Long Điệt thấy một tên kiếm tu nho nhỏ thế mà giết không chết, còn bị hắn chém đứt một đầu một đuôi, nháy mắt hung tính tăng vọt, tám cái mồm to như bồn máu còn lại mở ra, phun ra một búng sương mù máu
Sắc mặt Lan Tấn đột biến, không tốt, chỉ thấy phàm là tu sĩ bị sương máu dính vào, bao gồm người bị rút cạn máu đều nháy mắt xác chết vùng dậy, đen nghìn nghịt hướng tới bốn người Khương Tự đi đến
“Mặc Khí, huynh còn chờ gì?” Lan Tấn vội vàng hô, bỏ quên kiếm Thanh Mang, bấm pháp quyết, dùng đạo bản mạng: “Thiên Đạo, Sinh cơ!”
Chỉ thấy trong trời đất tựa như dừng lại, hình như có một giọt nước rơi vào núi rừng yên tĩnh, nước gợn thành cơn, nháy mắt tạo thành từng đạo sóng gợn, một cỗ sinh cơ nồng đậm phá vỡ vùng đất chết Tây Sơn, hình thành chuỗi ánh sáng lộng lẫy, quầng sáng hiện lên, Long Điệt kêu một tiếng thảm thiết, bị gọt bỏ hai đầu một đuôi
Mặc Khí thấy thế cười lạnh một tiếng, đôi mắt bịt mảnh vải màu đen bị gió thổi mở ra để lộ khuôn mặt tái nhợt yêu diễm tinh xảo
Người thiếu niên tàn nhẫn không nói nhiều lắm, thân pháp quỷ dị phi thân lên, tay không xé rách một đuôi của Long Điệt
Long Điệt liên tiếp trọng thương, hung tính trong xương cốt hoàn toàn mà bạo phát, tiếng khóc nỉ non chói tai như của trẻ con vang lên liên tục, lại bị Lan Tấn dùng một chiêu Sinh cơ dừng lại quá trình ngàn vạn tu sĩ chết đi thi biến lần nữa
Đồng thời, hắn hướng đám người Lý Trường Hỉ đi đến
“A Tứ, muội còn có thể đàn tiếp khúc trước đó không
Sư huynh muốn nghe muội đánh đàn.” Lan Tấn mỉm cười nói, tay cầm kiếm Thanh Mang, lại lần nữa giết về phía Long Điệt đang trọng thương
Mặc Khí một chiêu đánh trọng thương Long Điệt, chiêu nào chiêu nấy đều tàn nhẫn
Trong chớp mắt, hung thú thượng cổ Long Điệt vậy mà lại bị buộc vào tuyệt cảnh
Hung thú Long Điệt nổi trận lôi đình, quả thực không dám tin, nó chính là thượng cổ hung thú đấy, bất tử bất diệt tồn tại cùng trời đất, thế gian chỉ cần con người có ác niệm, vô luận bao nhiêu năm, nó đều có thể từ luân hồi trọng sinh trở về, lại không nghĩ sau nhiều năm ngủ say, tỉnh lại đã bị hai tên tu sĩ chém tới ba cái đầu, ba cái đuôi
Vì sao sau khi tỉnh lại, thời đại lại thay đổi rồi
Chư thần lừa nó
“Vâng, sư huynh.” Tim Khương Tự đập gia tốc, cuộc đời lần đầu tiên thấy ác chiến như thế, dù cho bé đã trải qua sống chết, hai đời làm người cũng vẫn sợ tới mức tay chân lạnh lẽo
Tinh thần Khương Tự hạ xuống, một giây đã yên lặng như nước, duỗi tay đụng vào nhụy hoa sen hóa thành cầm huyền tiếp tục đàn tàn khúc kiếp trước bé khổ luyện mười năm
Tiếng đàn linh hoạt kỳ ảo vang lên, phật quang ẩn hiện trong bóng đêm mịt mùng, linh hồn các tu sĩ uổng mạng bị sương máu khống chế chấn động, tất cả đều dừng bước, lắng nghe Phật âm vãng sinh tới muộn này
(*) Vãng sinh hay vãng sanh (徃生): sau khi mạng chung sanh vào thế giới khác; thông thường từ này được dùng thay thế cho từ “chết”
Một âm nhớ bình sinh
Một âm dừng oán ghét
Một âm đi vãng sinh
(*) Bình sinh: chuyện thường ngày, chuyện khi còn sống
Dưới ánh trăng ban đêm bị che đi, không ai thấy khóe mắt những tu sĩ chết đi trăm ngàn năm kia chảy xuống huyết lệ, cuối cùng sau khi chết nhiều năm, thân thể hóa thành khói nhẹ đến bờ bên kia thế giới
“Trời mưa.” Tiểu công tử Mộc gia ngẩng đầu nhìn trời, chỉ thấy mưa phùn mênh mông rơi lên mặt như ông trời đang khóc
“Đúng nhỉ, trời mưa.” Lý Trường Hỉ cũng ngửa đầu, cảm thấy Khương gia tiểu nương tử đàn thật dễ nghe, khiến người muốn rơi lệ
Khúc Trấn Ma đưa tới một mưa kỳ lạ, nước mưa cọ rửa dơ bẩn cùng khói mù trong núi
Long Điệt bị Lan Tấn cùng Mặc Khí đẩy vào tuyệt cảnh cũng lắng nghe khúc Trấn Ma, chỉ cảm thấy vạn niệm câu hôi
(*) Vạn niệm câu hôi (万念俱灰 Wàn niàn jù huī): Mọi thứ đều thành tro, nghĩa là mọi thứ đều đã tan tành, diễn tả cảm giác hụt hẫng, thất vọng hoặc ngỡ ngàng
Âm phù phật quang từng chút một mà gội rửa không gian như thiên la địa võng đem nó bó chặt gắt gao, làm thần hồn nó tan rã
Long Điệt suýt nữa hoài nghi mình đã về thời đại thượng cổ chư thần, một linh giới không có thế giới, vì sao lại có tu sĩ cùng nhân loại đáng sợ như vậy
Long Điệt lại mất một đuôi phát ra tiếng kêu rên
Lan Tấn cùng Mặc Khí liếc nhau, thấy Long Điệt dưới sự tra tấn của khúc Trấn Ma đã mất đi ý chí chiến đấu, hai mắt sáng ngời, chính là lúc này
Kiếm Thanh Mang trong tay Lan Tấn hóa thành ánh sáng, ở trên không trung vạch xuống một đường sinh cơ, sinh cơ phá vỡ không gian đâm vào thân thể khổng lồ của Long Điệt
Thiếu niên tái nhợt ốm yếu hừ lạnh một tiếng, mở hai mắt màu máu, giọng như lưỡi đao: “Long Điệt, từ đâu tới đây thì cút về nơi đó.”
