Từng Thấy Hoa Đào Ánh Yên Ngọc

Chương 25: Ngươi nơi suối vàng hóa cát bụi (3)




Chương 25: Ngươi nơi suối vàng hóa cát bụi (3)..
Đón dâu
Rèm kiệu rượt khỏi ngón tay, buông thõng xuống
Cùng với thị nữ đang ríu ra ríu rít bên ngoài kiệu, Vân Dao chậm chạp cúi đầu xuống, nhìn thứ mà mình vừa lấy xuống khỏi đầu ——

Một mảnh lụa mềm hình vuông màu đỏ rực, câu kim trụy ngọc, dệt bằng chỉ bạc, trông giống khăn trùm đầu của tân nương
"Nàng" trở thành công chúa được đưa đi hòa thân sao
Thảo nào những tấm đệm mềm mại trong kiệu đều được làm bằng tơ tằm thượng hạng, sờ vào cảm thấy mát lạnh như băng, chất liệu thượng thừa
Trong tay nàng còn cầm một chiếc hộp gỗ chạm trổ, là một chiếc hộp trang sức, một chiếc gương điêu khắc hình rồng uốn lượn đặt trên chiếc hộp gỗ lim chạm khắc hoa Liệt Dương vàng óng
Nàng cầm chiếc gương lên, nhìn hình ảnh phản chiếu của "mình" bên trong
Mũ phượng lộng lẫy đính những chiếc lông vũ màu xanh đậm, liên kết với nhau bằng những chiếc cúc ngọc, châu ngọc rực rỡ, phản chiếu hoa điền kim văn giữa trán
Ánh mắt của Vân Dao hạ xuống: Mày liễu, mắt phượng, mũi đẹp đẽ tinh xảo, đôi môi mỹ nhân trời sinh hơi vểnh lên, làn da cực kỳ mềm mại láng mịn chứng tỏ được nuôi dưỡng trong gia đình đế vương ung dung cao sang, ngay cả đầu ngón tay đang cầm gương đồng cũng yểu điệu mười ngón tay không dính nước xuân (*)
(*) Ẩn dụ bàn tay của người luôn được nuông chiều, chưa từng làm việc nặng nhọc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Với bàn tay này, e rằng ngay cả kiếm Nại Hà cũng không cầm nổi
Hơn nữa huyễn cảnh này..
Chẳng phải nàng đến để lấy vảy Long Tâm sao
Tại sao lại đưa thần hồn của nàng vào cơ thể của một vị công chúa đi hòa thân
Chẳng lẽ trước khi lấy được vảy Long Tâm, nàng phải trốn khỏi đại hôn
Càng nghĩ Vân Dao càng muốn kéo rèm vải trước mặt rồi bỏ chạy, nhưng chiếc kiệu từ từ dừng lại, bên ngoài kiệu, thị nữ vừa đáp lời với nàng đang thông báo điều gì đó với Thiết Giáp vệ bên ngoài cổng cung
Vân Dao vén rèm lên một chút, qua khe hở nhỏ, nhìn ra ngoài
Quân sĩ dẫn đầu Thiết Giáp vệ nói gì đó với tiểu thị nữ, sau đó quay sang một bên, nói với người bên cạnh: "..
Vào cung hồi bẩm Long quân, đội thân vệ hộ tống công chúa Trường Ung đã đến cung thành, bây giờ mời vào điện Mộc Niên
"Vâng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Y xoay người lại, cất cao giọng: "Thị Long vệ, nghênh đón nghi liễn
"—— Vâng
Thân kiệu đột nhiên bay lên, mũ phượng nặng nề trên đầu Vân Dao lắc lư, khiến thân thể yếu đuối của nàng suýt ngã xuống
Cứ như vậy suốt cả đường, cuối cùng Vân Dao cũng được đưa đến nơi được gọi là điện Mộc Niên
Đầu đội kim sa, tay cầm quạt tròn bước xuống kiệu, đi qua tường viện cung đình, cuối cùng Vân Dao cũng nhìn thấy cung thị dẫn đường phía trước dừng bước
Cung thị dẫn đường hành lễ với "công chúa Trường Ung", sau đó dặn dò tiểu thị nữ bên cạnh nàng vài câu, rồi cáo lễ rời đi
Người vừa rời đi, Vân Dao tùy tiện bịa một cái cớ, đuổi hết cung thị trong thiên điện ra ngoài
Chỉ còn lại tiểu thị nữ theo nàng tới đây
"Điện hạ, sao người đuổi hết bọn họ đi vậy
Tiểu thị nữ rầu rĩ nói: "Chúng ta đã vào cung của Long quân bệ hạ rồi, vài ngày nữa sẽ cử hành đại hôn, người không thể hành sự tùy tiện như trước nữa
Vân Dao ngồi xuống trước gương trang điểm bên trong thiên điện, tiểu thị nữ rất tự giác tiến tới giúp nàng cởi mũ miện và chải tóc
Búi tóc nghiêng sang một bên, Vân Dao lười biếng chống trán, mệt mỏi nói: "Đuổi bọn họ đi, là vì ta nghe nói trong đội thân vệ hộ tống, có mật thám của Ma tộc trà trộn vào
"Hả!
Tiểu thị nữ kinh ngạc ngước mắt lên
"Để kiểm chứng, ta chỉ đành làm phiền một chút
