Thuyền tiên của các vị tiên nhân lập tức dừng lại, mây mù xung quanh đều chậm rãi tan đi, chỉ nghe thấy một giọng nói vang lên.
Rõ ràng chỉ là giọng nói của một người, lại khiến cho tất cả mọi người trong chợ đều nghe được rõ ràng rành mạch.
"Chúng ta là tiên sư Côn Luân. Năm nay chính là ngày Côn Luân chúng ta mười năm một lần quảng nạp môn đồ, phàm là người có tâm cầu đạo hỏi tiên, đều có thể đến đây kiểm tra linh căn."
"Nếu là có linh căn trong người, thì có thể trở thành ngoại môn đệ tử của Côn Luân chúng ta, tu luyện tiên thuật."
"Thời hạn là một ngày."
Một lão giả cầm đầu mang một thân tiên phong đạo cốt, hắn vung tay áo dài lên, từ bên trong tay áo dài trắng thuần đột nhiên bay ra một vật nhỏ.
Nó xoay tít chuyển động, cuối cùng vậy mà nhanh chóng biến lớn, biến thành một cột đá khổng lồ.
Rơi thẳng xuống giữa trung tâm khu chợ, sau đó bên cạnh còn xuất hiện rất nhiều chỗ ngồi cùng bồ đoàn.
Đây thật đúng là tiên gia thủ đoạn a.
Vô số người trong lòng tấm tắc lấy làm kỳ lạ.
Không ít người cuối cùng cũng nhớ ra, họ đã từng trải qua chuyện này, đều là khi còn nhỏ.
Tiên nhân Côn Luân mỗi mười năm sẽ bắt đầu chiêu nạp môn đồ ở các nơi.
Khu vực này đều là như vậy, theo lời những người ngoài thôn từ nơi khác đến nói, những nơi khác thì là các môn phái khác nhau đang thu nhận môn đồ.
Bùi Đại Thành cũng đã từng trải qua.
Đương nhiên không hề nghi ngờ là hắn không có chút linh căn nào.
Tiên nhân a, sự tồn tại như vậy, những kẻ kiếm ăn trên đồng ruộng như mình sao có thể vọng tưởng được chứ?
Hắn còn nhớ năm đó khi mình còn nhỏ cũng đã từng khát vọng, nhưng sau đó hy vọng tan vỡ, nghe những lão nhân xung quanh nói mới biết được.
Nhân gian của bọn họ chia làm mấy vương triều, thôn Bùi Gia của bọn họ nằm trong một trong số đó, Đại Chu vương triều.
Một vương triều a, ít nhất cũng có gần trăm triệu dân số, hàng năm trẻ sơ sinh gần trăm vạn.
Mười năm một lần, những người có thể kiểm tra đều phải dưới mười sáu tuổi, nhưng mỗi lần nhiều nhất cũng chỉ có khoảng vài trăm người được kiểm tra ra là có linh căn.
Vọng tưởng cái gì chứ?
Cuộc sống đã sớm cho hắn biết hắn chỉ là người bình thường, người bình thường có cách sống của người bình thường.
Hắn liếc nhìn tiểu nha đầu bên cạnh mình.
Đột nhiên phát hiện nha đầu nhà mình thật đúng là thông minh, tuổi còn nhỏ đã biết che giấu khát vọng cùng ước ao trong mắt mình.
Nhưng sự sáng ngời đó, làm sao che giấu được đây?
Trong lòng hắn khẽ cười khẩy một tiếng, nha đầu này chẳng lẽ còn muốn làm tiên nhân?
Từ lúc nào lại có những ý nghĩ không thực tế này.
Thôi vậy, sau ngày hôm nay, cầm hai mươi lượng bạc kia, nha đầu này cũng không còn là người nhà bọn họ nữa.
Trong lòng hắn sinh ra mấy phần tiếc nuối và không nỡ.
Dù sao cũng là cốt nhục của mình, vừa thông minh lại vừa tháo vát, đáng tiếc lại là một nữ oa tử.
Nếu là nam oa tử, với sự thông minh, sức vóc và thể trạng này, thì chính là trụ cột tương lai của bọn họ.
Các vị tiên nhân đã bay lên, lão giả dẫn đầu vung tay áo lên, chiếc thuyền lớn kia trong nháy mắt thu nhỏ lại vô số lần, bay vào trong ống tay áo của hắn.