Long Điệt kêu thảm thiết một tiếng, mang theo thần hồn trọng thương khó có thể khỏi hẳn bị đánh vào luân hồi, biến mất khỏi trời đất
Lan Tấn thấy Long Điệt bị đuổi, ít nhất ngàn vạn năm cũng không có khả năng từ luân hồi ra khỏi, nội tâm thoải mái, cười khẽ thành tiếng, khụ một cái phun máu ra
“Vô dụng.” Mặc Khí lạnh lùng nhìn hắn một cái, đem miệng vết thương bị xé rách trên cánh tay giấu đi
“Đa tạ Nhị sư huynh ra tay, nếu không lấy sức một mình ta hôm nay tất nhiên sẽ phải chết ở chỗ này.” Lan Tấn mỉm cười nói, thu hồi kiếm Thanh Mang
“Ta không phải giúp ngươi, chỉ làm nhiệm vụ thôi.” Thiếu niên lạnh như băng nói
Long Điệt đã trừ, nhiệm vụ Quỷ Khốc Địa Tây Sơn xem như hoàn thành viên mãn
Trận này liên lụy đến sống chết của ngàn ngàn vạn vạn tu sĩ, không biết sẽ được bao nhiêu điểm thiện ác
Lan Tấn cùng Mặc Khí cùng nhau ngẩng đầu, chỉ thấy trong trời đất có vô số điểm sáng mỏng manh chợt lóe, chúng tạo thành một chuỗi đi vào lệnh bài của hai người
Một phần tiêu tán trong đất trời, còn lại bảy phần toàn bộ đều hóa thành một dải ngân hà nho nhỏ bay hết vào lệnh bài chữ “Hoàng” bên hông Khương Tự
Lan Tấn thắng lợi trở về, nhiệm vụ lần này liên quan đến hung thú thượng cổ, một mình hắn thế mà cũng thu thập tới 400 điểm thiện ác
Mặc Khí nhìn mình thu thập được 80 điểm thiện ác, tức giận đến sắc mặt biến thành màu đen
Hai người nhìn điểm sáng cuồn cuộn không ngừng đi hết vào lệnh bài chữ “Hoàng”của tiểu Khương Tự đều kinh ngạc
Bảy phần điểm thiện ác, mấy ngàn điểm
Trở về núi Thanh Vụ chỉ sợ sẽ gây oanh động lớn rồi
Rốt cuộc trên đời này cũng không có người thứ hai đàn được khúc Trấn Ma
Chỗ đó là công đức tiểu A Tứ tự mình lấy được
“A Tứ, không cần đàn nữa
Các sư huynh đã cưỡng chế hung thú đi rồi.” Lan Tấn lau khô vết máu trên khóe miệng, thấy Khương Tự còn đang đàn, tay nhỏ non mềm đều bị mài chảy máu, vội vàng quát bảo ngưng lại, đau lòng không thôi
Khương Tự hôm nay đã đàn khúc Trấn Ma hai lần, đặc biệt lần thứ hai đàn đã hao hết tâm lực
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lan Tấn chưa nói dừng, bé không dám dừng, nghe có thể không đàn nữa, thân thể bé nhỏ oanh một cái ngã xuống ngất đi
Khương Tự vừa ngất khiến Lý Trường Hỉ cùng Mộc Tiêu sợ tới mức vội vàng đi đỡ, người chưa đỡ được đã thấy bóng áo xanh chợt lóe, Lan Tấn bế nhóc con mềm mại lên, ngự kiếm biến mất, giọng nói thanh nhuận xa xa truyền đến: “Nơi đây đã an toàn, Lý đại nhân, các người tự về đi.”