Quý nữ trong gương lười biếng nâng hàng mi vừa dài vừa dày như lông vũ lên, nhìn chằm chằm vào người thị nữ đang hoang mang phía sau mình trong gương: "Thế này đi, bắt đầu từ ngươi
"Điện hạ minh xét, Như Khấu đi theo người ba năm, tuyệt đối không phản bội chủ
Tiểu thị nữ sợ đến mức quỳ xuống
Mí mắt của Vân Dao khẽ giật, hơi không được tự nhiên, muốn đỡ người lên, nhưng vì muốn lừa gạt nên chỉ có thể diễn tiếp
Thế là nàng nhìn tiểu cô nương đang sợ hãi quỳ sát dưới đất, kiềm chế giọng điệu lười biếng của mình, nói bằng giọng điệu tin tưởng: "Đương nhiên Như Khấu sẽ không phản chủ, nhưng làm sao ta biết, giữa đường ngươi có bị ai đánh tráo hay không
Tiểu thị nữ ngơ ngác, sắc mặt vừa tái nhợt vừa ngỡ ngàng nhìn nàng
Vân Dao chống má, dường như suy nghĩ một chút, sau đó mới chậm rãi nói: "Thế này đi
Ngươi nói cho ta nghe những điều ngươi biết về ta, như thân phận, lai lịch, mối quan hệ với những người xung quanh, tại sao ta tới đây, và ta muốn làm gì
Tiểu thị nữ mờ mịt ngẩng đầu lên, muốn nói gì đó
Vân Dao hời hợt bổ sung thêm một câu: "Nghĩ kỹ rồi hẵng nói, nếu có một chi tiết không giống, đừng trách ta nảy sinh nghi ngờ
"
Nỗi nghi ngờ vừa ngoi lên một nửa của tiểu thị nữ lập tức bị ấn xuống, Vân Dao nghe nàng ta run rẩy kể lại chuyện lớn chuyện nhỏ về vị công chúa điện hạ này, sau đó sàng lọc những chuyện liên quan đến mình
Sau khi nghe ngóng sơ qua, Vân Dao đã phác họa được sơ sơ về thời không của huyễn cảnh này
Đây vẫn là giới Càn Nguyên, nhưng ở thời kỳ thượng cổ, khi tiểu thế giới này tách biệt với hỗn độn chưa được bao lâu
Lúc này trên đại lục Càn Nguyên vẫn còn rất nhiều dị thú thượng cổ, Yêu tộc một phương độc đại, tất cả dị thú và yêu thú đều dưới trướng Long quân
Theo lời đồn, vị Long quân cộng chủ thiên hạ này có tính cách công chính nhưng lại rất lười biếng, ít xử lý sự vụ, rất thích du ngoạn nhân gian
Trừ thân tộc duy nhất của hắn —— tộc Thị Long, hầu hạ hắn qua nhiều thế hệ từ thuở Càn Nguyên khai thiên lập địa nên được chân long phù hộ, những tộc khác rất hiếm khi nhìn thấy diện mạo thật của hắn
Vì thế, dưới sự "thống trị" của hắn, tuy Yêu tộc cực kỳ hùng mạnh, nhưng "thú" lại xuất hiện lớp lớp, nội đấu gay gắt, tranh quyền đoạt thế, song, may mà có Long quân tọa trấn, nên không có Yêu tộc nào dám làm lớn chuyện
Trái lại, Nhân tộc và Ma tộc lại phải tìm đường sống trong kẽ hở —— Lúc bấy giờ vùng Trung Thổ của nhân gian vẫn chưa thành lập môn phái tu chân, chỉ có duy nhất một Hoàng triều của con người, còn Ma tộc thì phân tán khắp bát hoang, vẫn chưa chia thành hai cõi Tiên Ma
Công chúa Trường Ung, thân thể mà nàng ký thân trong huyễn cảnh, chính là công chúa được sủng ái nhất Hoàng triều Nhân tộc
"Nếu ta được sủng ái như vậy, tại sao lại bị đưa đi hòa thân
Vân Dao vuốt ve hộp trang sức rồi tiện tay lấy một cây trâm, cảm thấy lời nói nọ rất đáng ngờ
Tiểu thị nữ run giọng đáp: "Long quân là cộng chủ của thiên hạ, quân lâm Càn Nguyên mấy nghìn năm, trước nay chưa bao giờ yêu cầu ba tộc đưa nữ tử trong tộc đến hầu hạ ngài ấy
Lần này là lần đầu tiên kể từ khi khai thiên lập địa
Trên dưới hoàng thành sợ hãi, chính công chúa điện hạ, chính người chủ động xin phụ hoàng của người, gả vào điện Long Hoàng
"..
Nghe không giống đến tổ chức đám cưới, mà giống như đi hiến tế ấy
Vân Dao tùy tiện hỏi thêm vài câu nhằm che giấu mục đích của mình, sau cùng mới hỏi đến vấn đề mà nàng quan tâm nhất: "Ngươi có biết vảy Long Tâm không
"Cái này, cả đại lục Càn Nguyên, không ai không biết
Tiểu thị nữ ngập ngừng, khẽ nói: "Vảy Long Tâm chính là vảy ngược duy nhất của Long quân, cũng chính là căn nguyên chân long mệnh lực
"Căn nguyên mệnh lực..
Vân Dao khẽ thì thầm, sau đó bật cười: "Vậy tại sao không có ai muốn cướp lấy nó, để chính mình trở thành cộng chủ thiên hạ
"——"

