Chương 37: Kế dương mưu ác độc như vậy cũng có thể nghĩ ra được, thái tử thật sự là âm hiểm a!!!
Tô Vũ trước kia chỉ cho rằng Hứa Nhàn là một công tử bột.
Nhưng hôm nay hắn phát hiện người em vợ này còn có chút điên cuồng.
Hứa Nhàn hiện tại thậm chí còn dám tính kế cả Cảnh Vương và Tề Vương ư?“Ta có thể nói cho ngươi!” Tô Vũ trên mặt nghiêm túc, nghiêm túc nói: “Chuyện này trừ ta ra, ngươi tuyệt đối không thể nói với bất cứ người nào! Đây không phải chuyện nhỏ, hiểu chưa? Làm không cẩn thận thật sự sẽ làm ngươi mất mạng đó! Cảnh Vương cùng Tề Vương vậy cũng là những kẻ liều mạng lăn lộn ra từ núi đao biển máu! Bọn hắn chuyện gì cũng làm được, ngươi đây là muốn khiến hậu thế của bọn hắn gặp họa!” Hứa Nhàn thản nhiên nói: “Tỷ phu, ta hiểu rõ, ta thề không nói với bất cứ ai còn không được sao? Bất quá ngươi nhìn mưu kế này của ta thế nào?” Tô Vũ ngồi xuống, trầm ngâm nói: “Há lại chỉ là thế nào nữa chứ! Kiểu dương mưu ác độc như vậy xưa nay hiếm thấy, Lương Châu Vương nguy cơ sớm tối, một khi triều đình đến Lương Châu phủ truyền ý chỉ trao quyền thế tập cho các con trai như vậy, Nhị công tử cùng Tam công tử Lương Châu phủ khẳng định sẽ bất hòa với thế tử! Đến lúc đó không thể thiếu một trận gió tanh mưa máu! Bất quá ta liền sợ phụ hoàng hiểu lầm!” Hứa Nhàn tiếp tục nói: “Ngươi có thể nói với bệ hạ, ý chỉ này chỉ nhắm vào Lương Châu phủ.” “A.......” Tô Vũ cười khẩy, “Ngươi coi lão gia tử là kẻ ngu phải không? Hắn khẳng định cho là đây là ý nghĩ của ta, hắn còn phải muốn ta nghĩ ra được biện pháp này, rốt cuộc là vì đối phó Lương Châu Vương, hay là vốn dĩ đã nghĩ kỹ để đối phó Cảnh Vương bọn hắn.” Hứa Nhàn:.......
Chuyện này hắn vẫn thật sự không nghĩ tới.“Không sao.” Tô Vũ lạnh nhạt nói: “Mặc kệ phụ hoàng nghĩ như thế nào, mặc kệ Lão Nhị và lão Tam nghĩ như thế nào, đây là biện pháp ổn thỏa nhất ở thời điểm hiện tại!” Nói đoạn, hắn vội vàng đứng lên đi ra ngoài, “Ta hiện tại liền phải đi tìm phụ hoàng báo cáo, cần phải nhanh chóng, không nên chậm trễ!” Dứt lời, hắn rung rung cái bụng lớn vội vã rời khỏi Thừa Ân điện.
Hứa Nhàn nhìn bóng lưng Tô Vũ rời đi, nhíu chặt lông mày.
Xem ra chuyện này vẫn là hắn nghĩ đơn giản, nhưng vô luận như thế nào, biện pháp này của hắn đều là giải pháp tối ưu.
Tô Vũ vừa mới rời đi.
Thái tử phi liền bưng một bàn bánh ngọt đi vào, nghi ngờ nói: “Tỷ phu ngươi đâu rồi?” Hứa Nhàn nói: “Nói là đi tìm bệ hạ.” Thái tử phi cũng không suy nghĩ nhiều, gật gật đầu, “Ngươi vừa mới muốn cho tỷ phu ngươi có chủ ý gì?” “Không có gì.” Hứa Nhàn vội vàng đổi chủ đề, “Đúng rồi, chuyện xây dựng cửa hàng này, tỷ phu đã nói với bệ hạ chưa? Có còn kiếm lời được không?” Thái tử phi nghe đến tiền, trong nháy mắt nổi giận, trầm giọng nói: “Nhấc đến việc này ta liền tức giận.......” Sau đó nàng liền bắt đầu quở trách Tô Vũ........
