tới.
Lại nói, Hứa Dịch đang vô cùng chấn động trước tu vi võ đạo của Chu Thế Vinh, Chu Thế Vinh hai chân điểm nhẹ trên mặt đất, lập tức vọt qua hơn mười trượng, nhẹ nhõm nhảy lên, đứng trên lưng ngựa.
Nhưng ai lại biết được Chu công tử phong hoa tuyệt thế, giờ phút này trong lòng nôn nóng đến phát điên, phẫn hận chất chồng đâu."Ngươi xuống ngựa đi, bản lĩnh của ta, ngươi cũng đã thấy, không cần thiết làm kháng cự vô vị. Mặc kệ ngươi từng đối với Chu gia làm qua cái gì, chỉ bằng ngươi chỉ là Đoán Thể đỉnh phong, có thể một hai lần từ trong tay bản công tử chạy trốn, bản công tử ban cho ngươi cái chết!"
Chu Thế Vinh đôi mày kiếm xinh đẹp cong nhíu, cuối cùng mở miệng nói chuyện.
Bạch mã thần tuấn phi thường, nhiều nhận một người, không hề làm chậm tốc độ của nó, trong cơn bão táp lao đi, gió lốc gào thét, nhanh như kinh lôi, núi rừng, cây cối, nhà cửa thấp thoáng hai bên, nhanh chóng lùi lại, như hư ảo.
Chu Thế Vinh hai chân đạp ngựa, áo trắng như tuyết, kình gió vù vù, phong lưu phóng khoáng, từ xa nhìn như tiên nhân giáng trần.
Đã từng nghe qua lời lẽ ngông cuồng, nhưng chưa từng gặp kẻ nào ngông cuồng đến mức này, Hứa Dịch trong lòng giận dữ, ngoài miệng lại nhẹ nhàng nói, "Công tử thực sự là phúc hậu, ngài nhìn ta giết bá phụ của ngài, giết đường huynh của ngài, lại còn đốt rụi tòa hào trạch ngàn gian nhà cao cửa rộng của ngài thành đất trống, thậm chí không lấy đi hai khối bánh vàng, ngài chỉ ban cho ta cái chết, thực sự là quá phúc hậu, phúc hậu đến mức có vẻ như nô tài, chắc hẳn tổ tiên ngài chính là xuất thân gia nô."
Nếu bàn về ác miệng, Chu công tử nào là đối thủ của Hứa Dịch đã trải qua tẩy lễ mắng chiến trên diễn đàn.
Lời nói này của hắn thốt ra, không một lời thô tục, nhưng mỗi chữ đều như mũi dao đâm thẳng vào tim.
Chu Thế Vinh cơ hồ cắn nát răng, "Muốn chết!"
Quát xong, hai chân điểm nhẹ, nhảy xuống lưng ngựa, đối với Hứa Dịch đang dưới bụng ngựa chính là một chưởng bổ tới.
Hứa Dịch dù đang bận tranh cãi giành phần thắng, lực chú ý lại độ cao tập trung, lưng ngựa chợt nhẹ, lông tơ trên lưng hắn dựng đứng ngay lập tức, thân thể nhanh chóng co rụt lại, liền giấu đến thân ngựa bên trái, bạch mã thần tuấn, cao lớn vô cùng, thân thể hắn cuộn mình, bị thân ngựa che kín thân hình.
Chưởng của Chu Thế Vinh chứa sấm sét, đánh trúng mặt đất nổ ra hố sâu, lại không làm Hứa Dịch bị thương dù chỉ nửa sợi lông."Tặc tử ngươi dám! Bản công tử bắt giữ ngươi đến, không phải để đưa ngươi quăng vào Vạn Quỷ Quật, để ngươi bị vạn quỷ cắn xé, thần hồn câu diệt!"
Nói chuyện thời khắc, huyệt Thái Dương Chu Thế Vinh giật thình thịch, trong lòng biển giận sóng dữ, sóng sau dâng cao hơn sóng trước.
Nói đến, chính là biết được Hứa Dịch chính là thủ phạm diệt sát Chu gia, Chu Thế Vinh cũng không hề coi trọng Hứa Dịch nửa điểm, thậm chí ngay từ đầu, nửa câu cũng không muốn cùng Hứa Dịch nói chuyện.
Chỉ vì theo Chu Thế Vinh, Hứa Dịch dù hung ác đến đâu, cũng chỉ là sâu kiến, đối đãi sâu kiến, giẫm chết là được, cần gì nói nhiều.
Thế mà hắn không nghĩ tới, con kiến cỏ này lại gian xảo đến thế, từ vừa mới bắt đầu liền phát giác được điểm yếu của mình, ngang ngược đến tận bây giờ!
Hoàn toàn chính xác, Hứa Dịch ngay từ đầu liền đã nhận ra uy hiếp của Chu Thế Vinh. Chính là con bạch mã mà hắn dựa vào làm tấm chắn.
Lúc đó, Chu Thế Vinh một quyền oanh đến, lưng Hứa Dịch phát lạnh, chui ngay vào bụng ngựa, mới tránh thoát.
Thế mà sau đó, Chu Thế Vinh một quyền kết thúc, quyền kình cường đại tạo ra âm bạo trên lưng ngựa, Hứa Dịch liền biết được, nếu không phải có con ngựa trắng này, chính mình tuyệt đối không có kết cục tốt đẹp.
Đạo lý rất đơn giản, Chu Thế Vinh chỉ cần biến chiêu giữa không trung, một quyền trực kích bạch mã, ngay khoảnh khắc đánh nổ bạch mã, Hứa Dịch cũng tuyệt đối sẽ trúng chiêu.
Thế mà Chu Thế Vinh thà rằng một quyền đánh hụt, cũng tuyệt không làm thương bạch mã.
Đến tận đây, Hứa Dịch làm sao không biết con bạch mã này vô cùng quan trọng đối với Chu Thế Vinh.
Nhìn chuẩn mệnh môn của Chu Thế Vinh, Hứa Dịch nào còn có đạo lý không lợi dụng...