Tiểu thị nữ ngạc nhiên ngẩng đầu lên, vẻ mặt kinh hãi, sau đó lập tức sợ hãi cúi đầu xuống: "Làm sao có thể chứ, điện hạ
Chớ nói Nhân tộc yếu đuối, dù cả ba tộc Yêu – Nhân – Ma hợp lại, cũng không địch nổi Long quân —— Ngài ấy là chân long thượng cổ, huyết mạch duy nhất của tộc chân long kể từ khi Càn Nguyên khai thiên cho đến nay
Vân Dao dừng lại chốc lát, tiếng cười dễ nghe như chuông vàng réo rắt: "Ta chỉ đùa thôi mà, ngươi sợ hãi thế làm gì
Tiểu thị nữ hiển nhiên tin tưởng, nàng ta thả lỏng cơ thể, thở phào nhẹ nhõm
Đã tìm hiểu được kha khá, Vân dao dự định sẽ tự suy nghĩ một chút, thế là đuổi thị nữ cuối cùng này ra ngoài: "Ta hơi mệt, muốn nghỉ ngơi một lát, ngươi ra ngoài trước đi
"Vâng, điện hạ
Tiểu thị nữ nhận ra mình đã thoát khỏi "hiềm nghi mật thám", nàng ta thở phào nhẹ nhõm, sau đó đứng dậy rời đi
Nhưng, trước khi đóng cửa điện, nàng ta chợt nhớ ra điều gì đó, nên nhỏ giọng nhắc nhở: "Điện hạ, hôm nay có lẽ Long quân bệ hạ sẽ đến đây, người có muốn trang điểm..
"Không cần
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đi đi
Vân Dao lười biếng ngắt ngang
Tiểu thị nữ không còn cách nào khác đành phải thuận theo
Chờ sau khi nàng ta rời đi, Vân Dao cụp mắt nhìn hộp nữ trang đặt trước gương
Đây chính là chiếc hộp ở trong kiệu
Vừa rồi trước khi xuống kiệu, thị nữ sai người mang nó đi, khi đi ngang qua, Vân Dao nghe rất rõ ràng —— Chiếc hộp này có cấm chế nào đó mà chỉ có mình nàng mới mở được, thậm chí bình thường người ngoài không được phép chạm tay vào
"Xem trọng nó như thế, chẳng lẽ bên trong giấu bảo bối phòng thân gì
Vân Dao giơ tay lên, nhẹ nhàng phất qua hộp gỗ khắc hoa Liệt Dương, sau đó nhìn thấy cấm chế ngân sắc thủy văn như băng tan ra rồi biến mất
Mở hộp ra, Vân Dao nhìn vào bên trong, rồi khựng lại
Nàng khẽ chớp mắt vì ngạc nhiên, sau đó lấy thứ bên trong ra
—— Là một quyển sách
Không ngờ vị công chúa này lại là người yêu sách như mạng
Ngay cả quyển sách cũng phải cho vào hộp, lại còn trân quý đến mức lặn lội đường xa mang theo từ nhà mẹ đẻ đến cung điện của vị hôn phu tương lai
Vừa nhìn thấy sách, hứng thú của Vân Dao lập tức vơi bớt, từ nhỏ nàng đã không thích mấy thứ này, trước đây mỗi khi nghe các trưởng lão trong tông môn giảng bài, đều cần các sư huynh sư tỷ thay phiên canh chừng
Tuy nhiên, vì tôn trọng huyễn cảnh, Vân Dao vẫn mở ra xem
Vừa mở ra, nàng chỉ liếc sơ qua, sau đó ánh mắt không hề dời đi ——

