Từng Thấy Hoa Đào Ánh Yên Ngọc

Chương 4: Từng thấy hoa đào ánh yên ngọc (1)




Chương 04: Từng thấy hoa đào ánh yên ngọc (1)

Bên trong điện Minh Đức, các trưởng lão chia thành hai phe, tranh cãi kịch liệt
Vân Dao chán nản chống má, ngồi hóng hớt một chút, xem như hiểu sơ sơ
Càn Môn miếu nhỏ yêu phong lớn, các trưởng lão còn chia hai phe: Một phe chống lại nàng, một phe bảo vệ nàng
Phe chống lại nàng đương nhiên không cần phải nói, do Chử trưởng lão Chử Thiên Thần cầm đầu, Lư trưởng lão phụ trợ, những người còn lại thì ủng hộ trợ uy
Những người sôi nổi nhất điện hiện tại cũng chính là bọn họ ——

"..
Có gì mà không thể
Tiểu sư thúc tổ đối với Hàn Uyên, ngoại trừ thân phận sư đồ hữu danh vô thực, bọn họ có chút tình cảm nào đâu
"Đúng vậy
Một, không truyền đạo thụ nghiệp, đưa về tông môn rồi bỏ mặc, mặc kệ bệnh tật tai họa diệt vong
Hai, trưởng bối vô tâm, vứt bỏ mặc kệ, trước khi bế quan không nói với nhau một lời, sư đồ không có tình cảm sâu đậm
"Danh sư đồ như thế, cần gì giữ lại làm lỡ tu hành của Hàn Uyên
"Ba trăm năm trước, tiểu sư thúc tổ phong quang nhất nhưng cũng gây họa nhất này không chỉ để lại một thanh kiếm Nại Hà cho tiên minh, nếu không phế danh, tiên minh tuyệt đối sẽ không giao vị trí Đạo Tử cho Hàn Uyên
"..
Các trưởng lão ầm ĩ khí thế ngất trời, nếu không phải vì ngại bối phận tiểu sư thúc tổ, chắc họ sẽ chỉ tay lên đỉnh Thiên Huyền nơi nàng bế quan, sau đó mắng mỏ
Những câu chữ này chan chứa tình cảm thiết tha, cứ như mọi người có chung mối thù, cảm thấy Vân Dao tội ác tày trời, đáng chết vạn lần, sâu xa gây họa, ba trăm năm bế quan không ra ngoài còn làm chậm trễ tu hành của Đạo Tử tương lai của Càn Môn ——

Nếu người bị mắng không phải là nàng, Vân Dao cũng muốn vỗ tay khen ngợi bọn họ
Hồng y thiếu nữ dựa vào cạnh bàn, mí mắt rũ xuống, cứ như thể thoáng chốc sẽ nhắm lại, ngủ thiếp đi
Trước khi khe hở cuối cùng giữa hai hàng mi khép lại, bên kia chiếc bàn vuông, Mộ Hàn Uyên mắt mù đoan chính ngồi thẳng, rũ mi mắt, đột nhiên truyền âm
"Sư tôn đang nghĩ gì vậy
"..
Ta đang nghĩ, ba trăm năm qua, Càn Môn suy thoái, có phải do lục đục nội bộ hay không
Hồng y thiếu nữ uể oải ngáp, cười mà như không cười: "Nếu là thế thật, vậy thì ta là yêu nghiệt gây họa lớn rồi
Người bên cạnh im lặng
Vân Dao hơi buồn ngủ trong chốc lát, sau đó nàng ngồi thẳng người, có lẽ trong lòng nhận ra, cho nên nàng vô tội nhìn sang bên kia: "Ngươi muốn hỏi, ta nghĩ sao về điều bọn họ vừa nói à
Mộ Hàn Uyên nói: "Đệ tử nghe theo lời phân phó của sư tôn
"Hửm
Vân Dao chợt mỉm cười, huyết điệp giữa mi tâm sáng hơn vài phần một cách rõ rệt: "Ta thấy bọn họ nói cũng đúng lắm, làm sư phụ, sao có thể làm lỡ tiền đồ của đệ tử chứ, đúng không
Ngân ti liên hoa quan khẽ run dù không có gió, hệt như ảo giác
Vân Dao ngáp một cái, ngã người vào lưng ghế: "Nhưng theo ta thấy, quan hệ sư đồ này không chỉ là chuyện riêng giữa ta và ngươi, mà còn là một ván cờ của tông môn
"..
Một lúc sau, Mộ Hàn Uyên ôn hòa đáp lại: "Vâng, thế thì tùy chưởng môn quyết định
—— Điều này gần như lấy mạng già của Trần Thanh Mộc
Sau khi trấn áp được trận tranh cãi này, râu của Trần Thanh Mộc dường như bạc thêm vài phần, nói hết lời mới có thể tạm hoãn lại chuyện này cho đến khi vấn đề của Thiên Âm Tông giải quyết xong thì mới bàn tiếp
"Về chuyện Thiên Âm Tông cầu viện, chướng khí bao phủ núi Tàng Long, các vị nghĩ nên giải quyết thế nào
Ông lão mặt ủ mày chau nhìn mọi người
Vân Dao lười biếng xoay tách trà, dường như không có chút thương cảm nào dành cho sư điệt bất lực này, cũng như không hề có ý ủng hộ
Chỉ là tách trà mới xoay được một vòng, nàng chợt nghe thấy tiếng áo bào nhẹ nhàng phất xuống bên cạnh mình ——

