Tướng Quân, Phu Nhân Bảo Ngài Làm Ruộng

Chương 1653: Giết Kẻ Đào Ngũ! 2




Chương 1653: Giết Kẻ Đào Ngũ
2Chương 1653: Giết Kẻ Đào Ngũ
2
Lãnh Quỳ đang lo lắng bối rối, trong đầu đều là cảnh tượng bi thảm của tôn nhi mình, lời nói bỗng nhiên buộc ra khỏi miệng, nói xong hắn ta chợt nhận ra điều gì đó, cơ thể run lên, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Tô Tiểu Tiểu
Tô Tiểu Tiểu gan từng chữ một: "Đây là chính miệng đại tướng quân nói, vậy xin mời đại tướng quân làm chứng
Nàng nắm chuôi kiếm bằng cả hai tay, chặt đầu Lãnh Tôn chỉ bằng một nhát kiếm mà không chút do dự
Máu tươi văng ra ba thước
Lãnh Quy ngồi trên ngựa, mặt tái mét vì kinh hãi: "Tôn nhi -ta muốn giết ngươi -ta muốn giết ngươi -'
Một bóng người cao lớn vạm vỡ từ bay đến từ không trung, cầm trường kiếm đâm về phía Tô Tiểu Tiểu, Tô Tiểu Tiểu vừa mới chặt đầu Lãnh Tôn nên chưa kịp thu kiếm, chiêu này chính là một đòn đánh lén
"Lão đại, cẩn thận
Nguy Tấn lao về phía Tô Tiểu Tiểu mà không hề suy nghĩ
Thấy trường kiếm sắp đâm xuyên Nguy Tấn và Tô Tiểu Tiểu, vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, một nhân vật khác cũng theo sát đến, dùng một kiếm đẩy trường kiếm của hắn ta ra
Tô Mạch vững vàng đáp xuống trước mặt Tô Tiểu Tiểu và Ngụy Tấn
Lãnh Hoa mang theo sát khí nhìn Tô Mạch: "Tránh ra, nếu không ta sẽ giết cả ngươi
Tô Mạch cầm trường kiếm, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn ta: "Vậy ngươi tới thử xem
Lãnh Hoa chỉ kiếm vào Tô Tiểu Tiểu : "Nàng giết đệ đệ ta
Tô Mạch nói: "Đệ đệ ngươi đáng chết
Lãnh Hoa nghiêm nghị nói: 'Các ngươi coi quân doanh là nơi nào?”
Tô Mạch lạnh lùng nói: "Ngươi cho rằng chiến trường là nơi nào
Người bỏ chạy khỏi trận chiến, giết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lãnh Hoa, bản thân ngươi cũng là một tướng quân, nếu không biết thì chỉ nên cùng ta giả ngu thôi
Lãnh Hoa nói: De đệ ta không đào ngũ
Tô Mạch cũng không ưa hắn ta: "Có hay không thì rất nhiều ánh mắt đã nhìn thấy
Trận chiến chưa kết thúc, người đã bỏ chạy, không phải chạy trốn thì là cái gì
Lãnh Hoa nghiến răng nghiến lợi: "Có lẽ hắn ta trở về để mang viện binh tới
Tô Mạch giễu cợt: "Bắc Yên bị chúng ta đánh bại, cần gì viện binh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Rõ ràng là hắn ta quá nhát gan, không dám chiến đấu, gặp phải mấy tên tử sĩ của Bắc Yên thì sợ tới mức tè ra quần, co chân chạy
Nếu ta không giết những ke đào ngũ này thì chấn chỉnh lại đội quân như thế nào
Tiêu Độc Nghiệp cảm thấy mình không thể nói được gì..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tô Mạch có tài hùng biện như vậy sao
Tại sao trước đây không phát hiện ra..
Lãnh Hoa tức giận trừng mắt: "Cái này cũng không đến lượt nàng giết
"Là ta hạ lệnh giết
Tần Thương Lan cưỡi ngựa tới
Lãnh Quy đã chạy tới ôm đầu tôn nhi, đau lòng đến không kiêm chế được
Tần Thương Lan không thông cảm với hắn ta, hắn ta giết con trai mình, đối với tôn nhi cũng vậy, Lãnh Tôn có kết cục này đều là do bản năng của chính Lãnh gia
Lãnh Quỳ tức giận đến toàn thân run rẩy: "Ngươi có tư cách gì hạ lệnh?”
"Ta được Lương Vương điện hạ ra lệnh dẫn quân tấn công đại quân Bắc Yên
Nếu hắn ta đi theo ta thì phải tuân theo mệnh lệnh của ta
Nếu tự đào ngũ mà không có lệnh của ta thì ta hạ lệnh chặt đầu công khai
Tại sao lại không thể
Tần Thương Lan dùng ngôn từ chuẩn xác nói xong, xuống ngựa chắp tay hành lễ với Tiêu Độc Nghiệp, người vốn đang choáng váng: "Điện hạ, binh lính đã tuân theo mệnh lệnh, giết chết ba vạn kẻ địch, đuổi tàn quân Bắc Yên vào rừng núi
Tiêu Độc Nghiệp vốn vốn tưởng rằng mình đã thất bại, lo lắng không biết sau khi hồi kinh có bị trừng phạt hay không, đột nhiên nghe tin thắng trận thì đúng là tin tức vô cùng tốt
Hai mắt Tiêu Độc Nghiệp sáng lên: "Đã giết được nhiều quân Bắc Yên như vậy thật sao

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.