Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tuyệt! Bắt Đầu Thần Linh Cảnh, Ta Vô Địch Ngươi Tùy Ý

Chương 55: Bóng người màu tím?




Chương 55: Bóng người màu tím?

"Mạnh bà?"

Diệp Hàn nghi hoặc dùng Mắt Thần Linh quét qua.

Kinh hãi phát hiện người trước mắt lại chính là Mạnh bà, bất quá thực lực đối phương lại đã đạt đến Tiên Quân cảnh cấp một."Chậc . . . Ngươi chính là chân thân Mạnh bà?"

Diệp Hàn hít ngược một hơi khí lạnh."Không sai, ta chính là Mạnh bà chân chính, vừa rồi cái kia chỉ là một đạo hóa thân của ta.""Hừ, các ngươi lại dám gọi ta là lão thái bà, hôm nay các ngươi đừng nghĩ rời khỏi Địa Phủ Hoàng Tuyền."

Nữ tử áo bào đỏ vẻ mặt hung ác.

Nhìn xem cảnh này, Hoàng Phi Hổ cùng Diệp Hàn đưa mắt nhìn nhau, bề ngoài trước sau đối lập của Mạnh bà thật sự khiến hai người có chút không thể nào tiếp thu được . . .

Lúc này.

Hoàng Phi Hổ đột nhiên truyền âm nói, "Bệ hạ, thời gian thần có thể xuất thủ không còn nhiều lắm, tốt nhất nhanh chóng động thủ, sau đó cưỡng ép xông ra."

Diệp Hàn nhíu mày, chẳng lẽ thật sự phải mạnh mẽ xông ra?

Lúc này.

Sâu trong Địa Phủ Hoàng Tuyền đột nhiên truyền ra một đạo thanh âm . . ."Để bọn hắn đi đi, đây là điều chúng ta thiếu hắn . . . Ai . . ."

Theo một tiếng thở dài, đạo thanh âm này dần dần tan biến.

Mà sắc mặt Mạnh bà cũng trở nên vô cùng không tự nhiên."Trẫm có thể mang bọn hắn đi à?"

Diệp Hàn thăm dò hỏi."Hừ, 800 dặm đường Hoàng Tuyền này ta mới là chủ nhân chân chính, Thập Điện Diêm La đến cũng phải quỳ xuống trước mặt lão nương."

Mạnh bà vừa dứt lời.

Một cỗ sát ý kinh khủng từ trên người bùng ra, còn chưa chờ đám người kịp phản ứng, Mạnh bà đã trực tiếp vọt tới phía Diệp Hàn."Hừ, lão tử sợ ngươi hay sao."

Thái Sơn thần Hoàng Phi Hổ lạnh lùng hừ một tiếng, lập tức trực tiếp nghênh chiến Mạnh bà."Tên đáng chết kia, Hắc Bạch Vô Thường, đi bắt tiểu tử kia cho ta."

Theo tiếng gầm nổi giận của Mạnh bà, Hắc Bạch Vô Thường đang có khí tức uể oải từ hố sâu đằng xa bò ra, chúng bị Hoàng Phi Hổ đánh bay."Đáng chết, chỉ là một kích nhẹ nhàng mà hai chúng ta đã bị trọng thương, thực lực người này quá mức kinh khủng."

Hắc Vô Thường vẻ mặt nghĩ mà sợ nhìn xem Hoàng Phi Hổ đang chiến bất phân thắng bại với Mạnh bà."Hắc Bạch Vô Thường, không chết thì hừ một tiếng cho lão nương xem nào, còn không mau bắt lấy tiểu tử kia."

Theo lời Mạnh bà thúc giục, Hắc Bạch Vô Thường hai người nhìn nhau một cái, lập tức lao tới phương hướng của Diệp Hàn.

Mà lúc này.

Hoàng Phi Hổ cũng phát hiện Hắc Bạch Vô Thường đang chuẩn bị ra tay với Diệp Hàn, tức thì sắc mặt lạnh lẽo."Hừ, đồ trộm cướp, lão tử làm thịt các ngươi."