Có lẽ vì mắt không nhìn thấy nên khi Mộ Hàn Uyên đứng lên, khớp ngón tay thon dài như tu trúc nắm lấy mép bàn
Ngay cả cổ mộc trang nghiêm cũng không thể làm tối đi ngón tay trắng muốt kia, mà càng làm nó trở nên nổi bật
Thế gian nhiều mỹ ngọc, nhưng vẫn không sánh bằng hắn
"..
Đầu ngón tay của Vân Dao dừng lại, mí mắt khẽ nâng lên
Qua cửa sổ, ánh sáng và bóng tối đan xen rơi xuống vai áo của người nọ khi hắn đứng lên, buông xuống tay áo rộng, rồi dừng lại ở đai ngọc buộc trên eo
Người nọ đứng thẳng người, thanh cao thẳng tắp như núi
"Hàn Uyên nguyện dẫn đệ tử trong môn đến núi Tàng Long thăm dò
Giọng của hắn vừa trầm vừa du dương, mắt không nhìn thấy, nhưng vẫn lạnh như châu ngọc rơi xuống bàn
Vân Dao không kìm được ngước mắt lên, nhìn ngân ti liên hoa quan trên đỉnh đầu như ngồi trên mây nhưng không dính một hạt bụi nọ
Đồng thời cũng nhìn thấy sườn gương mặt, hàng mi dài và nốt ruồi ánh kim
Tiếng nghị luận trong điện không đồng đều
Chẳng hiểu sao âm thanh này lại khiến lòng người khó chịu, Vân Dao từ từ nheo mắt lại
Cứ như muốn nhìn kỹ bóng dáng tuấn tú cao lớn trước mặt, tốt nhất là có thể lột bỏ lớp da hoa mỹ mà người đời ngưỡng mộ như trăng sáng trên trời, để xem trái tim như tuyết trắng của thánh nhân rốt cuộc trông như thế nào
Ngẫm nghĩ, rồi nhìn liên hoa quan kia, nàng chợt bật cười, buông tách trà xuống, dựa lưng vào ghế, cụp mắt
Hay cho một kẻ không dính đến hồng trần
..
Không biết sau này, rốt cuộc là ai có thể tháo chiếc ngân ti liên hoa quan kia xuống, ngắm nghía trong lòng bàn tay, hoặc đặt nó dưới ánh nến lay động
Một tuần hương (*) sau
(*) Khoảng 45 – 60 phút
Điện Minh Đức, sương phòng trắc điện
"—— Ta đi
Chuyện này liên quan gì đến ta
Vân Dao ngồi trên ghế bành, bắt đầu hối hận vì lẽ ra mình không nên đỡ lấy ông già này khi ông ta đứng lên, nàng nên mặc kệ ông ta
Trần Thanh Mộc mỉm cười: "Xin tiểu sư thúc thứ lỗi, ta làm thế cũng vì bất đắc dĩ
Vân Dao cạn lời: "Chỉ là chướng khí bao trùm núi mà bảo ta đi, như thế có thích hợp không
Trưởng Lão Các không có người sao
Trần Thanh Mộc tỏ vẻ khó xử: "Nếu người không nghe lọt tai, ta không nói; nếu người chịu nghe, Tiên Môn Đại Bỉ sắp đến gần, chuyện vặt vãnh trong tông môn rất nhiều, ai cũng có chuyện mình cần làm, đều đã vật tận kỳ dụng (*), nếu chia lại —— Chia lại sẽ xảy ra vấn đề
(*) Tận dụng hết mọi thứ
Vân Dao cười lạnh: "Cho nên chỉ có mình ta vừa mới xuất quan nên rảnh rỗi, không dùng thì phí, đúng không
"Sư thúc nói gì vậy, có thể được ngài dẫn đội, đó vận may trời ban của các đệ tử
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"..
Bớt dùng chiêu này đi
Không nhìn nổi nụ cười nịnh nọt trên khuôn mặt già nua của Trần Thanh Mộc, Vân Dao nhíu mày dời tầm mắt