“Được, Lan đại nhân, chăm sóc tốt cho tiểu sư muội.” Lý Trường Hỉ nằm liệt dưới đất, có loại cảm giác vui sướng khi sống sót sau tai nạn, lại có sự hưng phấn không thể miêu tả
Một trận chiến tối nay, gã mới biết cuộc sống gần trăm năm của mình không bằng một đêm xuất sắc này
Đệ tử Mộc gia còn chưa về, đám người Mộc Dao trưởng lão cũng chưa tỉnh
Tiểu công tử Mộc gia ngơ ngác nhìn phế tích địa cung trống rỗng, phảng phất như cơn ác mộng không thể tưởng tượng
Trong mộng có tu sĩ chết không đếm hết, có dây leo máu không đếm được còn có hung thú chín đầu chín đuôi kia
Nếu là mộng, cậu nên ở đâu
Nếu không phải mộng, sao cậu lại ở núi hoang vùng ngoại ô này
“Lý đại nhân, vừa rồi ta thấy hắn mở to mắt, Long Điệt kia liền biến mất……” Mộc Tiêu vẻ mặt dại ra nói, muốn tìm Mặc Khí, đất trời quang đãng đã không thấy thiếu niên kia đâu nữa
Lý đại nhân nhìn về phía đám đệ tử Đạo Tông khoan thai ngự kiếm tới muộn, vỗ vỗ bả vai Mộc Tiêu, cười tủm tỉm nói: “Mộc thiếu gia, ngài nhất định đã nhìn lầm rồi, ảo giác, đều là ảo giác.”
Mộc Tiêu: “……”
Một giấc này của Khương Tự ngủ vô cùng say sưa
Khi tỉnh lại, bé chỉ thấy mình đã về tới phủ Thiều Quang, trong phủ trăm hoa đua nở, suối trong ào ạt, giường nhỏ trên đài Nguyệt Thạch cũng thoải mái hơn nhiều so với giỏ tre mềm mại đan từ cỏ trên núi Thanh Vụ
Bé duỗi người, tiểu động phủ trong thức hải liền kích động hô: “Tiểu Khương Tự, cô mau nhìn xem điểm thiện ác của cô này!!”
Hở
Bé có điểm thiện ác sao
Khương Tự lúc này mới nhớ tới một đêm kinh tâm động phách ở Tây Sơn
Nếu không phải Lan Tấn cùng Mặc Khí liên thủ, bọn bé sợ là tất cả đều phải bỏ mạng ở địa cung
Mang đi share/trao đổi sẽ xui xẻo 3 năm nhé
Một giấc này của Khương Tự ngủ vô cùng say sưa
Khi tỉnh lại, bé chỉ thấy mình đã về tới phủ Thiều Quang, trong phủ trăm hoa đua nở, suối trong ào ạt, giường nhỏ trên đài Nguyệt Thạch cũng thoải mái hơn nhiều so với giỏ tre mềm mại đan từ cỏ trên núi Thanh Vụ
Bé duỗi người, tiểu động phủ trong thức hải liền kích động hô: “Tiểu Khương Tự, cô mau nhìn xem điểm thiện ác của cô này!!”
Hở
Bé có điểm thiện ác sao
Khương Tự lúc này mới nhớ tới một đêm kinh tâm động phách ở Tây Sơn
Nếu không phải Lan Tấn cùng Mặc Khí liên thủ, bọn bé sợ là tất cả đều phải bỏ mạng ở địa cung
Khương Tự lấy ra lệnh bài chữ “Hoàng” trong túi bách bảo, chỉ thấy lệnh bài bằng ngọc như có một đám tinh linh nhỏ vào ở cứ chợt lóe chợt lóe đẹp cực kỳ
“Đây là điểm thiện ác sao?” Khương Tự tò mò hỏi
“Không sai, đây chính là nhất thứ sạch sẽ tốt đẹp nhất trong trời đất này, chỉ có nhân tài phúc trạch thâm hậu mới có được.” Tiểu động phủ vui mừng đến mức cắn tay tay, giờ mọi chuyện đã chuẩn bị, chỉ thiếu gió đông
Khó nhất là tích cóp điểm thiện ác, lại lập tức tích cóp nhiều như vậy, chờ tiểu Khương Tự tinh luyện cánh hoa thành dịch tinh túy nữa là xong
Tầng động phủ đầu tiên chữa trị xong, nó sẽ không phải tiểu động phủ cùi bắp nữa, chờ chữa trị cả tầng thứ hai, tầng thứ ba……rồi sẽ có một ngày Vân Mộng Thập Bát Châu đều sẽ phải nhìn lên Khương Tự, thế gian này không phải chỉ có một cách tu hành
“5200 điểm?” Khương Tự cảm ứng được điểm thiện ác trong lệnh bài kinh hỉ nói: “Tiểu động phủ, chúng ta đây có phải có thể chữa trị xong luôn động phủ rồi không?”
Tiểu động phủ ấp úng: “Động phủ tổng cộng có chín tầng cần chữa trị, chẳng qua chúng ta rất nhanh sẽ có thể chữa trị lên tầng thứ hai.”
“Rất nhanh?” Khương Tự hiện giờ đã đem tính cách tiểu động phủ sờ đến rõ ràng, con hàng này đại khái chính là đại diện tiêu biểu cho chứng ham ăn biếng làm lại còn thích nói mạnh miệng giống như đứa bé ba tuổi
Cũng may bé không thể tu luyện, tiểu động phủ cũng không ghét bỏ bé, xem như sống nương tựa lẫn nhau, chắp vá thôi vậy
“Chữa trị tầng thứ hai cần… cần 8000 điểm thiện ác.” Tiểu động phủ nói xong liền lộc cộc một tiếng chìm vào thức hải, trong bao lâu lại không cam lòng thò đầu ra: “Khương Tự, bằng đó điểm thiện ác cũng không phải ta ăn luôn đâu nha, chờ cô tinh luyện ra 1000 dịch tinh túy cánh hoa, chữa trị xong tầng thứ nhất động phủ, cô sẽ biết nó có bao nhiêu nghịch thiên!”
