Thấy hổ con của mình bị gió xoáy sói cắn bay, phun lửa thằn lằn rốt cuộc cuống lên.
Gào!
Nó phẫn nộ gào thét lên, liên tục phun ra hai quả cầu lửa về phía gió xoáy sói, đáng tiếc gió xoáy sói chỉ thoải mái nhảy mấy cái, liền tránh thoát đòn tấn công.
Sau đó, gió xoáy sói lần nữa nhảy lên, lại trở về chỗ vừa bị nó quăng đi, nhưng vẫn còn trên mặt đất bất lực nằm trước người thằn lằn con."Lão Lang này, vậy mà âm hiểm như vậy!" Narante thấy cảnh này, cũng không khỏi thấy gió xoáy sói thông minh và âm hiểm đáng sợ.
Rõ ràng, nó định dùng thằn lằn con để khiến thằn lằn mẹ mất cảnh giác, sau đó tìm cơ hội cho thằn lằn mẹ một đòn cuối cùng.
Gào!
Tuy nhiên, không thể không nói chiêu này của gió xoáy sói tuy âm hiểm, nhưng thực sự rất hiệu quả.
Thấy gió xoáy sói lại ra tay với con mình, lần này thằn lằn mẹ không thể ở yên tại chỗ nữa, không ngó ngàng gì đến xung quanh, mở rộng bước chân lao tới.
Và khi nó rời khỏi chỗ, còn bốn con khác đang ở dưới bụng liền lộ ra.
Trong con ngươi gió xoáy sói thoáng qua một tia sáng.
Gào!
Khi thằn lằn mẹ sắp chạm vào mình, gió xoáy sói trực tiếp phun ra một đạo gió xoáy bắn thẳng về phía bốn thằn lằn con.
Gào!
Bị mất cái này, lại mất cái kia, thằn lằn mẹ thấy vậy trong mắt lộ vẻ kinh hoảng, nó đột ngột dừng lại trước khi đụng vào gió xoáy sói, rồi nhanh chóng né người, dùng đầu chắn lấy đạo gió xoáy.
Phập!
Vì dùng cổ, nơi không có lớp vảy cứng cáp bảo vệ, chắn gió xoáy, nên gió xoáy trực tiếp cắt một lỗ lớn trên cổ nó, máu tươi bắn ra khắp nơi.
Chưa hết, khi gió xoáy cắt vào cổ thằn lằn mẹ, gió xoáy sói đã đến gần.
Nó giơ lên móng vuốt sắc nhọn không chút do dự vồ tới cổ thằn lằn mẹ.
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Mấy đạo hàn quang xẹt qua giữa không trung.
Gào!
Theo tiếng kêu rên, cổ thằn lằn mẹ lại có thêm mấy vết máu.
Gió xoáy sói lúc này lại càng đánh càng hăng, thấy thằn lằn mẹ sắp ngã quỵ, càng tấn công điên cuồng hơn.
Đối mặt tình hình như thế, thằn lằn mẹ bị thương nặng chỉ có thể lộ vẻ thương hại nhìn qua mấy đứa con."Kháo! Không nhịn được rồi!"
Cùng lúc đó, Narante đang núp sau cây đại thụ xem hổ đấu thầm mắng một tiếng, hắn thực sự không nhẫn tâm trơ mắt nhìn thằn lằn mẹ chết như vậy.
Nếu không có mấy thằn lằn con, cảnh này có lẽ hắn sẽ vui vẻ đứng xem, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt thằn lằn mẹ, và việc nó vì mấy con mà tình nguyện bị gió xoáy sói hành hạ, Narante biết mình nên ra tay!
Keng!
Trong nháy mắt, Narante đứng dậy, kèm theo đó là tiếng trường kiếm rời vỏ."Chết!" Narante gia tăng đấu khí, không chút do dự chém về phía sau lưng gió xoáy sói.
Phập!
Gió xoáy sói đang chuyên tâm đối phó thằn lằn mẹ, lúc này lại sắp thắng lợi, nào ngờ còn có Narante đột ngột xuất hiện, hơn nữa Narante còn nhanh nhẹn lạ thường.
Vì không kịp trở tay nên sau lưng trực tiếp bị chém một nhát mạnh, theo một tiếng phụt, một vệt máu bắn ra tung tóe.
Gào!
Dù sao, gió xoáy sói cũng là ma thú, nếu Narante chém nhát này lên người dã thú bình thường thì đã chia làm hai khúc, nhưng lúc này chỉ để lại cho gió xoáy sói một vết thương sâu mà thôi.