Hoàng Phi Hổ lạnh lùng hừ một tiếng, tay trái khẽ nắm trong hư không, Kim Toản Đề Lô thương xuất hiện giữa không trung."Chậc . . . Cực phẩm Thánh khí."

Cảm nhận được uy thế kinh khủng phát ra từ trường thương trên tay Hoàng Phi Hổ.

Mạnh bà nói thầm một tiếng, "Không được! Một khi uy lực Thánh khí triệt để kích hoạt, quỷ hồn trên 800 dặm đường Hoàng Tuyền nhất định thương vong vô số.""Tam Thế Phù Đồ, trấn!"

Mạnh bà một tay bấm pháp quyết.

Một tòa bảo tháp bảy tầng phát ra một luồng khí tức luân hồi xuất hiện.

Đây chính là Tam Thế Phù Đồ, vũ khí làm nên danh tiếng của Mạnh bà.

Chỉ trong nháy mắt.

Không gian mà Mạnh bà cùng Hoàng Phi Hổ đang ở liền bị giam cầm lại."Chỉ là thượng phẩm Thánh khí mà lại giam giữ được ta."

Hoàng Phi Hổ cực kỳ kinh hãi."Hừ, nếu không phải là lão nương tự mình nhập chủ Phù Đồ tháp, xác thực rất khó có khả năng giam cầm ngươi."

Mạnh bà bĩu môi nói."Đáng tiếc lão nương hiện tại cũng tương đương với bị giam cầm lại, bất quá không sao cả, Hắc Bạch Vô Thường đủ sức giải quyết vị bệ hạ của ngươi kia."

Chưa đợi Mạnh bà nói xong, Hoàng Phi Hổ đã bắt đầu không ngừng giằng co, ý đồ đột phá lực lượng giam cầm của Tam Thế Phù Đồ.

Rất nhanh, sắc mặt Hoàng Phi Hổ dần dần lộ vẻ bối rối, phải biết rằng thời gian mỗi lần xuất thủ của hắn chỉ có một phút."Bệ hạ!"

Hoàng Phi Hổ vẻ mặt sốt ruột nhìn về phía Diệp Hàn.

Mà lúc này, nhìn xem Hắc Bạch Vô Thường nhanh chóng giết về phía mình, khóe miệng Diệp Hàn khẽ nhếch lên."Hừ, chỉ là hai tên Chân Tiên cảnh thôi."

Theo Diệp Hàn lạnh lùng hừ một tiếng.

Lực lượng huyết mạch Bất Tử Tiên Đế ầm ầm bộc phát, khí tức tu vi của Diệp Hàn trực tiếp đạt đến Thiên Tiên cảnh tầng chín, thậm chí vô hạn tiếp cận thực lực Chân Tiên cảnh."Thần Linh huyết mạch trên người người này tuyệt đối chứa sức mạnh khủng bố."

Hắc Bạch Vô Thường không biết tại sao trong lòng thắt chặt lại.

Hai người nhìn nhau một chút, sau đó ăn ý một trái một phải bao vây lại."Hừ, trẫm đâu phải để các ngươi muốn nắn muốn véo thế nào cũng được."

Diệp Hàn một tay khẽ ngoắc.

Câu Hồn Bút liền trở về trên tay.

Chỉ thấy Diệp Hàn tay cầm Câu Hồn Bút, khẽ huy động trong hư không.

Một chữ "Trảm" màu huyết hồng xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Cảm nhận được sát ý ngập trời truyền ra từ chữ "Trảm" trong hư không, Hắc Bạch Vô Thường tức thì hiểu rõ nguyên nhân tim đập nhanh xuất hiện trước đó.

Diệp Hàn nhìn chăm chú Hắc Bạch Vô Thường, bờ môi khẽ động đậy, "Đi thôi."

Chữ "Trảm" màu huyết hồng tức thì hóa thành một thanh huyết nhận trước ánh mắt kinh ngạc của đám người."Phốc" một tiếng.