Khương Tự đem lệnh bài chữ “Hoàng” nhét vào túi bách bảo, trượt xuống giường nhỏ nguyệt thạch ấm áp, nghịch hay không nghịch thiên bé không để bụng
Chẳng qua bé muốn chữa trị xong tầng thứ nhất động phủ, học được kỹ năng gieo trồng
Bé nghĩ con người phải có một nghề, về sau bé muốn dựa vào gieo trồng linh hoa linh thảo để sinh sống ở Vân Mộng Thập Bát Châu
Khương Tự ra khỏi phủ Thiều Quang, không thấy bóng dáng Lan Tấn đâu cả, cũng không thèm để ý
Bé chuẩn bị đi lên núi tìm kiếm linh hoa linh thảo cấp thấp trong ngọc giản, chăm chỉ thu thập, học tập dược lý và thử làm đồ chay cùng thanh lộ
Trong khoảng thời gian này, bé vẫn luôn học tập tri thức về linh hoa linh thảo trong ngọc giản, không tùy tiện tinh luyện cánh hoa thành dịch tinh túy nữa
Lúc trước bé giã mười vạn đóa hoa sen cực phẩm, dược đỉnh nhỏ mới tinh luyện ra một giọt dịch tinh túy cánh hoa bé bằng trân châu
Khi đó bé đã biết, dược đỉnh nhỏ rất bắt bẻ, cực kỳ bắt bẻ
Sau này lựa chọn linh hoa linh thảo phải thật thận trọng
“Tiểu Khương Tự, sao nhóc lại cõng giỏ tre còn cao hơn mình thế?” Một trận cười sang sảng truyền đến
Hách Liên Chẩn cưỡi chim lớn màu đen từ khe núi lao xuống rất soái khí hạ cánh rồi đem Khương Tự cả người lẫn sọt ôm lên: “Ha ha, Thất sư huynh cho nhóc lông chim, nhóc không ném đi chứ?”
Hai chân Khương Tự cách mặt đất, giận trừng mắt Thất sư huynh soái khí bức người, đầu óc lại không tốt, bĩu môi nói: “Không vứt……”
Hách Liên Chẩn vừa nghe đã hớn hở vô cùng, còn mang theo bé trực tiếp bay lên tọa kỵ, cười nói: “Không vứt là được, nhóc cần phải cẩn thận cất đi đấy, người bình thường ta không bỏ được rút lông chim Tiểu Hắc cho đâu.”
Chim lớn màu đen nghe đến rút lông đã đau đến mức lông chim đều xù cả lên, kháng nghị kêu một tiếng, sau đó mới mang theo chủ nhân cùng nhóc con mềm mại kia bay về phía chủ điện Kiếm Tông
Khương Tự gần đây khiến núi Thanh Vụ bỗng chốc sôi trào
Trận chiến ở Tây Sơn, tiếng Long Điệt truyền đến cả núi Thanh Vụ, Lan Tấn bị nội thương, công lực đến bây giờ chỉ khôi phục được năm thành
Mặc Khí cuối cùng phải mở mắt Luân Hồi đánh chết Long Điệt, hai mắt đã mù hoàn toàn, hơn nữa ngày đêm phải chịu đủ tra tấn
Ác chiến như thế không thể không nhắc tới công thần, vậy mà lại là Khương Tự, một khúc Trấn Ma độ hóa ngàn vạn linh hồn tu sĩ uổng mạng, hơn nữa còn trợ giúp hai người đánh chết Long Điệt
Về sau mang tiểu Khương Tự ra ngoài làm nhiệm vụ không phải làm ít công to à
Thứ tà ám cùng yêu ma nào không sợ bé
Mỗi tội thật biết đoạt điểm thiện ác, Lan Tấn được 400 điểm, Mặc Khí được 80 điểm, bé một mình được đến mấy ngàn điểm thiện ác
Này không phải con gái ruột của Thiên Đạo, đây là kẻ thù của Thiên Đạo mới đúng
Khương Tự một đường ngồi chim lớn màu đen bay đến đại điện tông môn phát hiện con chim này trừ bỏ không chớp mắt, lông chim kỳ thật rất mềm mại, ngồi lên như ngồi trên bếp lò vậy, cả người ấm áp, nếu mùa đông ôm chim lớn màu đen ngủ chắc bé sẽ bao không giờ sợ rét lạnh nữa
“Thất sư huynh, muội còn muốn lên núi đi hái hoa cỏ cơ, huynh dẫn muội tới nơi này làm gì?” Khương Tự nhìn cửa chính đại điện Kiếm Tông, ôm chặt giỏ tre của mình
“Hái hoa ngắt cỏ cái gì, nhiệm vụ Tây Sơn kết thúc cũng nên mang nhóc cẩn thận làm quen tình huống sư môn một chút
Mọi người đều ở bên trong chờ nhóc đấy.” Hách Liên Chẩn cong mắt hướng Khương Tự chớp chớp, nói thêm: “Nhớ rõ đòi gặp mặt lễ!”