Bị tấn công, gió xoáy sói nhanh chóng nhảy lên cao hơn hai mét, sau đó quay lại nhìn Narante, trong mắt tràn đầy oán độc."Quả nhiên, ma thú khó đối phó thật! Một kích toàn lực của ta cũng chỉ tạo được một vết thương nặng!" Nhìn ánh mắt oán độc của gió xoáy sói, Narante tỏ vẻ thận trọng, "Hôm nay không thể để nó chạy thoát, nếu không về sau sẽ gặp phiền phức!"
Nghĩ vậy, Narante chuẩn bị tấn công tiếp, đề phòng gió xoáy sói bỏ trốn.
May thay, gió xoáy sói cũng không nỡ từ bỏ tình thế tốt đẹp hiện tại mà bỏ chạy, dù sao thằn lằn mẹ đã nằm dưới đất, chỉ cần giải quyết xong tên loài người này, nó sẽ có thịt máu thằn lằn để ăn.
Vốn là ma thú, thịt máu thằn lằn đối với nó lại là vật đại bổ, thằn lằn mẹ liên quan đến cơ hội cuối cùng để nó thăng cấp lên ma thú cấp hai.
Gào!
Sau một khắc, gió xoáy sói hẳn là phát động tấn công trước, vừa dựng gió xoáy trong miệng, thân hình lớn như con bò sữa cũng lao về phía Narante."Tới hay lắm!" Narante thấy vậy không kinh sợ mà còn mừng, một tay nhấc thuẫn, một tay giơ kiếm sẵn sàng nghênh địch.
Ầm!
Đến trước là gió xoáy, gió xoáy chính xác đụng vào thuẫn nhỏ ở cổ tay trái Narante.
Rào!
Trong nháy mắt, thuẫn nhỏ nổ tung, Narante rên lên một tiếng lùi về sau một bước.
Tuy vậy, thân hình lùi về sau liền bị hắn khựng lại."So tốc độ với ta? Ngươi xem thường quả nhanh nhẹn của ta sao?" Khi thân hình đứng lại, Narante khẽ nhếch khóe môi, chân phải lướt sang ngang một cái, gió xoáy sói lao tới thất bại, vô cùng nguy hiểm, suýt nữa thì bị Narante tránh né.
Một đòn vồ hụt, khi rơi xuống đất trong mắt gió xoáy sói lộ vẻ khó tin, tuy nó sống lâu năm, nhưng nó chưa bao giờ nghĩ người lại có thể tránh được đòn đánh gần của mình.
Còn chưa đợi gió xoáy sói nghĩ nhiều, nó liền nghe thấy tiếng gầm phẫn nộ của tên loài người kia bên tai: "Đi chết đi!", sau đó, bên tai liền nghe thấy tiếng kiếm xé gió."Đi chết đi!" Narante giơ cao trường kiếm, không chút do dự đâm về đầu sói.
Gào!
Gió xoáy sói cảm giác được nguy cơ, thần tốc xoay người giơ vuốt chộp tới Narante.
Tuy vậy, tốc độ của nó so với tên loài người vẫn chậm hơn một nhịp, chỉ thấy trường kiếm ánh đỏ của người kia đã rơi xuống.
Phập!
Trường kiếm trực tiếp đâm từ sau đầu gió xoáy sói xuống, đâm xuyên cổ nó.
Gào!
Móng vuốt đang giơ giữa không trung của gió xoáy sói khựng lại, dường như bị rút hết sức lực cả người, chậm rãi ngã xuống.
Ngã xuống vũng máu, gió xoáy sói vẫn chưa chết ngay, chỉ dùng ánh mắt oán độc nhìn Narante, miệng thì nhe răng trợn mắt."Còn nhe răng, an tâm đi thôi!" Narante đá vào đầu sói, rồi rút trường kiếm ra.
Theo kiếm rút ra, càng nhiều máu tươi của gió xoáy sói tràn ra, mắt nó từ từ ảm đạm đi, cho đến khi tắt hẳn."Hô! Giải quyết xong! Quả nhanh nhẹn quả đúng là đồ tốt!" Thấy gió xoáy sói đã chết, Narante thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, Narante không để ý đến chiến lợi phẩm, mà đưa mắt nhìn về phía thằn lằn mẹ.
Vốn đã thương tích đầy mình, thằn lằn mẹ sau khi trúng đòn cuối cùng đã không còn chịu nổi, lúc này đã ngã xuống đất hấp hối, mấy thằn lằn con đang vây quanh nó, ánh mắt hoảng sợ nhìn Narante.