Bên trong không phải là những nội dung học hành lộn xộn chàm chán của nhân gian, mà là những dòng chữ nhỏ nhắn nho nhã như trâm hoa
Có vẻ do chính công chúa viết
「..
Năm Quý Mão, tháng Nhâm Thân, ngày hai mươi mốt

Ta theo phụ hoàng đến hành cung Hàn Sơn ở cực bắc nơi Nhân tộc sinh sống, vì năm nay tổ chức săn bắn ở đấy
Hành cung dựa lưng vào núi Lạc Kim, đỉnh núi phủ đầy tuyết, hồ trong núi như khảm ngọc, sóng biếc mênh mang, quả thật là kỳ cảnh nhân gian
Ngày mai ta sẽ đến nói với phụ hoàng rằng, ta muốn đi xem hồ nước ấy
..
Năm Quý Mão, tháng Nhâm Thân, ngày hai mươi tư

Năn nỉ phụ hoàng mấy ngày, cuối cùng đã cũng đến được hồ nước ấy
Phong cảnh ở đây rất đẹp, quả thật là đất thiêng nảy sinh hiền tài (*), có lẽ vì lẽ đó, cho nên người thả câu bên bờ hồ kia cũng rất đẹp
(*) Đất thiêng nảy sinh hiền tài: Tức là môi trường tốt đẹp sẽ sinh ra những nhân vật ưu tú
Nếu không bị đóng băng thành đá, có lẽ sẽ càng đẹp hơn
Ta sợ hắn không sống nổi qua đêm nay, cho nên đã sai người đưa tảng băng người ấy về
Như Khấu không bằng lòng, cô ấy khuyên ta đừng đưa những kẻ kỳ quặc về
Sao có thể thế được, trông hắn đẹp lắm mà, nên ắt hẳn cũng cực kỳ tốt bụng
..
Năm Quý Mão, tháng Nhâm Thân, ngày hai mươi sáu