Lễ gặp mặt
Khương Tự nhớ tới chuyện hắn mạnh mẽ nhét cho bé lông chim Tiểu Hắc, đồ của tu sĩ bé không dùng tới, so ra thì hoa cỏ vẫn đáng yêu hơn
Trừ bỏ trông hơi cũ kỹ, chủ điện không được tu sửa, Kiếm Tông vẫn coi như vô cùng khí phái, Khương Tự ngửa đầu nhỏ nhìn nhìn đá cẩm thạch trắng điêu khắc cửa điện, đi theo Hách Liên Chẩn vào: “Lục sư huynh đâu
Muội tỉnh lại đã không thấy huynh ấy.”
“Lão Lục đi Đệ Nhất phong chữa thương.” Trong chủ điện rộng mở sáng ngời, Trọng Hoa lười biếng tươi cười bừa bãi
Khương Tự nhìn lại, lúc này mới thấy chủ điện vô cùng thoáng đãng sáng sủa, mười sáu chiếc đèn đồng cổ họa tiết hoa vờn quanh, tám cây cột đá cẩm thạch trắng điêu khắc hình dị thú vờn mây trấn trạch, trên chủ điện có bố trí chủ tọa, bích hoạ điêu khắc hình vẽ Vân Mộng Thập Bát Châu, chủ tọa không có người ngồi
Tam sư huynh Trọng Hoa ngồi ghế thứ ba bên tay trái
Nhị sư huynh Mặc Khí ngồi ghế phía trên bên tay phải, ngoài ra ghế ngồi thứ tám, thứ chín còn có hai tu sĩ trẻ bé tuổi chưa từng gặp
Một người áo gấm màu lá phong tuấn dật xuất trần, thấy Khương Tự nhìn qua, hắn hơi hơi mỉm cười, vô cùng hòa khí
Một người khác mặc đồ màu trắng ngà sợi đay, chân đi giày rơm, khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng, lạnh tới mức sàn nhà dưới chân cũng kết một tầng băng sương
Khương Tự đoán đây đại khái chính là Bát sư huynh cùng Cửu sư huynh của bé
“Lão Tứ cùng Lão Ngũ hàng năm vân du bên ngoài, có điều bọn huynh đã thông báo cho họ
Họ còn gửi trạm dịch đưa lễ vật tới, vẫn là huynh xuống núi đi trạm dịch lấy được đấy.” Hách Liên Chẩn cười lớn thu chim Tiểu Hắc, tùy tiện ngồi vào chỗ ngồi của mình
Khương Tự thấy mọi người nhìn qua, hành lễ nói: “Gặp qua các vị sư huynh.”
Biểu tình năm người khác nhau nhìn nhóc con trong điện
Nếu không phải chính tai nghe được, bọn hắn đến bây giờ cũng không dám tin Khương Tự có thể đàn khúc Trấn Ma, hơn nữa còn ở Tây Sơn góp nhặt một phát hơn 5000 điểm thiện ác
So sánh với Mặc Khí chỉ góp nhặt 80 điểm thiện ác, việc này có thể làm cho bọn hắn cười suốt một năm
Quả nhiên người không được Thiên Đạo chào đón, điểm thiện ác cũng thu thập không nổi
Hơn 5000 điểm thiện ác là khái niệm gì, đại khái hơn nửa số điểm thiện ác bọn hắn những năm gần đây thu được
Bằng điểm này cũng đủ khiến bọn hắn lau mắt mà nhìn
“Lại đây ngồi.” Mọi người không nói chuyện, Trọng Hoa híp mắt cười khanh khách đứng dậy chỉ vào ghế ngồi hoa lệ dành riêng cho mình, cười nói: “Nghe nói muội dùng Mỹ Nhân Phiến bắn ra tiếng đàn
Cây quạt này vốn chính là một cây đàn cổ ta tự chế tạo, không sợ nước lửa, muội có thể khiến nó hiện ra nguyên thân cũng rất không tồi rồi.”
