Chương 13: Năm năm
Lý Trường Sinh đưa Lục Dao đến một vùng sơn mạch vô tận, Lục Dao có thể rõ ràng cảm nhận được nồng độ linh khí nơi đây vượt xa so với quảng trường lúc nãy, hẳn là đã bố trí một trận pháp Tụ Linh cấp cao. Tại trung tâm sơn mạch, mọc san sát những tòa quỳnh lâu ngọc vũ nguy nga, từ trên cao quan sát, mây mù lượn lờ bao quanh, có tiên hạc xuyên qua trong đó, thỉnh thoảng đáp xuống đỉnh thanh tùng, rũa lông vũ. Lý Trường Sinh dẫn Lục Dao hạ xuống trên ngọn núi cao nhất, hai người ngồi trên tảng đá lớn bên vách núi, thu trọn cảnh đẹp vào tầm mắt. "Thật đẹp quá, khiến cho người ta tâm thần thanh thản, chỉ cần ngắm nhìn cảnh đẹp thế này, tâm tình đã tốt hơn hẳn mấy phần. "
"Khụ, đây đều là vi sư tiện tay xây dựng, tính không đáng gì. "Đây là tư liệu của hắn, ngươi xem xong nhớ kỹ tiêu hủy, tuyệt đối không được cùng sư huynh nói đến chuyện này nha, ngày mai hắn hỏi ngươi, ngươi cứ nói ta đang bế quan. "
"Bên bờ sông lớn dưới chân núi, có một mảnh linh điền rộng lớn màu mỡ, ngươi muốn trồng thứ gì đều có thể gieo trồng ở đó. "A, mệt mỏi quá đi, bất quá cảm giác làm gương sáng cho người khác thật tốt. Lý Trường Sinh hài lòng gật đầu. Tháng thứ năm. Kiếm ý lại tăng trưởng thêm mấy phần, uy lực mà hắn có thể phát huy ra bây giờ đã vượt xa so với trước kia. "
Sau khi Lý Trường Sinh đi, Lục Dao lấy ngọc bài liên lạc ra, nhận chủ, sơ lược xem xét, phát hiện thứ này cứ như một chiếc điện thoại đa chức năng, bên trong thậm chí còn có một không gian trữ vật. . Mối quan hệ giữa chúng giống như giữa người và khỉ. Lục Dao bắt đầu cảm ngộ. Ngươi bình thường cẩn thận một chút, đừng làm bị thương các nàng. "Vùng lâu vũ phía dưới này là khu sinh hoạt, ngươi có thể tùy ý chọn một tòa để cư ngụ, mỗi căn đều có trận pháp bảo hộ, đến lúc đó chỉ cần nhỏ máu nhận chủ là được. Thế là Lục Dao lại tìm Lý Trường Sinh xin thêm mấy loại thần thông pháp: hỏa đạo thần thông, thủy đạo thần thông, lôi đạo thần thông… Ví như hiện tại. "
Được Lục Dao khẳng định một cách chất phác, khóe miệng Lý Trường Sinh điên cuồng nhếch lên, vừa vẫy tay vừa nói: "Ai nha, không tính là gì, cũng chỉ là bình thường thôi. Nhìn bóng lưng Lục Dao rời đi, Lý Trường Sinh lộ ra nụ cười. "
"Khục, không có, ta làm sao lại mong đợi ngươi hỏi ta chứ, đều là ảo giác thôi. "
"Ừm, bình thường có điều gì không hiểu cứ hỏi vi sư, vi sư có thể vì ngươi giải đáp nghi vấn, giải thích khúc mắc. . "
Lục Dao nghe vậy gật gật đầu, hắn dĩ nhiên biết. Hắn biết Lục Dao sau khi xem xong sẽ đồng ý. Còn những loài trời sinh đã có linh trí, thì được gọi là Linh thú. Nhìn thấy bóng lưng Lục Dao quay người sắp đi, hắn đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nói với Lục Dao: "Đúng rồi, Lục Dao à, ngày mai là đại điển nhập môn. "
". Tham thì thâm, bất quá loại suy thì không gì là không thể, nếu có điều không hiểu, nhớ kỹ đến hỏi vi sư. "
Lý Trường Sinh nói xong liền biến mất. Sau khi khuất khỏi tầm mắt Lục Dao, hắn lập tức nằm bệt xuống ghế dài. Kiếm ý đại thành, không còn phong mang lộ rõ như trước, ngược lại trở nên nội liễm. "