Giải quyết chướng khí có lẽ không tốn nhiều thời gian, có lẽ sẽ không làm chậm trễ chuyện tìm hiểu khế ước, dù sao cũng là đồ đệ duy nhất của nguyên thân nhận nhiệm vụ, nếu nàng không nể mặt chưởng môn, hình như không thích hợp lắm..
Vân Dao nâng trán suy nghĩ một chút rồi nói: "Nói cho ta biết, trong Trưởng Lão Các có bao nhiêu người nghe lời ngươi
Có nhiều người theo phe Chử Thiên Thần không
Trần Thanh Mộc cười gượng, trông như chẳng biết làm sao
Vân Dao thở dài: "Ba trăm năm qua, chức chưởng môn này của sư điệt dường như ngồi không dễ dàng gì
Khuôn mặt già nua của Trần Thanh Mộc giãn ra, hệt như hơi ngượng ngùng: "Không sao, từ nay trở đi, chẳng phải ta có tiểu sư thúc làm chỗ dựa rồi đấy sao
Vân Dao: "..
Vân Dao bực bội bật cười, chống tay xuống bàn đứng lên: "Mộ Cửu Thiên quả thật thu nhận một đồ đệ giống y hệt huynh ấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vừa dứt lời, cả hai người đều đồng thời sửng sốt
Vân Dao không biết Trần Thanh Mộc đang thất thần suy nghĩ gì trong cơn hoảng hốt, nàng chỉ chạm lên linh đài mơ hồ giữa mi tâm
..
Kỳ lạ
Rõ ràng nàng không có ấn tượng gì về vị ngũ sư huynh chỉ tồn tại trong mảnh vỡ ký ức mơ hồ của nguyên chủ này, nàng gần như không nhớ dáng dấp của người nọ, thế thì tại sao lại đột nhiên thốt ra một câu như thế, nhắc đến một người như vậy
Cứ như thể trước đây đã từng nói rất nhiều lần
Vừa quen thuộc vừa thân thiết
Lồng ngực chợt nhói đau không rõ nguyên do
Vân Dao nhắm mắt lại, khi mở mắt ra lần nữa, nàng đã trở lại dáng vẻ lười biếng tao mi đạp nhãn (*): "Ta đã nói rồi, hiện tại ta không bằng ngày xưa, trông cậy vào ta chi bằng trông cậy vào Mộ Hàn Uyên
Nếu đội ngũ rèn luyện có rắc rối gì, đừng tới tìm ta
(*) Ngôn ngữ địa phương Bắc Kinh: xụ mặt, không cười, không nhìn, không thèm để ý đến đến người khác
"Có tiểu sư thúc đi cùng, dù sao vẫn yên tâm hơn người khác
Trần Thanh Mộc cũng trở về dáng vẻ hiền lành tốt tính
Ông cân nhắc, sau đó mở miệng hỏi: "Sau khi tiểu sư thúc xuất quan, người chung đụng với Hàn Uyên sư đệ thế nào
Vân Dao không trả lời, chỉ hỏi: "Thế nào
"Tiểu nữ Kiến Tuyết, chắc hẳn tiểu sư thúc đã gặp bên ngoài điện rồi, lần này Hàn Uyên dẫn đội rèn luyện, con bé nhất định sẽ đi cùng, đứa bé này từ nhỏ đến lớn đã thế, tâm tư sâu nặng, ngay cả ta cũng không thể nhìn thấu hết
Giữa mày Trần Thanh Mộc hiện lên chút lo lắng của từ phụ: "Ta chỉ nghĩ, nếu có cơ hội, liệu tiểu sư thúc có thể hỏi Hàn Uyên tâm tư đối với Kiến Tuyết, để ta dễ bề lo liệu trước không
Vân Dao tỏ vẻ kỳ dị: "Chẳng lẽ ngươi muốn ta làm mối cho bọn họ
Trần Thanh Mộc vội vàng nói: "Hôn sự của bọn tiểu bối đương nhiên không dám làm phiền tiểu sư thúc, chỉ là hỏi một câu thôi mà, dù sao Hàn Uyên sư đệ không cha không mẹ, tiểu sư thúc là sư tôn của đệ ấy, cũng là trưởng bối..
Lão già này lải nhải, Vân Dao nghe như nước đổ đầu vịt
Có lẽ bởi vì nguyên do chột dạ, đến mức gần như trống rỗng, không nghe lọt tai câu nói nào ——