Hoàng cung.
Võ Điện.
Trong điện có một tòa sa bàn to lớn.
Tô Vân Chương, Vệ Hồng Nho, Cảnh Vương cùng Tề Vương mấy người, đang vây quanh trước sa bàn.“Phụ hoàng!” Cảnh Vương chỉ vào Lương Châu trên sa bàn, trầm giọng nói: “Theo góc nhìn của nhi thần, chúng ta cũng đừng chờ đợi gì nữa, dứt khoát để nhi thần cùng Lão Nhị mỗi người dẫn một chi tinh binh thẳng tiến Lương Châu, lật tung Lương Châu phủ của hắn lên!” Tề Vương phụ họa nói: “Không sai! Bọn hắn coi Lương Châu quân là cái gì chứ?!” Hai người đang nói.
Tô Vũ từ ngoài điện đi vào.
Tô Vân Chương nhìn về phía Tô Vũ, cười nói: “Lão đại tới rồi sao? Vừa đúng lúc, Lão Nhị cùng lão Tam đang thương lượng đánh Lương Châu đó! Ngươi nếu là còn không nghĩ ra được biện pháp thu phục Lương Châu mà không cần đánh, vậy dứt khoát cứ tính toán dùng binh với Lương Châu đi!” Tô Vũ vội vàng nói: “Tuyệt đối không thể, Lương Châu xa xôi, hiện tại đã qua Trung Thu, thời tiết càng ngày càng mát, căn bản không phải thời điểm dùng binh!” Cảnh Vương khinh thường hừ lạnh, “Đại ca, ngươi đây là coi thường ta và lão Tam rồi sao! Chúng ta nếu là tiến đánh Lương Châu còn cần phải đợi qua mùa thu sao? Trong vòng hai tháng, khẳng định sẽ hạ được Lương Châu!” Tề Vương phụ họa nói: “Đúng vậy a đại ca! Chiến lực của ta và lão Tam, chẳng lẽ ngươi còn không rõ ràng lắm sao? Vậy tuyệt đối có thể quét ngang Lương Châu quân!” Tô Vũ lạnh nhạt nói: “Hai người các ngươi mặc dù đều là mãnh tướng, nhưng Lương Châu quân lâu ngày tác chiến với Tây Khương, sức chiến đấu cũng không thể khinh thường, còn nữa nói năm nay quốc gia nhiều tai nạn, quốc khố trống rỗng, nào có lương thảo cùng tiền bạc để tạo điều kiện cho các ngươi đánh trận chứ! Hay là không đánh mà thắng thì tốt hơn!” “Không đánh mà thắng!” Cảnh Vương trên mặt khinh thường, “Ngươi nói ngược lại là dễ dàng, phụ hoàng không phải để cho ngươi nghĩ biện pháp đi sao? Đã nhiều ngày trôi qua, ngươi thậm chí còn không có chút tiến triển nào!” Tô Vũ không nhanh không chậm nói: “Ta còn thật sự nghĩ ra được chủ ý.” Lời này vừa dứt.
