Chuong 1089: Dan Huynh Ve Nha 2Chuong 1089: Dan Huynh Ve Nha 2
Hai người vượt nóc băng tường ở trong bóng đêm, trong không khí tàn lưu mưa bụi làm ướt y phục của hai người, tốc độ của nam tử không ngừng nhanh hơn, Vệ Đình đuổi theo không bỏ
Đi ngang qua một cây đại thụ, nam tử tùy tay bẻ một mảnh lá cây, ném về Vệ Đình vọt tới phía sau
Vệ Đình lộn ngược một cái né ra sau, quỳ một gối xuống đất vững vàng dừng ở phía trên mái ngói
Cai
Mái ngói bị hắn dẫm nứt ra
"Ail Hơn nửa đêm không ngủ, chạy trên nóc nhà người ta làm cái gì
Phía dưới truyền đến tiếng hùng hổ của chủ nhà
Khóe miệng Vệ Đình co rút, để lại một thỏi bạc vào trong viện làm bồi thường, lại nhanh chóng đuổi theo nam tử
Tiêu Độc Nghiệp mới vừa gặp một vị phụ tá ở tửu lầu, đi ra đang muốn ngồi trên xe ngựa hồi phủ
Bái
Một con ngựa không có
Tiêu Độc Nghiệp ngẩn ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Xa phu cũng ngẩn ra
Không đợi hai người làm ra phản ứng
Bái
Một con ngựa khác cũng không col
Tiêu Độc Nghiệp tức giận lôi đình: "Nghịch tặc phương nào, dám trộm ngựa của bổn hoàng tử
Xa phu: "Không phải trộm, là đoạt
Đường đường là hoàng tử điện hạ, ở kinh thành bị người đánh cướp
Tiêu Độc Nghiệp bùng nổ: "Người đâu
Đuổi theo cho bổn điện hại"
"Vâng
Vài tên thị vệ phủ hoàng tử lập tức giục ngựa đuổi theo
Nhưng mà Tiêu Độc Nghiệp dùng ngựa là hãn huyết bảo mã khó gặp, lại há là tọa ky của thị vệ có thể đuổi kịp
Không bao lâu bị bỏ rơi không còn thấy bóng dáng
Tiêu Độc Nghiệp tức giận
Bên kia, Vệ Đình giục ngựa đuổi theo nam tử, sánh vai với nam tử chạy nhanh ở trên đường phố trống rỗng
Vệ Đình quay đầu nhìn về phía hắn ta: "Lục ca, là huynh đúng hay không?”
Nam tử không nói chuyện, tay trái nắm chặt dây cương, lấy nội lực thúc giục tốc độ con ngựa nhanh hơn, bỏ rơi Vệ Đình
Vệ Đình nhíu mày, không đuổi theo về phía trước, mà là rẽ vào ngõ nhỏ bên cạnh
Chờ hắn từ ngõ nhỏ bảy cong tám vòng ra, thành công chặn lại nam tử chạy trốn thật nhanh
Hắn đứng ở giữa đường, nam tử không đường để đi, đành phải siết chặt dây cương quay nhanh một cái ngừng lại
"Lục cal"
Ánh mắt Vệ Đình sáng quắc nhìn hắn ta: "Ta biết là huynh, vì sao huynh không nói lời nào
Huynh không quen biết Tiểu Thất sao
Tay nam tử không khỏi nắm chặt dây cương
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không biết qua bao lâu, rốt cuộc hắn ta nhàn nhạt mở miệng: "Ngươi nhận sai người
Kia không phải tiếng nói Vệ Đình quen thuộc, mà là khàn khàn, như là cổ họng bị thương khó khăn lôi ra tiếng vang
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ánh mắt Vệ Đình run rẩy
Nam tử giục ngựa xoay người
Vệ Đình lấy ra đồ vật trong lòng: "Nếu huynh không phải là Lục ca, vậy huynh nói cho ta, vì sao trên người của lại đeo chuông của Lục ca ta
Chuông là phụ thân đưa lúc chúng ta còn rất nhỏ, mỗi huynh đệ đều có, bên trên có khắc tên của từng người
Ta đánh mất, Lục ca đã đưa của mình cho ta
Sau đó ta lại tìm được, ta đưa của mình cho Lục ca
Lục ca nói sẽ vẫn luôn đeo ở trên người..
Một lần mang chính là rất nhiều năm
Nam tử nói: "Nhặt được
Mắt Vệ Đình sáng như đuốc: "Ta không tin
"Ở bên kia
Bọn họ ở bên kial"
Thị vệ phủ đại hoàng tử đuổi theo
"Lớn mật làm bậy
Dám cường đoạt ngựa của đại điện hạ
Còn không mau thúc thủ chịu trói
Nếu không với ngươi —"
Thị vệ này còn chưa dứt, bị Vệ Đình đánh một chưởng
"Đối nghịch với phủ đại hoàng tử, ta xem các ngươi là..
A —"
Thị vệ thứ hai bị nam tử gõ một quyên
"Không tin cũng vô dụng
Nam tử nói, bốp, lại đánh hôn mê một người thị vệ
"Huynh trở về với ta
Vệ Đình nói, trở tay đánh thị vệ thứ tư xông lên
Hai người còn chưa bẻ xả lời nói xong, thị vệ phủ đại hoàng tử bị diệt tập thể trước