Mấy người bọn họ đều đến bên trên cột đá giữa trung tâm khu chợ, ngồi ngay ngắn, tự có phong thái riêng.
Việc kiểm tra cũng xem như đơn giản, dường như chỉ cần đưa tay chạm vào cột đá kia là sẽ kiểm tra được linh căn bên trong cơ thể này.
Mắt Bùi Tiểu Nha sáng long lanh nhìn cột đá kia, giật giật vạt áo của cha nàng.
"Cha."
Bùi Đại Thành lại hơi mất kiên nhẫn.
"Thôi đi, ngươi có biết cái thứ đó mấy vạn người chưa chắc đã có một người có được không? Đừng nghĩ nữa, cha đưa ngươi đến một nơi, lát nữa muộn thì không hay."
Nhà Lý lão gia đang chờ rồi, nếu thật sự muộn, làm lão gia người ta không vui, thiếu mất mấy lượng bạc thì làm sao bây giờ?
Hắn thân hình cao lớn khỏe mạnh, lập tức bế ngang Bùi Tiểu Nha lên, đi ra ngoài.
Bùi Tiểu Nha lập tức bị ép vào lồng ngực, ho khù khụ.
Bùi Đại Thành nhíu mày, suy nghĩ một chút vẫn là đặt nàng xuống, hắn cũng đỡ tốn chút sức, nắm tay nàng, cứng rắn kéo nàng đi.
Tiểu Nha vẫn còn đang ho khan, nhưng nàng quay đầu nhìn thoáng qua những vị tiên sư và đám trẻ con đang kiểm tra kia, luôn cảm thấy có chút không cam tâm.
. . .
Bùi Tiểu Nha bị cha nàng dắt đi, thế nào cũng không ngờ sẽ bị đưa đến một nơi như thế này.
Đây là một tòa dinh thự lớn.
Trong hòn non bộ cao cao còn có suối nước đang chảy, cây cối cao lớn vì đang độ mùa hạ nên lá xanh sẫm đầy đặn.
Còn có mấy nha đầu tiểu tư mặc tơ lụa bóng loáng, không khó để nhìn ra chủ nhà hẳn là sống sung túc thế nào.
Trong lòng Bùi Tiểu Nha đột nhiên dâng lên nghi hoặc, cha nhà mình sao lại quen biết gia đình như thế này?
Một tia bất an lan tràn trong lồng ngực nàng.
Không khỏi nắm chặt tay cha nàng.
Đi đến đại sảnh.
Bàn làm bằng gỗ lim, hai bên còn bày biện bình phong tinh xảo.
Tiểu Nha cẩn thận đánh giá, ngồi ở vị trí trên cùng là một người đàn ông trông khoảng bốn năm mươi tuổi.
Tuổi tác tương đương cha nàng, mặc y phục hoa lệ, bên hông đeo một miếng ngọc bội điêu khắc thật sự đẹp mắt.
Nàng không biết nhìn đồ, chỉ cảm thấy hẳn là rất quý giá, một thân khí chất hoàn toàn khác biệt với cha nàng.
Mà ở một bên là mụ đàn bà béo mà nàng thấy hôm qua.
Không còn vẻ cao cao tại thượng trong mắt khi đối diện mẹ nàng ngày đó, ngược lại lại nhìn một vị phu nhân khác rất là khiêm cung.
Nàng còn không hiểu cái gì là a dua nịnh hót, chỉ cảm thấy mụ đàn bà béo này có chút buồn cười.
Mà vị phu nhân kia tay phải dắt một tiểu mập mạp, ánh mắt dò xét soi mói nhìn nàng.
Lại nữa rồi, cái cảm giác xấu hổ như bị người ta lột sạch đánh giá như một món hàng hóa này, nàng không khỏi rụt người ra sau lưng cha mình.
Nàng trốn sau lưng Bùi Đại Thành, nhìn thấy tiểu mập mạp kia dường như đang chảy nước miếng.
Trên tay dính đầy mảnh vụn bánh ngọt trên bàn, nước mũi còn lòng thòng ở chóp mũi phập phồng theo hơi thở, cực kỳ buồn nôn.
Trong lòng nàng không khỏi sinh ra một chút phản cảm.
Lúc này người đàn ông ngồi trên cùng mở miệng.
"Đây là nữ nhi của ngươi?"
Bùi Đại Thành liền vội vàng gật đầu đáp lời, túm Tiểu Nha từ phía sau ra.