“Còn phải cảm ơn Tam sư huynh tặng muội cây quạt này.” Khương Tự gật đầu, vô cùng ngoan ngoãn
“A Tứ!” Khi nói chuyện, chỉ thấy Lan Tấn khoan thai tới muộn, áo xanh lỗi lạc, vừa vào điện đã khiến toàn bộ đại điện tràn đầy hơi thở mùa xuân, chỉ khoảng nửa khắc xuân về hoa nở, trên mặt đất băng sương đều bị hòa tan
“Lục sư huynh.” Mắt trăng non của Khương Tự sáng ngời, cười ngọt chạy lên
Lan Tấn nắm tay nhỏ của bé, mang bé ngồi vào ghế thứ sáu
Trong khoảng thời gian ngắn, không khí trong điện vô cùng quỷ dị, nụ cười khóe môi Trọng Hoa biến mất
Thiếu niên tái nhợt ốm yếu kịch liệt khụ một tiếng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hách Liên Chẩn hừ lạnh một hơi, mệt hắn còn cố ý đi Lục phong đón nhóc con này, còn cố ý cho nhóc ngồi lên tọa kỵ của mình, sói con mắt trắng, trong mắt chỉ nhìn thấy mỗi Lan Tấn
(*)Sói mắt trắng – Bạch nhãn lang: ám chỉ những kẻ tiểu nhân vong ân bội nghĩa, ăn cháo đá bát
Khi đã nhận được lợi ích hoặc sự giúp đỡ của người khác sẽ cắn ngược lại, lấy ân báo oán
Đến cả Bát phong cùng Cửu phong sắc mặt cũng vô cùng quái dị
Lan Tấn người này, trong đám thế gia danh tiếng luôn cực tốt, 100 người thì không có một ai nói hắn không tốt, ngay cả bọn họ dù cho lập trường không giống nhau cũng ít nhiều ghen đến đau xót, tu Sinh chi đạo quả nhiên người gặp người thích, hoa gặp hoa nở
Bọn họ làm mất tiên cơ, sợ là địa vị so không được với Lan Tấn ở trong lòng tiểu Khương Tự
Ai có thể ngờ được một người phàm nuôi dưới chân núi Thanh Vụ, tám gậy tre cũng đánh không đến bị Lan Tấn mang về núi Thanh Vụ lại trở thành tiểu sư muội của bọn hắn, mà tiểu sư muội này cố tình còn có thể đàn được khúc Trấn Ma
Thế gian này có thể đàn khúc Trấn Ma trước mắt chỉ có duy nhất một người Khương Tự
“Đại sư huynh gần đây thanh tu, ủy thác ta chịu trách nhiệm tháng này.” Lan Tấn đứng dậy, vô cùng dịu dàng khéo léo nhìn thoáng qua tiểu Khương Tự, khóe môi hơi hơi giơ lên: “Làm người chịu trách nhiệm tháng này, ta sẽ chủ yếu sẽ mang A Tứ nhận thức một chút các vị sư huynh, hiểu biết một chút việc hằng ngày ở Kiếm Tông.”
“Đây là phong chủ Nhị phong, Mặc Khí.” Lan Tấn nắm tay Khương Tự tiến lên từ từ giới thiệu
“Nhị sư huynh.”
Mặc Khí thay một bộ đồ, miếng vải đen che mắt như cũ, khuôn mặt tái nhợt, mang theo vài phần ửng hồng do ốm yếu, có vẻ đẹp yêu dị
Thiếu niên lạnh lùng gật gật đầu, lấy ra một túi đồ ném cho Khương Tự
Khương Tự vội vàng tiếp được, suýt nữa rớt xuống chân rồi, nặng trĩu, phát ra tiếng vang thanh thúy của ngọc bích
Đây là một túi ngọc bích
Khương Tự ngọt ngào cười, vui mừng nói: “Cảm ơn Nhị sư huynh.”
Đưa cái gì không bằng đưa tiền
Nhị sư huynh rất biết điều
Mặc Khí khụ một tiếng, không nói chuyện
Thứ hai là Tam sư huynh Trọng Hoa
“Mỹ Nhân Phiến cho muội chơi, nếu nó giờ biến thành cầm huyền, Tam sư huynh lại cho muội một món khác.” Tu sĩ áo đỏ tuấn mỹ tà tứ cười bừa bãi, lấy ra một cây trâm cài ngọc hoa sen, trâm cài kia điêu khắc hoa sen phức tạp tuyệt mỹ, phía dưới còn rủ xuống một loạt ngọc lục lạc màu tím giống như châu ngọc rơi thanh thúy dễ nghe, đẹp lại bắt tai
“Tuy tiểu A Tứ còn nhỏ nhưng dù sao cũng là nữ lang, chỉnh tề một chút cũng là mỹ nhân đấy.” Trọng Hoa đem trâm cài gắn lên cho bé, chỉ thấy hoa sen nở rộ đẹp không sao tả xiết: “Chỉ là một món trang sức, không phải pháp bảo, cứ yên tâm nhận lấy.”
Khương Tự thấy vật phẩm trang sức này thực đẹp, vui mừng nhận lấy
Lan Tấn lướt qua tới chỗ Hách Liên Chẩn
“Huynh lại không có thứ tốt cho nhóc.” Hách Liên Chẩn banh mặt, sau đó lại từ vòng trữ vật như ảo thuật lấy ra một chồng thoại bản thật dày, sảng khoái cười nói: “Ha ha ha, sư huynh lừa nhóc thôi!!
Nhóc chính là tiểu sư muội duy nhất suốt nhiều năm như vậy cơ mà
Đây là thoại bản bán chạy nhất phủ Thanh Châu
Sư huynh mua tất về cho nhóc, lúc nào nhàm chán mở ra đọc là có thể xem như chúng đang hát tuồng.” Cảm ơn các bạn Perly và group Chín sư huynhcùng nhau góp tiền bạc và công sức cho bộ TUI CÓ CHÍN SƯ HUYNH TIÊN PHONG ĐẠO CỐT
“Huynh lại không có thứ tốt cho nhóc.” Hách Liên Chẩn banh mặt, sau đó lại từ vòng trữ vật như ảo thuật lấy ra một chồng thoại bản thật dày, sảng khoái cười nói: “Ha ha ha, sư huynh lừa nhóc thôi!!
Nhóc chính là tiểu sư muội duy nhất suốt nhiều năm như vậy cơ mà
Đây là thoại bản bán chạy nhất phủ Thanh Châu
Sư huynh mua tất về cho nhóc, lúc nào nhàm chán mở ra đọc là có thể xem như chúng đang hát tuồng.”
Hách Liên Chẩn hưng phấn mở ra một quyển thoại bản, trước mắt Khương Tự liền xuất hiện bóng người hát hí khúc, chỉ thấy bóng nhỏ thê thê thảm thảm thiết thiết xướng lên: “Xuân hoa thu nguyệt, ca vũ sân khấu…… Lang quân, tim như sắt.”