Ánh mắt của mấy người Tô Vân Chương, tất cả đều đổ dồn về phía Tô Vũ.“Nói một chút đi.” Tô Vân Chương đánh giá Tô Vũ, “Trẫm nhìn xem thái tử gia có chủ ý gì tốt.” Tô Vũ nói: “Cái đó, nhi thần xin tuyên bố trước, cái mưu kế... hiểm độc này, chỉ nhắm vào Lương Châu phủ, không liên quan đến bất kỳ người nào khác.” Nghe nói lời này, Tô Vân Chương và mấy người kia đều lộ vẻ nghi hoặc trên mặt.“Chuyện lạ.” Tô Vân Chương dựa nghiêng trên ghế, tay phải chống cằm, “Mưu kế của thái tử gia, còn phải tuyên bố trước thế à.” Cảnh Vương cũng phụ họa: “Đúng vậy a đại ca! Ngươi làm sao lề mề chậm chạp vậy, có lời gì mau nói!” Tô Vũ thở một hơi thật dài, trầm ngâm nói: “Phụ hoàng, chúng ta có thể phái người đến Lương Châu phủ truyền chỉ, sau khi Lương Châu Vương qua đời, quyền thế tập của Lương Châu từ việc chỉ thuộc về thế tử Lương Châu phủ, sẽ thay đổi thành cả ba công tử Lương Châu phủ đều có quyền thế tập. Lương Châu có thể để ba người bọn họ chia nhau cai trị.” “Cứ như vậy, Nhị công tử cùng Tam công tử Lương Châu phủ khẳng định đồng ý, thế tử Lương Châu phủ khẳng định không đồng ý. Mặc kệ bọn họ có đoàn kết đến mấy cũng sẽ nảy sinh khoảng cách, vì tranh quyền đoạt lợi, ba người chắc chắn trở mặt thành thù, Lương Châu sẽ theo đó mà phát sinh nội loạn. Sau khi Lương Châu nội loạn, triều đình nếu là lại muốn thu phục Lương Châu, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao. Nhi thần cảm giác, biện pháp này tốt hơn nhiều so với việc cưỡng công Lương Châu!” Cảnh Vương:???
Tề Vương:???
Tô Vân Chương:???
Vệ Hồng Nho:???
Điều đáng sợ nhất là không khí đột nhiên trở nên tĩnh lặng.
Bốn người bọn họ nghe mưu kế của Tô Vũ, tất cả đều ngây người.
Bọn hắn hiện tại cuối cùng cũng hiểu rõ, vì sao thái tử lại phải thanh minh trước khi nói ra kế sách này.
Bởi vì chiêu này có thể đối phó Lương Châu Vương, cũng có thể đối phó Cảnh Vương cùng Tề Vương.
Dương mưu này của Tô Vũ có thể gọi là ngoan độc, cũng tuyệt đối là kế sách tốt nhất để đối phó Lương Châu phủ.
Nhưng giờ khắc này bầu không khí trong điện lại hết sức ngưng trọng.
Cảnh Vương cùng Tề Vương hai người nhìn lẫn nhau một cái, chỉ cảm thấy tê cả da đầu.
Vệ Hồng Nho nhìn vào đôi mắt Tô Vũ, đều có thêm mấy phần dị thường.
Hắn mặc dù từ trước tới nay không đứng về phe nào, nhưng thái tử trong mắt hắn xưa nay không phải một người đơn giản, nhìn như không tranh đoạt, kì thực lại đại trí giả ngu.
Hôm nay kế sách này của thái tử vừa ra, đơn giản chính là minh chứng rõ ràng.
Tô Vân Chương đều cảm giác rùng mình trong lòng.
Hắn lo lắng nhất chính là ngày sau hoàng thất bất hòa, gà nhà bôi mặt đá nhau.
Hôm nay xem xét, thái tử nếu là hạ quyết tâm, sau này Cảnh Vương cùng Tề Vương, chẳng phải sẽ bị hắn đùa chết sao?
Dương mưu ác độc như vậy cũng có thể nghĩ ra được, thái tử thật sự là âm hiểm a.
Tô Vũ thấy mấy người Tô Vân Chương không nói tiếng nào, cũng không nói gì.
Bất quá hắn ngược lại không chút kinh hoảng, bởi vì trước khi tới hắn đã dự liệu được loại kết quả này.
Kỳ thật cũng không thể trách Cảnh Vương cùng Tề Vương suy nghĩ nhiều.
Tô Vũ cảm giác cho dù là chính mình, khẳng định cũng sẽ suy nghĩ nhiều.
------ Sách mới đã đến giai đoạn kiểm chứng, sinh tử tồn vong ngay trong mấy ngày nay!
Cầu thúc canh, lễ vật, khen ngợi cùng đọc tiếp!
Bái tạ mọi người!