Băng trên núi Lạc Kim thật sự quá rắn chắc
Ta hơ lửa hắn hai ngày hai đêm, mới khiến băng tan
Như Khấu nói, nếu hơ lửa tiếp, hắn sẽ bị nướng chín, nhưng mà hắn vẫn chưa tỉnh lại mà
Hôm nay bỗng nhiên phụ hoàng vào điện của ta, ta sợ gây chuyện, cho nên chưa từng nói cho phụ hoàng biết, thế là đành phải sai người đưa người nọ lên giường của ta, ta phải giấu hắn mới được
..
Năm Quý Mão, tháng Nhâm Thân, ngày hai mươi chín

Cuối cùng hắn cũng tỉnh
Nhưng ta cảm thấy hắn không phải con người
Hắn có đôi mắt của Yêu tộc, màu xanh lam, còn trong xanh hơn cả nước hồ Thiên Ngọc buổi ban trưa, hệt như khối mã não Lam Thước mà phụ hoàng từng tặng cho ta năm ngoái
Hắn nhìn ta, không nói lời nào
Thật đáng thương
Tiếng người mà cũng không biết nói
..
Năm Quý Mão, tháng Quý Dậu, mùng một

Hắn bảo hắn không nhớ gì cả, chỉ nhớ mình họ Yến
Thế nên ta đặt cho hắn một cái tên, Yến Lương
Bởi vì người hắn luôn lạnh như băng, dù ở trong hoàng thành nóng bức thì cũng lạnh buốt
Ờm thì, ta đưa hắn về
Lén lút
..
Năm Quý Mão, tháng Quý Dậu, mùng chín

Ta biến Yến Lương thành tiểu thị vệ của mình, người trong cung luôn bắt nạt hắn, có lẽ bởi vì hắn trông quá tuấn tú
Yêu tộc đều đẹp như vậy sao
Ta chợt muốn đến Yêu Vực, ta muốn xem thử một chút
Yến Lương nói rằng hắn có thể đưa ta đi
Ta ứ tin, vì hắn yếu lắm
..
Năm Quý Mão, tháng Quý Dậu, ngày mười tám

Hôm nay trong cung xuất hiện thích khách
Yến Lương đã cứu ta
Toàn bộ hoàng cung có rất nhiều đại nội thị vệ nhưng lại không cản được, ấy thế mà hắn chỉ cần cử động ngón tay, tất cả thích khách đều ngã xuống
Hắn thật lợi hại, nhưng hình như hắn lừa dối ta
Rốt cuộc hắn là ai?..


Là một quyển sách rất dày, Vân Dao dựa vào lưng ghế, chán nản lật qua
Dựa vào kinh nghiệm đọc thoại bản nhiều năm ở Tiên giới của nàng, quyển sách nhỏ của công chúa này thật sự không phải thứ gì mới lạ
Đặc biệt là hiện tại nàng đã thay thế vị điện hạ này, dùng góc nhìn của người ngoài cuộc xem hoàn cảnh của công chúa, thì càng rõ ràng hơn ——