Huyết nhận cực nhanh chém ra, mục tiêu chính là Bạch Vô Thường."Không tốt, cây bút kia là cực phẩm Thánh khí, mau tránh ra."

Hắc Vô Thường hò hét về phía Bạch Vô Thường."Đáng chết, không tránh thoát được."

Trong mắt Bạch Vô Thường, bóng dáng huyết nhận dần dần phóng lớn.

Giờ khắc này, tất cả mọi người Hoa Hạ đứng cách đó không xa sau lưng Diệp Hàn đều nín thở."Phụt một tiếng."

Huyết nhận trực tiếp xuyên thủng thân thể Bạch Vô Thường.

Một kích kinh khủng của huyết nhận trực tiếp khiến Bạch Vô Thường, người đang ở trạng thái hồn thể, trọng thương lần thứ hai.

Không thể không nói, nếu không phải thực lực của Bạch Vô Thường vẫn còn ở Chân Tiên cảnh, một kích kinh khủng này đã có thể trực tiếp xóa sổ hắn thành hư vô.

Cho dù là như vậy, lúc này khí tức Bạch Vô Thường cũng suy yếu đến đáng sợ, tu vi trực tiếp từ Chân Tiên cảnh rớt xuống Thiên Tiên cảnh."Bệ hạ thần uy cái thế, không ai có thể địch lại."

Đông đảo dân chúng Hoa Hạ đồng thanh hô to...."Đáng chết, ta và ngươi liều mạng."

Thừa dịp Diệp Hàn phân tâm chú ý Bạch Vô Thường trong nháy mắt, Hắc Vô Thường trực tiếp vọt lên, cả người hóa thành một đạo mũi tên màu đen, vọt tới phía Diệp Hàn."Bệ hạ cẩn thận!"

Nhìn xem Hắc Vô Thường đột nhiên xông tới, Bạch Khởi không kìm được mà nắm chặt nắm đấm."Hừ, đồ trộm cướp, còn gì đáng sợ?"

Diệp Hàn khẽ lắc đầu, không hề để Hắc Vô Thường vào mắt."Hừ."

Theo Diệp Hàn lạnh lùng hừ một tiếng, phía sau Diệp Hàn đột nhiên lần thứ hai nổi lên một đạo Hư ảnh Thần Linh kinh khủng.

Mà điều khiến người ta kinh hãi là, trong mắt Hư ảnh Thần Linh phía sau Diệp Hàn thế mà bắn ra hai cột kim quang hình trụ cực lớn.

Chỉ vừa đối mặt.

Hắc Vô Thường liền bị hai đạo kim quang đánh trúng, cả người trực tiếp từ hư không rơi xuống dưới.

Đang lúc Diệp Hàn chuẩn bị lần thứ hai xuất thủ triệt để tiêu diệt đối phương thì, một đạo bóng người màu tím đột nhiên xuất hiện tiếp lấy Hắc Vô Thường đang từ hư không rơi xuống."Chậc . . . Vẫn là tới chậm một bước . . ."

Nhìn xem thực lực Hắc Vô Thường cũng từ Chân Tiên cảnh rớt xuống Thiên Tiên cảnh, bóng người màu tím hiện lên vẻ mặt bất đắc dĩ.

Nhìn xem bóng người màu tím đột nhiên xuất hiện này, Diệp Hàn tức thì trong lòng giật mình . . . Cảm giác nguy cơ kịch liệt khiến Diệp Hàn không thể không bắt đầu cẩn thận.

Mắt Thần Linh ngay lập tức mở ra.

Khi Diệp Hàn trông thấy bảng thuộc tính của bóng người màu tím thì, trên mặt Diệp Hàn chỉ còn lại vẻ kinh ngạc.

Mà bóng người màu tím cách đó không xa lại ngẩng đầu, vẻ mặt ý cười nhìn xem Diệp Hàn."Chậc . . . Làm sao có thể?"

Diệp Hàn hít ngược một hơi khí lạnh . . .


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.