Nếu như lão già này biết những chuyện tốt mà nguyên chủ làm với Mộ Hàn Uyên, một câu giám thủ tự đạo (*) cũng không đủ mắng, thế nào cũng phải là "xem thường nhân luân" "hành vi súc sinh" chứ nhỉ
(*) Thành ngữ: Trộm cắp tài sản do mình trông coi
Chuyện tẩu hỏa nhập ma khiến mình nảy sinh vọng niệm với Mộ Hàn Uyên, xem ra phải hỏi người khác rồi
Trần Thanh Mộc lải nhải xong, ngẩng đầu lên liền thấy Vân Dao trông như đang thả hồn trên mây: "Tiểu sư thúc
"..
Hả," Vân Dao hoàn hồn: "Ta e rằng mình không hỏi được, Mộ Hàn Uyên chưa chắc nghe ta
Trần Thanh Mộc ngớ người: "Không đâu
Năm đó người bế quan..
Bởi vì chột dạ cho nên Vân Dao không muốn nghe nửa câu sau, thế nên nàng ngắt ngang: "Hôm nay ở trong điện, Chử Thiên Thần và những kẻ kia phí tâm tư phí ngôn từ như thế, chỉ vì muốn thăm dò thái độ của hắn đối với chuyện đoạn tuyệt mối quan hệ sư đồ này
Trần Thanh Mộc hiểu ý nàng: "Dù sao cũng cách một khoảng thời gian dài, lúc đệ ấy được tiểu sư thúc đưa về tông môn, cùng lắm chỉ là một thiếu niên mới mười mấy tuổi
Hiện tại đã ba trăm năm trôi qua, người bỗng nhiên xuất quan, đệ ấy cần thời gian để thích ứng
"Ngươi cũng biết bọn ta ba trăm năm không gặp nhau, dù có tình nghĩa sư đồ vài ngày thì cũng đã phai nhạt từ lâu
Trần Thanh Mộc vẫn muốn nói thêm gì đó
"Không cần nói đỡ cho hắn
Sau buổi thảo luận hôm nay, Mộ Hàn Uyên không có chút phản ứng nào, rõ ràng hắn không có chút tình cảm gì đối với người sư phụ là ta này
Vân Dao có sao nói vậy, nàng thậm chí còn mỉm cười: "Huống chi những lời bọn Chử Thiên Thần nói cũng đúng lắm, nếu là ta, ta cũng không muốn nhận một sư phụ như thế
Trần Thanh Mộc thở dài: "Hàn Uyên sư đệ trời sinh tính tình tốt, đối với ai cũng tốt, chỉ là trái tim cách xa thế gian
Bởi vì xem nặng đại nghĩa, nên khó tránh khỏi tình riêng bạc bẽo
Vân Dao vốn muốn nói gì mà "tình riêng bạc bẽo", phải nói là không có tình riêng mới đúng
Nhưng nghĩ đến con gái người ta có lẽ là ngoại lệ được Mộ Hàn Uyên thiên vị, nàng cẩn thận nuốt lời ấy lại
—— Biết đâu sau này hồng trang vạn dặm, nàng ngồi cao đường, uống rượu cưới của hai người bọn họ, lỡ bị vả mặt thì xấu hổ chết mất
Càng nghĩ Vân Dao càng cảm thấy như đứng đống lửa, như ngồi đống than, nàng đứng dậy: "Yên tâm đi, chỉ cần hắn còn là đồ đệ của ta, ta sẽ làm tròn bổn phận của sư phụ
Nhưng hình phạt sét đánh gì đó..
Nếu Mộ Hàn Uyên không có ý gì với Trần Kiến Tuyết, vậy sau này ngươi đừng nuôi hy vọng
Là sư tôn, dẫu rằng ta đối với hắn không có chút tình cảm gì, thì cũng sẽ không để hắn gánh chịu tội bừa bãi
"Vâng, vâng, làm phiền tiểu sư thúc
Vân Dao bày ra vẻ phách lối đi ra ngoài, gần đến cửa thì sực nhớ đến một chuyện
Hồng y thiếu nữ ngỡ ngàng ngoảnh đầu lại: "Chuyến đi này, khi nào xuất phát
——