Lục Dao thở dài một tiếng, không nói gì thêm, chuẩn bị ngày mai tự mình đi đón vị tiểu sư đệ này. . Ở chung năm năm, Lục Dao mặc dù trong xương cốt có chút ngạo mạn, nhưng bản chất là lương thiện. "
Sau khi đắc ý đủ, hắn bắt đầu giới thiệu dãy núi này. Một năm. Mặc dù hơn chín thành sinh linh ở Nam Vực đều là Yêu tộc, nhưng trong đó cũng có một bộ phận Nhân tộc tồn tại. Không cần lo lắng, nơi đó có cấm chế, bọn chúng không ra ngoài được. Khi nhìn thấy hắn giải đáp xong, với vẻ mặt sảng khoái rời đi, khiến Lục Dao có chút đau đầu. Không có việc gì thì ngay trước mặt hắn lấy ra ghế nằm, trực tiếp ngả lưng. Trận pháp Tụ Linh trong phòng đối với hắn có cũng được mà không có cũng không sao, dứt khoát trực tiếp ngồi ở đây sẽ tiện hơn. "Ai, người cơ khổ. "
"Van cầu ngươi đó, hỏi ta một chút đi, để ta trải nghiệm cảm giác làm sư phụ! Được thôi, chờ có nhất định phải tới tìm ta nha. Nghĩ đến những món mỹ thực đó, hắn liền cảm thấy yết hầu ngứa ngáy, răng môi ứa nước miếng. Nghe nói Nam Vực chính là do một đám Linh thú hóa hình thống lĩnh, chúng tự xưng là Yêu tộc, và cũng yêu cầu những người khác xưng hô như vậy. Nhìn thấy loại thảm kịch này, tất nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn. "
"Sau núi vi sư có nuôi dưỡng một vài hung thú, nếu bình thường ngươi muốn đánh chút ‘thịt tươi’ có thể đi săn giết vài con, nhưng cần cẩn thận hung thú cảnh giới Nguyên Anh bên trong đó. "
"Ta biết, sư phụ. Đúng rồi, mấy con bạch hạc trên núi kia cũng vậy. Tháng thứ ba. "
Lục Dao bày tỏ cảm xúc, còn Lý Trường Sinh ở bên cạnh lại ra vẻ không quan tâm, vô tình hay cố ý đáp lời. . Trong tình huống bình thường, tu sĩ sẽ không ăn Linh thú, dù sao ăn sinh mệnh có trí tuệ, theo cách nghĩ của họ, việc này khác gì ăn thịt người? Điều quan trọng nhất đối với hắn bây giờ là cảm ngộ thần thông. Trong lúc đó, Lý Trường Sinh thỉnh thoảng lại đến tìm hắn "làm phiền", nội dung đại khái là:
"Đồ nhi, ngươi có chỗ nào không hiểu không? Bình thường việc xác nhận nhiệm vụ, hối đoái vật phẩm đều có thể hoàn thành ở trên đó. Mọi người đều biết, bản tính con người là tự do, huống hồ sau khi hóa thành hình người, liền không còn sự cách li sinh sản loại đồ vật này nữa, cho nên ở Nam Vực, số lượng Nhân Yêu hỗn huyết cũng không phải là ít. Lúc này, Lục Dao đã thoát khỏi dáng vẻ trẻ con, biến thành một thiếu niên nhanh nhẹn, khí chất xuất trần, mày kiếm mắt sáng. Tháng thứ nhất. Trong năm năm này, hắn đã dung hội quán thông toàn bộ kiến thức đã học, thần thông pháp càng đạt đến mức cao nhất mà hắn có khả năng học tập, Nguyên Anh cũng rèn luyện đến cực hạn. . Cho đến năm thứ năm. . Chọn bừa một căn nhà, Lục Dao đi đến tảng đá lớn mà hắn và sư phụ vừa đứng qua lúc nãy, khoanh chân ngồi xuống. Sư huynh chưởng giáo nói để ta đi thu một tiểu gia hỏa đáng thương làm đồ đệ. Tháng thứ hai. "Ừm, ngươi biết là tốt rồi. Nói đùa cái gì, hắn rõ ràng là thèm ăn! "
"Ngươi muốn thần thông pháp mới? Địa vị giữa người và Linh thú là bình đẳng, trong nhiều môn phái gia tộc còn có một bộ phận tồn tại như trưởng lão Linh thú. Bởi vì kiếm ý đại thành, mà mấy đạo thần thông pháp trong Huyền Kiếm Kinh đều lấy kiếm ý làm cơ sở, trừ phi đột phá Hóa Thần, nếu không không thể tiến vào được. . "Ta nói Lục Dao à, lúc nào thì ăn cơm đây, vi sư cảm thấy có chút đói rồi. "