Long quân quân lâm Càn Nguyên mấy ngàn năm, chưa từng yêu cầu ba tộc đưa nữ tử đến hầu hạ, vì sao bỗng nhiên chọn Nhân tộc
Rõ ràng, hắn chính là Yến Lương
Long quân cộng chủ thiên hạ du ngoạn đại lục Càn Nguyên, không rõ là bất cẩn dính chiêu, hay là chán nản tự đóng băng mình bên bờ hồ, lười tỉnh dậy, sau đó tình cờ được "cứu" bởi tiểu công chúa Nhân tộc ở cương vực cực bắc
Long quân cảm thấy buồn tẻ, nên muốn tìm chút niềm vui, còn tiểu công chúa thì nghĩ rằng mình cứu một kẻ đáng thương, nên giữ hắn ở bên để bảo vệ săn sóc, hai người lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, dựa theo nhật ký sau này, tiểu công chúa không biết Long quân lợi hại ra sao, cho nên khi hắn "gặp nạn" nàng liều mạng cứu hắn, chịu hết giày vò, suýt chút mất mạng
Sau tất cả, Long quân động lòng phàm, rễ tình bén sâu, không phải nàng thì không cưới
"..
Thật sự hơi lỗi thời
Vân Dao lẩm bẩm, lật sang một trang
Đọc đến đây, sắc trời bên ngoài cửa sổ đã dần sẩm tối, ráng chiều như ngọn lửa lan rộng, bất tri bất giác phủ lên dãy núi phía tây
Bên ngoài cửa sổ, bóng liễu rủ xuống, hắt bóng vào bậu cửa
Quyển sách trong tay chỉ còn lại hai trang
Nàng cụp mắt nhìn xuống
Quả nhiên, đúng như nàng đoán ——

Năm Giáp Thìn, tháng Giáp Tý, mùng ba

Điện Long Hoàng hạ lệnh, muốn Nhân tộc ta chọn một vị công chúa, vào Long Thành hầu hạ
Nghe đồn Long quân đã mấy nghìn tuổi, một bữa ăn có thể uống sạch hết sông ngòi khắp nhân gian, một chưởng có thể khiến Nhân tộc diệt vong, nhất định là một lão già râu tóc bạc phơ mặt mày dữ tợn
Cả hoàng thành kinh hãi, trên dưới hoảng sợ, các tỷ tỷ sợ hãi co rúm không chịu xuất cung
Vì Nhân tộc, ta tự xin lấy chồng phương xa
Cáo biệt hoàng thành
Vân Dao cảm thấy hơi đau đầu
"Đã một năm rồi mà vẫn mờ mịt không biết gì, vị điện hạ này cũng thật là
Lẽ nào khi gặp Long quân, ta phải diễn một vở tuồng 'Vậy mà chàng lừa ta, ta đau lòng muốn chết nên không muốn lấy chồng'
Vân Dao lẩm bẩm, sau đó lật sang trang
Tiếp đó, nàng lập tức sửng sốt
Trang này chỉ có một câu
「Ta biết, Long quân chính là Yến Lương


"..
Ráng chiều hoàng hôn len lỏi vào song cửa sổ, thiếu nữ mặc hỉ phục ngồi trước gương ngỡ ngàng, cứ như hơi lạnh của buổi chiều tà thấm vào y phục mỏng manh, nàng điều chỉnh tư thế ngồi lười biếng của mình, từ từ ngồi thẳng người lên
Quyển sách mà nàng cầm trong lòng bàn tay chỉ còn lại một trang, nàng lập tức lật qua
Trang cuối cùng là bốn dòng chữ nắn nót bằng máu
「Đây là kế hoạch mà ta bày ra cho ngươi suốt ba năm
Yến Lương, Long quân bệ hạ đáng thương của ta, hắn không hề biết rằng
Ta không phải đến để gả cho hắn
Ta đến để giết hắn


"..

Trái tim Vân Dao thắt lại
Quyển sách trong tay rơi xuống, lật úp xuống đất
Bìa sách bằng da bị ánh chiều tà nhuộm thành màu máu
Nhưng khi nàng còn đang hoảng hồn thì bên ngoài điện, cung thị cất cao giọng, khiến chim sẻ dưới mái hiên sợ hãi bay đi
Bóng đen chập chờn che khuất ánh mặt trời ——

"Long quân bệ hạ đến
******

Tác giả có lời muốn nói:

Sau khi hoàn thiện bối cảnh, thiết lập nhân vật và cốt truyện chính cho phó bản này, tôi cảm thấy nó thậm chí có thể được triển khai thành một quyển sách độc lập hahaha

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.