"Hai ngày sau, giờ Mão (*)
(*) Từ 5 giờ sáng đến 7 giờ sáng
Trong chính điện của điện Minh Đức, Mộ Hàn Uyên nâng áo bào đứng lên: "Ta sẽ ở đây chờ đệ tử mà các trưởng lão phái xuống núi
Các trưởng lão cũng theo sau, dù là mấy vị trưởng lão quắc mắt lạnh mặt với chưởng môn thì cũng bày ra nụ cười, nói năng khiêm tốn với Mộ Hàn Uyên
"Chuyến này xuống núi, vất vả cho Hàn Uyên Tôn
"Ha ha, mấy năm nay rèn luyện của tôn môn đều do Hàn Uyên Tôn dẫn đội, là mẫu mực của tiên môn, cậu ấy cũng đã quen rồi
"..
Đa số đều là những lời khen mà Mộ Hàn Uyên đã nghe vô số năm, hắn cũng không tỏ ra thiếu kiên nhẫn hay đắc ý
Hắn vẫn như thường lệ, mặc dù nhắm mắt vì mù lòa, nhưng phong thái lễ nghĩa vẫn không có chút tì vết nào, đối xử với tất cả trưởng lão ôn hòa khiêm tốn
Mộ Hàn Uyên xoay người, đi ra khỏi điện
"..
Không hổ là minh nguyệt chi tư
"Có đệ tử như thế, Càn Môn ta sẽ luôn hưng thịnh
"Thương thế chưa khỏi, lại phải xuống núi
Chỗ của ta có đan dược thanh độc chữa thị lực, lát nữa sẽ bảo đệ tử đưa cho cậu ấy
"Hàn Uyên lao khổ công cao (*), nếu không phải vì sau này cậu ấy kế vị Càn Nguyên Đạo Tử, với tư lịch và tu vi tiến cảnh của cậu ấy, đã được phong làm trưởng lão từ lâu rồi
(*) Càng vất vả công lao càng lớn
"Hừ, nhắc đến kế vị Đạo Tử, không biết chưởng môn muốn kéo dài quan hệ sư đồ có tiếng không có miếng này bao lâu nữa
"Tiểu sư thúc tổ độc chiếm mỹ ngọc lương tài nhưng lại không dạy dỗ, vô duyên vô cớ làm lỡ tiền đồ của người ta ——"