"Tấm ngọc bài liên lạc này cho ngươi, sau khi nhỏ máu nhận chủ là có thể sử dụng. "
". Chỉ riêng trên khối ngọc bài này, chi chít trận văn, nhìn làm đầu hắn choáng váng hoa cả mắt. Lục Dao dừng tu luyện, cứ như vậy nhìn hắn. "Sư phụ thật lợi hại. Ngươi bình thường câu cá gì đó thì chú ý một chút, đừng đem Linh thú ra mà ăn. "
"Không có hả? "
Lý Trường Sinh nằm trên ghế, tay cầm bánh ngọt do Lục Dao làm, nghiêng đầu nhìn hắn hỏi. . "
Nói xong, hắn mặc kệ Lục Dao có đồng ý hay không, liền lấy ra một chiếc ngọc giản ném cho Lục Dao. "
Lục Dao nhận lấy tư liệu nhìn lướt qua, nhíu mày, đây đâu phải là đáng thương, quả thực là cực kỳ bi thảm a. Hai năm. Lệnh bài chân truyền của ngươi đã đặt ở bên trong đó rồi. Hắn nắm giữ thần thông pháp càng ngày càng nhiều, cũng bắt đầu dựa vào những thần thông pháp này làm căn cơ, khai phá thần thông thuộc về riêng mình. "
Cuối cùng, Lục Dao bất đắc dĩ hỏi hắn một vấn đề. Mặc dù không có được khoái cảm làm sư trưởng, nhưng có thêm một đầu bếp tay nghề tinh xảo cũng không tệ. Lý Trường Sinh hiện tại đã hoàn toàn không để tâm đến thể diện, triệt để buông bỏ cái dáng vẻ sư trưởng kia. Bình thường hắn sẽ tìm đến Lục Dao nói chuyện phiếm, chia sẻ chuyện hay việc lạ, còn sẽ đến ăn ké lúc Lục Dao nấu cơm. Hi vọng hắn có thể giúp đỡ đứa bé kia sớm ngày bước ra khỏi bóng tối. "
Lục Dao gật đầu: "Tạ ơn sư phụ. Đến lúc đó hắn lại tới tìm ta giải đáp nghi vấn, giải thích khúc mắc, ta còn có thể thản nhiên ra vẻ một phen, ai hắc. Ngươi ngày mai thay vi sư đi một chuyến đi. Phát hiện bản thân không hiểu, hắn dứt khoát không nhìn nữa. "
"Trong sông còn có một con Linh thú, bình thường nó phụ trách chải chuốt thủy mạch, bản thể là một đầu Huyền Thủy Nhiêm. Đại Thừa kỳ sẽ đói sao? Tay nghề của Lục Dao dù là so với linh trù hắn từng gặp qua cũng là số một số hai. Các nàng chỉ có cảnh giới Luyện Khí kỳ, còn chưa thể mở miệng nói chuyện được. . Dần dà, chỉ những Linh thú bên ngoài Nam Vực mới được gọi là Linh thú, còn bên trong Nam Vực, gọi chung là Yêu tộc. So với trong phòng, nơi này càng khiến tinh thần hắn thanh tỉnh, trong lòng không vương vấn điều gì khác. "
"Ngươi thật không có cái gì muốn hỏi vi sư sao? Những loài dã thú chỉ có sức mạnh mà không có chút linh trí nào, chỉ hành động theo bản năng, được gọi là hung thú. Lại là một trận đối mặt, Lục Dao đành chịu thua, đứng dậy chuẩn bị đi làm cơm. . Ngươi hẳn biết sự khác nhau giữa Linh thú và hung thú rồi chứ? Năm năm thời gian, hắn bây giờ cảm giác, so với sư đồ, bọn họ càng giống là bằng hữu. Dù sao người sống, luôn phải nhìn về phía trước. Hay là bởi vì còn trẻ đi, không giống chính hắn, đã nhìn quen sinh ly tử biệt, bi kịch nhân gian. Bây giờ thấy loại chuyện này cũng chỉ sẽ than thở một tiếng đáng thương mà thôi. "Ai, tu hành vạn năm sinh lòng cây, ngoan thạch thành đạo cũng xưng tiên, đáng tiếc, đáng buồn. "
Lý Trường Sinh lại nằm dài trên ghế, lẩm bẩm một mình, không biết là nói người khác, hay là chính mình.