"Đây là nữ nhi nhà ta, Bùi Tiểu Nha."
Tiểu Nha bị một lực mạnh kéo ra, loạng choạng mới đứng vững bước.
Vị phu nhân kia cùng lão gia nhìn nhau một cái, có sự trao đổi ánh mắt mà người ngoài không hiểu.
Lý lão gia gật gật đầu.
"Trông cũng không tệ, ngươi thật sự bằng lòng để nó làm con dâu nuôi từ bé cho Mậu nhi nhà ta?"
"Đương nhiên, đương nhiên, hầu hạ tiểu thiếu gia là phúc khí của nha đầu này."
Trong mắt vị phu nhân hiện lên mấy phần ý cười.
Nàng sinh ba nhi tử, hai nữ nhi, nhưng hết lần này đến lần khác tiểu nhi tử này lại trời sinh ngu dại.
Điều này khiến nàng vẫn luôn lo lắng, tìm thầy hỏi thuốc hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể từ bỏ.
Nghĩ đến sau khi lớn lên, con gái nhà tử tế nào thèm để mắt đến hắn, chỉ có thể tìm một đứa con dâu nuôi từ bé xuất thân thấp kém.
Nàng đã xem qua vô số người, nha đầu này nhìn đúng thực là một phôi mỹ nhân.
Nhưng xuất thân đúng là có chút thấp hèn, ngược lại cũng dễ dàng khống chế.
Coi như nha hoàn sai bảo, chăm sóc sinh hoạt thường ngày của Mậu nhi, sau khi lớn lên làm một thông phòng nha đầu cũng không tệ.
Bùi Tiểu Nha ngẩn ngơ.
Con dâu nuôi từ bé?
Nàng đã từng nghe qua, nàng rất thông minh, nhớ rất kỹ.
Lúc ấy thím nhà bên cạnh nói về một đứa cháu gái ở xa của bà, bị bán cho người khác làm con dâu nuôi từ bé, từ nhỏ đã phải chuẩn bị để làm vợ người ta.
Nàng với cái tiểu mập mạp đang cười hắc hắc bên bàn kia sao?
Tiểu mập mạp kia nghe thấy ba chữ "con dâu nuôi từ bé", ánh mắt đột nhiên dừng trên người Bùi Tiểu Nha, vỗ tay một cái thật lớn.
"Hắc hắc, tức phụ nhi!"
Mắt vị phu nhân kia cong cong, hiển nhiên tâm tình không tệ.
Bùi Tiểu Nha toàn thân run lên.
Không, nàng không muốn làm con dâu nuôi từ bé.
Nàng đột nhiên kéo kéo quần áo Bùi Đại Thành, toàn thân đều run lên.
"Cha, cha."
"Ta không muốn, ta không muốn, ta có thể làm việc, ta có thể ở lại nhà làm việc, có thể trông đệ đệ, chờ ta lớn thêm chút nữa, ta còn có thể xuống ruộng làm việc, đừng bán ta đi, van cầu cha."
Bùi Đại Thành cũng có mấy phần không đành lòng, đây là cốt nhục của hắn, vừa ngoan ngoãn vừa lanh lợi.
Nhưng là hai mươi lượng bạc a, chỉ cần có khoản tiền này, thì tương lai Kim Bảo lấy vợ sinh con cũng không cần phải lo.
Hắn trong lòng than một tiếng, quyết tâm tàn nhẫn.
Hung hăng tát nàng một cái, tiếng của Bùi Tiểu Nha im bặt.
Thân hình nàng loạng choạng, ngã xuống đất, nửa bên khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên đỏ bừng đau rát.
"Ngươi còn nháo!"
"Ngoan ngoãn nghe lời!"
Bùi Tiểu Nha đột nhiên tâm thần chấn động, vì sao vậy a, chỉ vì nàng là một nữ oa thôi sao?
Nàng thông minh, trước kia, trước khi đệ đệ ra đời, cha mẹ nàng đều chưa từng có loại ý nghĩ này.
Bây giờ muốn bán nàng, làm con dâu nuôi từ bé, chỉ có thể là vì đệ đệ.
Nước mắt nàng lập tức không khống chế nổi, từng giọt, từng giọt, lăn dài trên má để lại vệt nước mắt.
Nàng không nói thêm gì nữa, nước mắt chảy qua nửa bên mặt sưng đỏ, cơn đau nhói khiến nàng càng thêm khó chịu đựng.
(Hết chương này)