Trong điện xì xào bàn tán
Người đáng lẽ đã bước ra khỏi cửa điện chợt chậm lại, sau đó dừng bước
Mọi người khó hiểu, vô thức im lặng
Chử Thiên Thần là người dẫn đầu, cho nên ông ta là người mở miệng đầu tiên: "Hàn Uyên Tôn, còn có chuyện gì quên nhắc sao
"Có
Trước cửa điện, mặt trời chói chang
Mộ Hàn Uyên mở mắt ra, trước mắt vẫn là một khoảng mờ mịt hỗn độn, những người khác đều bồn chồn, tích tụ bất an, nhưng hắn lại không hề vội vàng, chỉ thốt ra một câu bình tĩnh ôn hòa
"Có một câu muốn nói với các vị, tỏ rõ chí lòng ta
Người nọ chạm vào cửa điện, nhấc tà áo bào rộng, nâng ủng lên
Một bước bước qua
Bóng dáng như sương tán vân tiêu
Chỉ còn lại âm thanh rõ ràng dưới ánh sáng trong veo:

"Nếu không có sư tôn ta, hôm nay, trong trời đất này, đã không còn Càn Môn; dưới Càn Môn, cũng không có thân ta


Vân Dao thật sự không ngờ rằng, hôm ấy mình chỉ thuận miệng nói "đói bụng" để đánh trống lảng, ấy thế mà Mộ Hàn Uyên lại thật sự ghi nhớ suốt hai ngày
Vì vậy, trước khi đến núi Tàng Long, Vân Dao được mời, lần đầu tiên nàng bước vào động phủ của ngoan đồ duy nhất của mình ——

Đều ở bên trong sơn môn, cách đỉnh Thiên Huyền nơi nàng sống một mình không xa lắm
Một ngọn núi riêng, một đỉnh núi riêng, một cổng riêng, một viện riêng
Hào phóng như thế, đương nhiên không phải Càn Môn — nơi nghèo đến mức sắp bảo đệ tử xuống núi hóa duyên (*) —— Mà là tiên minh
(*) Đi khất thực
Vân Dao nghe nói đây là "Vân Thượng Tiên Sơn", do các tiên minh đặc biệt sai tiên thú nuôi dưỡng mang đến cho Mộ Hàn Uyên vào năm hắn được phong tôn vị, tức là khi hắn trở thành người kế vị Đạo Tử
Thuận theo sở thích, ước gì tất cả sâu kiến của giới tu chân đều được thấy
"Cảnh tùy tâm động, không hổ là Vân Thượng Tiên Sơn
Vân Dao đi trên con đường nhỏ dẫn lên đỉnh núi, vừa đi vừa thưởng thức phong cảnh núi non
"Nếu sư tôn thích, ngày mai trước khi đi, đệ tử sẽ giúp sư tôn dời động phủ
"Thôi đừng," Vừa nghe Mộ Hàn Uyên nói một cách nhẹ nhàng, hệt như thuận tay tặng quà, Vân Dao vội vàng từ chối: "Vừa xuất quan đã chiếm động phủ của ngoan đồ, chẳng phải sẽ mang tiếng xấu muôn đời sao
"..
Mộ Hàn Uyên hơi giật mình, áo bào khựng lại, xoay người: "Ngoan đồ
Vân Dao sửng sốt
Sao lại luống cuống đến mức thốt ra xưng hô vui đùa trong lòng thế này
"Chậc, có phải ngươi không thích xưng hô này không
"Sư tôn thích là được, đệ tử không có ý kiến
May mà chút chuyện nhỏ nhặt này không đáng để "trăng sáng" của tiên môn bận tâm, chút cảm xúc hoảng hốt mau chóng tiêu tán trên khuôn mặt tựa như trích tiên khi hắn cụp mi xuống
"Ờm, khụ
Vân Dao lúng túng sờ mái tóc dài của mình, vội vàng nói lảng sang phong cảnh núi đồi: "Chi phí xây dựng Vân Thượng Tiên Sơn này chắc là đắt hơn cả một tông môn trung đẳng, các tiên minh bắt ngươi nhận lấy vì danh hiệu phong tôn..
Đã bỏ ra vốn liếng khổng lồ như thế, mấy năm gần đây, chắc là động tác ngầm của bọn họ không ít nhỉ
Mộ Hàn Uyên hơi suy tư: "Vẫn có thể đối ứng được
Vậy là rất nhiều rồi
Vân Dao bị giọng điệu của hắn chọc cười: "Tiên minh hao tổn tâm huyết lấy lòng ngươi như thế, vậy mà ngươi vẫn ở lại Càn Môn không chuyển đi, tâm chí của ngươi cũng kiên định thật
Khi bước lên phiến đá cuối cùng dẫn lên đỉnh núi, nàng chợt nhớ tới lời nhờ vả của Trần Thanh Mộc, trong mắt hiện lên ý cười giảo hoạt: "Chẳng lẽ, vì tiểu sư muội của ngươi
Mộ Hàn Uyên hơi dừng lại, nhẹ giọng đáp: "Hôm qua chưởng môn có nhắc đến sư muội 'Vân Yêu Cửu', ba trăm năm nay đệ tử không có sư muội nào khác
Ý của sư tôn, có phải vị sư muội này không
Vân Dao ngây người
Cho đến khi nàng nhìn thấy Mộ Hàn Uyên tiến lên phía trước, sau đó thi thuật mở kết giới ảo giác trước động phủ, nàng mới chậm chạp phản ứng lại ——