Mọi người vẻ mặt đen sì, Hách Liên Chẩn sợ tới mức vội đem thoại bản khép lại: “Đổi một quyển, đổi một quyển.”
Khương Tự thấy hắn mua rất nhiều, hơn nữa loại thoại bản này cực kỳ mới lạ, cũng vui vẻ nhận lấy, còn việc kịch xướng về nam giới, bé sớm đã biết, cũng không để ý, ngược lại cho rằng xướng rất đúng
“Đây là phong chủ Bát phong - Thu Tác Trần, tu Nhân Quả chi đạo.” Lan Tấn giới thiệu nói
Nhân Quả chi đạo
Khương Tự hơi hơi giật mình, phát hiện đám sư huynh mỗi người tu đạo đều khác nhau, đạo Luân Hồi, thuật Niết Bàn, Sinh chi đạo, Xích Dương thuật, đạo Nhân Quả
Không biết Cửu sư huynh tu đạo gì
“Lão Cửu tu Tử chi đạo, tiểu sư muội, nhóc ngàn vạn đừng chơi cùng hắn, bằng không không cẩn thận một cái người cũng mất.” Hách Liên Chẩn hướng về phía bé chớp mắt cười nói
“Đây là phong chủ Cửu phong Tiêu Tích U
Tu hành Tử chi đạo, thích nhất đem sống biến thành chết, trước mắt còn không thể đem chết biến thành sống.” Lan Tấn mỉm cười bổ đao
Tiêu Tích U áo trắng giày rơm bị xa lánh híp mắt, cười lạnh nói: “Ta khinh thường cùng mấy người luận đạo.”
“Bát sư huynh, Cửu sư huynh.” Khương Tự quy quy củ củ hành lễ
“Tiểu sư muội, đây là lễ gặp mặt của Bát sư huynh
Huynh ở Bát phong gieo trồng chút thảo dược và cây ăn quả, hoa cỏ cam lộ cũng có
Tiểu sư muội không có việc gì có thể tới chỗ huynh chơi.” Thu Tác Trần vô cùng hiền lành lấy ra một túi cẩm đưa cho Khương Tự
Khương Tự lấy ra, chỉ thấy là một bộ bao tay mỏng như cánh ve, bao tay kia trong suốt, đeo vào mát lạnh còn mơ hồ thấy ánh sáng trắng nhàn nhạt, vừa nhìn đã biết không phải vật phàm
“Thế gian hoa cỏ đều có linh, càng cấp bậc cao linh thực càng khó hái, muội không có tu vi, bao tay này trợ giúp muội thu thập linh thực cao cấp không bị tổn hại.” Thu Tác Trần mỉm cười nói
Từ Khương Tự ở ngoài điện nói chuyện cùng Hách Liên Chẩn, hắn liền ý thức được vị tiểu sư muội này là người vô cùng ham thích với hoa cỏ
Bé không thể tu luyện, chỉ có thể thu thập linh hoa linh thảo dưới cấp hai
Bao tay này là đồ trân quý nhất của hắn, đưa cho bé, hy vọng có thể xoát chút hảo cảm
Khương Tự kinh hỉ nâng mắt hướng Thu Tác Trần cảm ơn: “Cảm ơn Bát sư huynh.”
Đây đúng là đồ trước mắt bé cần nhất
Thấy tiểu Khương Tự tựa như thích lễ vật của Lão Bát nhất, mấy người lạnh lùng còn lại nhìn thoáng qua Lão Bát, đồ cún này, tâm nhãn thật đúng là nhiều
“Lão Bát, huynh đưa đồ quý trọng như vậy thành ra ta có vẻ keo kiệt.” Tiêu Tích U nói, khô khốc lấy ra lễ vật mình chuẩn bị —— một con bướm màu đen
“Đây là Hồ Điệp phi hành có thể làm tọa kỵ, dùng được năm lần.”
“Lão Cửu, con bướm này của đệ cũng quá xấu ha.” Hách Liên Chẩn ha ha cười nói: “Không bằng chim Đại Hắc uy phong của ta.”