Hắn biết rõ Vân Yêu Cửu là tên giả của nàng
Cho nên nàng bị Mộ Hàn Uyên trêu chọc sao?..
Với tính tình của Mộ Hàn Uyên, sao có thể như thế được
Nhất định là nàng suy nghĩ nhiều
Vân tiểu sư thúc tổ có thù tất báo vất vả khuyên răn mình, khi ngước mắt lên lần nữa, sau khi kết giới ảo giác biến mất, khung cảnh thật sự bên ngoài động phủ của Mộ Hàn Uyên khiến người ta ngẩn ngơ
Trải rộng khắp đỉnh núi, yểm ánh (*) động phủ, là kỳ cảnh như tuyết phủ núi xuân, mây phủ trên cành
(*) Hai bên vừa che đậy vừa làm nổi bật nhau
"Những thứ này..
là cây à
Vân Dao bước đến dưới một gốc cây, giơ tay ngắt một cành ngắn đầy "tuyết"
Lông mi dài vừa nhấc lên của Mộ Hàn Uyên khựng lại một chút, rồi từ từ hạ xuống
"..
Là Tuyết Tháng Tư
"Cái gì
Vân Dao nhìn thấy mà ham, nàng lắc lắc nhánh cây, tuyết rơi xuống, như phồn hoa điểm xuyết xuân thảo
"Cây này tên, Tuyết Tháng Tư
Giọng của Mộ Hàn Uyên vừa nhẹ vừa khàn
Chút ánh mặt trời rọi vào mắt hắn, hắn nhìn sang bên cạnh
Người bên cạnh mờ ảo không rõ ràng
"Tên này nghe hơi quen..
Nhưng không ngờ, với tính cách của ngươi, ấy vậy mà có thứ khiến ngươi chấp niệm như thế
Trồng khắp đỉnh núi, trăm năm ngắm không chán, chắc ngươi thích lắm nhỉ
Hồng y nữ tử mỉm cười, như không tim không phổi ——

"Cũng phải, ngươi và người nọ, một Tuyết Thiên Sơn, một Tuyết Tháng Tư, tương xứng tương hợp, xứng đôi vừa lứa
Thích cũng là lẽ đương nhiên
"..
Cho tới nay Mộ Hàn Uyên vẫn luôn thất tình không hiện, lúc nào cũng ôn hòa cung kính khiêm nhường, kiềm chế giữ lễ
Đây là lần thứ hai trong suốt mấy trăm năm qua, hắn dấy lên tâm tư, dẫu rằng nàng là sư, là trưởng, là người hắn kính trọng, hắn cũng không muốn đáp lại nàng
Bởi vì nàng lãng quên quá dễ dàng
Dù rằng hắn đã nhắc nhở nàng
——

Ba trăm năm trước
Ma Vực, bên cạnh vực Đoạn Thiên, dưới Tuyết Tháng Tư
Nữ tử mặc y phục đỏ rực, trên giày đen và đai lưng dính vô số máu đỏ
Ngày mai khi bình minh ló dạng, lại bắt đầu một trận cửu tử nhất sinh, nhưng nàng không hề bận tâm, đôi mắt vẫn sáng ngời như tinh tú
Nàng say khước mỉm cười nhìn thiếu niên như một thanh kiếm thẳng tắp quỳ trước mặt, hồng y khẽ lay động
Nàng chỉ vào vách đá dốc đứng bên cạnh
[Vậy ngươi mang họ Mộ đi, Mộ Hàn Uyên
]

Khi ấy gió thổi hoa rơi, như tuyết trắng phủ khắp vai nàng
Trái tim loạn nhịp không thể kiểm soát
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
..
Khế ước sư đồ
Kể từ đêm lập khế ước, Mộ Hàn Uyên kính nàng như trưởng, như tôn, như thần minh trong lòng, cực sâu cực nặng, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đoạn tuyệt