“Đa tạ Cửu sư huynh.” Khương Tự cũng vô cùng vui mừng, không nghĩ tới lại có thể thu được nhiều lễ vật như vậy
Trước đó ngoài Lan Tấn, các sư huynh đều không xem trọng bé
“Được rồi, Lão Tứ Lão Ngũ không ở núi Thanh Vụ, ngày sau lại nói
Kiếm Tông đều tự thanh tu, trưởng bối trong sư môn trừ Thất sư thúc, phần lớn vân du bên ngoài, A Tứ, sau này mùng 7 mỗi tháng muội tới tham gia tụ họp là được
Lúc khác tự mình sắp xếp
Có gì không hiểu có thể tùy ý thỉnh giáo các vị sư huynh.” Lan Tấn cười ngâm ngâm nói
“Vâng ạ.” Khương Tự nghe, vừa không phải vẩy nước quét nhà vừa không cần đi học đường, bé vô cùng vui mừng
Vậy bé có thêm thời gian luyện cánh hoa thành dịch tinh túy rồi
“Lão Lục, vết thương cũ của Đại sư huynh còn chưa khỏi hẳn sao
Nhiều năm như vậy chưa ra khỏi Đệ Nhất phong, hay là tẩu hỏa nhập ma rồi?” Trọng Hoa đột nhiên mở miệng, cười như không cười hỏi
Biểu tình mọi người đột nhiên quỷ dị lên
Tính thử thì Đại sư huynh xác thật đã có vài năm không ra khỏi Đệ Nhất phong
Từ khi bọn hắn lục tục vào phủ Thanh Châu, bái nhập môn hạ Kiếm Tông, Nguyệt Li mười năm có thể ra một lần đã coi như nhiều
Trong chín phong ở Thanh Vụ, mọi người đều có lập trường khác nhau
Trước khi cơ duyên lớn kia đến, miễn miễn cưỡng cưỡng duy trì hài hòa mặt ngoài, trừ Lão Tứ Lão Ngũ tới đây thể nghiệm sinh hoạt, ai mà không một lòng tính toán tương lai, các loại ý định khác nhau
Kể cả lão Thất cả ngày tùy tiện cũng có mục đích rõ ràng
Bọn hắn gọi nhau là sư huynh đệ, kỳ thật cũng chẳng khác gì đối thủ
Trừ Lan Tấn đứng về Đệ Nhất phong ra
Lan Tấn đối với rất nhiều suy đoán mặt không đổi sắc, hiền lành mỉm cười: “Nếu các vị quan tâm vết thương cũ của Đại sư huynh thì có thể lên Đệ Nhất phong thăm.”
Sắc mặt mọi người hơi trầm xuống, bọn hắn nếu dám đi thăm còn phải hỏi tên này
“Nếu không có việc gì, tụ họp tháng này giải tán thôi.” Lan Tấn hướng Khương Tự duỗi tay, cười ngâm ngâm nắm tay tiểu sư muội về Lục phong
Khương Tự ra khỏi chủ điện Kiếm Tông đã lôi kéo tay lớn ấm áp của Lan Tấn, cong mắt lặng lẽ hỏi: “Các sư huynh vì sao đột nhiên đối với muội tốt như vậy?”
Từng có vết xe đổ, nội tâm Khương Tự đối với chuyện thình lình xảy ra luôn rất cảnh giác
Bé từng thấy ánh mắt Cố Kỳ Châu cùng nữ tu nhìn mình, thương hại lại lãnh khốc mang cảm giác về sự ưu việt như thể đứng trên cao nhìn xuống, phảng phất muốn bé sinh thì sinh, muốn bé chết thì chết
Các sư huynh núi Thanh Vụ trước đó căn bản không thừa nhận thân phận của bé, sao khi từ Tây Sơn về, mọi người tựa như đều thay đổi
“Bởi vì muội góp nhặt rất nhiều điểm thiện ác sao?” Tiểu đế cơ ngẩng đầu như suy tư hỏi
Thu thập điểm thiện ác giống như thật đỉnh đó
Lan Tấn kinh ngạc với sự mẫn cảm của bé, vuốt đầu lông xù xù nho nhỏ, cười nói: “Cũng phải mà cũng không phải
Bởi vì A Tứ là tiểu sư muội đáng yêu nên mọi người muốn đối tốt với muội.”
Tiểu Khương Tự xuất hiện ở Kiếm Tông núi Thanh Vụ là một chuyện ngoài ý muốn
Bé có thể đàn khúc Trấn Ma càng là chuyện cực kỳ ngoài ý muốn
Giờ Lan Tấn ẩn ẩn nhận ra đây có thể là ý trời, những người khác cũng ý thức được, một người phàm có thể tới trước mặt bọn hắn, tuyệt không phải người phàm chân chính
Khương Tự được khen, dái tai ửng đỏ, lôi kéo tay lớn của Lan Tấn, cười khanh khách nói: “Lục sư huynh cũng là sư huynh tốt nhất trên đời này.”
Khóe mắt Lan Tấn nâng lên, tươi cười đầy mặt, hoa trên núi Thanh Vụ đều nở rực rỡ hơn chút
*
Một đường đi Tây Sơn, Khương Tự thắng lợi trở về, không chỉ có được các sư huynh thừa nhận mà còn chân chính dung nhập vào Kiếm Tông, phủ Thanh Châu bên kia Lý Trường Hỉ cũng đưa lệnh bài Huyền Sửtới
Lý Trường Hỉ lần đầu tiên tới núi Thanh Vụ, kích động đến cả đêm không ngủ nổi
Núi Thanh Vụ có mê trận, Kiếm Tông lại phong bế sơn môn, tu sĩ tầm thường căn bản không lên được
Lúc này vẫn nhờ phúc tiểu nương tử Khương Tự, gã mới có thể đi một chuyến này
Lý đại nhân một đường ngự kiếm, sướng lâng lâng ngắm phong cảnh núi Thanh Vụ, chỉ thấy sương mù trong chín phong bao quanh núi non tú lệ
Mỗi phong cho người ta cảm giác không giống nhau, giống như Cửu phong đất đen bạc màu, Bát phong núi rộng mênh mông, Thất phong ánh vàng rực rỡ có thể chọc mù mắt, còn có Lục phong xanh như phỉ thúy
Lý Trường Hỉ lại muốn tới phía trước xem tiếp thì bỗng nhiên một đạo sấm sét từ Tam phong đánh qua làm gã sợ tới mức vội vàng bấm pháp quyết, cuối cùng phải dừng ở Lục phong, khó khăn lắm mới tránh thoát tia sét kia