Bữa ăn đầu tiên sau ba trăm năm, Vân Dao thầm nghĩ, thà Ích Cốc còn hơn ăn
Mộ Hàn Uyên dùng bữa cùng nàng, bữa ăn diễn ra trong tĩnh lặng, ăn không nói ngủ không nói, còn đoan chính hơn Thái Nhất chân nhân trong trí nhớ của nàng
Nàng vốn muốn tận dụng cơ hội ăn uống thả lỏng để nói bóng nói gió về khế ước sư đồ, nhưng ai ngờ, mỗi khi hỏi một câu, Mộ Hàn Uyên lập tức buông chén đũa xuống, mỗi chữ kính trọng không vô lễ, thanh cao nho nhã, cứ như dù đang ở trong quán ăn tiệm rượu thì hắn vẫn không dính chút mỹ vị nhân gian nào
Vân Dao: ..
Biến thái như thế, rốt cuộc là ai dạy
Nàng chợt nhớ đến năm trăm năm trước, đỉnh Phụng Thiên có một nha đầu thắt hai bím tóc, thích ngồi chồm hổm trên băng ghế khi mới bắt đầu dùng bữa với sư phụ
Sau đó bị tứ sư huynh cầm thước sắt đánh, gõ từng cái từng cái cho đến khi mắc tâm bệnh
Đến giờ nghĩ lại vẫn thấy đau chân
Vân Dao lặng lẽ ngước mắt lên, đối diện với đồ đệ dịu dàng như ngọc trong bộ áo bào to rộng, thầm hạ quyết tâm ——

Để ngăn chặn bản thân — vị sư phụ phẩm hạnh cực đoan, gây họa cho đồ đệ kiêm Đạo Tử tương lai này, nàng phải cắt đứt quan hệ sư đồ này càng sớm càng tốt
Sau khi về núi sẽ tính
"Trên đường đến núi Tàng Long, đeo cái này đi
Cổ tay Vân Dao khẽ động, một dải lụa màu trắng bạc tỏa ra bảo quang pháp khí xuất hiện trong lòng bàn tay nàng
"Tạ ơn sư tôn ban cho
Mộ Hàn Uyên giơ tay lên, chờ Vân Dao đặt dải lụa lành lạnh vào lòng bàn tay, hắn hơi nghiêng đầu, dường như hơi khó hiểu
"Ta lục lọi trong túi Càn khôn, luyện chế một đêm, hẳn là thích hợp để sử dụng
Trước khi hai mắt của ngươi khôi phục, mặc dù không rõ lắm, nhưng có thể nhận biết hình dạng mà không cần chạm vào
Không biết có phải ảo giác của Vân Dao hay không, trong đôi mắt như băng của Mộ Hàn Uyên, dường như tuyết hơi tan ra đôi chút
Dưới lông mi, nốt ruồi nhỏ nhạt màu như mặt trời lặn sau Thiên Sơn, hơi tỏa sáng giữa bầu trời chiều tà bao la
"Tạ ơn sư tôn
"..
Thế là Vân Dao không nhẫn tâm nói ra một lý do khác
Có người hệt như vầng trăng sáng trên bầu trời giới tu chân, tiên môn đệ tử đều biết trăng sáng không thể chạm vào, nhưng một khi bước vào phàm trần, không biết sẽ gây họa như thế nào
Cho nên tốt nhất phải che lại
Vân Dao hài lòng cúi đầu cầm chén đũa lên


Nếu như biết mấy đêm nữa, thứ này sẽ quấn quanh cổ tay Mộ Hàn Uyên, trói hắn vào giường của nàng, Vân Dao nhất định sẽ nhét nó vào miệng ngay bây giờ
******

Tác giả có lời muốn nói:

Bạch Mộ Hàn Uyên (nam chính) thuộc hệ cà rốt, tình cảm giấu rất sâu, phải lột từng tầng một
Hắc Mộ Hàn Uyên (phản diện) khá "đơn giản", không có chút tạp sắc nào, là một màu đen thui (?)

ps: Tiêu đề chương "Từng thấy hoa đào ánh yên ngọc" trích từ câu thơ "Lá liễu nở tên bạc, hoa đào ánh yên ngọc" của Lạc Tân Vương.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.