Chương 692: Rương bảo bạch kim xuất hiện
Thuộc hạ của Lao Thụy nói: "Lão bản, đứng lên đi, thiếu gia nhà ta chính là hoàng tử của Liên Bang Mễ Đế Tư thuộc 300 nước Tây Vực
Chỉ là chút tiền trọ, lẽ nào còn có thể quỵt sao
Thủ hạ này dường như sợ người khác không biết thân phận Mễ Đế Tư của hắn, giọng vô cùng lớn
Cửa chính khách sạn luôn mở, một tiếng hét lớn như vậy lập tức thu hút không ít người xung quanh đến xem náo nhiệt
Người càng lúc càng đông, Lao Thụy lại càng tỏ vẻ bình tĩnh, nói: "Lão bản, đuổi người đi đi, để chỗ cho chúng ta
Lão bản đứng lên, đang định mở miệng thì nghe Tina nói: "Lão bản, xin hỏi người ở bên trong, ở trọ hết bao nhiêu tiền
"Tina, hỏi cái này làm gì
Một cái quán trọ nát như vậy, ở một đêm có được mấy đồng tiền
Lao Thụy xem thường nói
Kết quả, lão bản vốn mặt mày hiền hậu, nhìn hắn như tổ tông đột nhiên nghiêm mặt, lạnh lùng hừ một tiếng nói: "Nói cái gì đấy
Tiệm của ta sao lại nát
Ta nói cho các ngươi biết, tiệm ta đây không phải quán trọ bình thường đâu
Tiệm ta đã từng có thần tiên ở, có Mạn Thiên Thần Phật ở
Những bậc tiên hiền của nhân loại đã từng đến đây giảng kinh luận đạo
Các ngươi không tin thì ra ngoài hỏi người trong thôn mà xem, ai mà không biết tiệm ta chính là quán trọ thánh địa số một mây Lộc chứ
Ở một đêm có mấy đồng tiền á
Phí
Ta nói cho các ngươi biết, ở quán trọ ta đây, không nói đến phòng khách, dù là ở sảnh thôi thì một đêm ít nhất cũng là mười vạn Vạn Giới tệ
Thiếu một xu cũng không được
Lời này vừa nói ra, đám thuộc hạ của Lao Thụy vốn tưởng lão bản đang khoác lác, đang uống trà, nhâm nhi đậu phộng, cười ha hả xem náo nhiệt bỗng phụt một tiếng, phun hết cả trà ra ngoài
Một người còn tức giận nói: "Lão già nhà ngươi, rõ ràng là Hắc Điếm
Tiệm nát của ngươi mà là thánh địa thì ta chặt đầu xuống cho ngươi làm bô
"Đầu ngươi nhiều lỗ như vậy, làm bô sẽ bị rò rỉ mất, không được
Lão bản vừa nói vậy, đối phương lập tức mặt đỏ bừng vì tức giận
Sắc mặt của Lao Thụy cũng tối sầm lại, vốn tưởng chỉ mất mấy đồng tiền, nếu quả thật như lão bản nói, phòng khách đã mười vạn thì phòng ở thì sao
Chưa đợi Lao Thụy hỏi, Tina đã vội vàng hỏi: "Phòng ở bao nhiêu tiền
Lão bản đáp: "Không đắt, một trăm vạn một phòng
À đúng rồi, các ngươi vừa mới định bao trọn đúng không
Để ta tính cho các ngươi nhé, năm phòng ở là 5 triệu Vạn Giới tệ, sau đó các ngươi tăng gấp đôi lên là một ngàn vạn, bên trong tăng thêm mười lần nữa là một trăm triệu Vạn Giới tệ, các ngươi lại tăng gấp mười lần, à không, là gấp trăm lần, đúng không, vị hoàng tử nước Mễ Đế Tư đây
Ta nhớ không lầm chứ
Mặt của ngươi làm sao đen thui vậy, còn đen đến mức xanh cả mặt rồi
Mặt Lao Thụy làm sao không đen được chứ, ở một cái quán trọ nát mà mất tới 100 tỷ Vạn Giới tệ
Hắn điên rồi sao
Điểm chính là dù có bán cả hắn cũng không có nhiều tiền như vậy
Thật bực bội, vừa nãy vì làm nổi bật mình, lại khoác lác một phen, giờ thì trước cửa đầy người vây xem
Nếu như hắn nói một câu không có tiền, e là thanh danh lập tức đổ bể, đến cả đế quốc Mễ Đế Tư cũng mất mặt theo..
Nghĩ đến đây, trán Lao Thụy bắt đầu toát mồ hôi lạnh
Mễ Đế Tư đâu phải chỉ có mình hắn là hoàng tử, cuộc chiến tranh giành hoàng vị đã đến hồi gay cấn, lúc này mà làm mất mặt đế quốc, nếu như chuyện này truyền về thì chuyện ngôi báu coi như xong
Nghĩ đến đó, lòng Lao Thụy càng thêm bối rối..
"Vị hoàng tử, điện hạ nước Mễ Đế Tư..
lão bản không biết có phải cố ý không mà cứ mở miệng là một tiếng hoàng tử Mễ Đế Tư..
Nếu là bình thường, Lao Thụy nhất định sẽ lấy làm vinh dự
Còn bây giờ, hắn chỉ muốn bịt miệng đối phương, đừng kêu nữa
Càng nhiều người biết thì hắn càng mất mặt nếu không trả nổi tiền
Nhưng mà lão bản kia cứ như máy lặp lại, không ngừng gọi điện hạ hoàng tử Mễ Đế Tư, phải đưa tiền
Mồ hôi lạnh trên mặt Lao Thụy càng lúc càng nhiều, nắm đấm càng siết càng chặt
Ngay lúc này, cửa phòng của Vương Thiên mở ra, Vương Thiên vừa bước ra đã kêu lên: "Lão bản, ai mà ghê gớm thế, vừa một cái đã 100 tỷ Vạn Giới tệ chiếm phòng của ta
Cũng phải nói, chỉ cái quán trọ nát của ngươi mà bỏ 100 tỷ ra thuê thì ta chỉ có thể nói người đó là thằng ngốc lắm tiền thôi
Cần phải ngốc đến mức nào mới bỏ nhiều tiền vậy để ở cái quán kiểu này chứ
Tuy rằng ngươi kiếm được bộn rồi, thôi thì ta xin thua, nhường chỗ vậy
Nhưng mà ta nhất định phải tận mắt xem người ta đưa tiền cho ngươi mới được, nếu không ta không cam tâm
Nghe vậy, Lao Thụy lập tức phun ra một ngụm máu đen, hai mắt trợn ngược, hôn mê bất tỉnh tại chỗ
"Điện hạ hoàng tử
Thuộc hạ của Lao Thụy thấy vậy thì cuống cả lên, vội vàng đỡ lấy Lao Thụy, sau đó không ngoảnh đầu chạy mất
Chỉ là trước khi đi, Tina chắp tay với Vương Thiên nói: "Ở trọ hết Vạn Giới tệ, chắc hẳn vị này là người nổi danh bên ngoài, bị treo thưởng của toàn bộ hoàng tộc mây Lộc, công khai tuyên chiến với hoàng tộc mây Lộc, còn ép hoàng tộc mây Lộc phải tránh chiến, là Thiên Vương
Vương Thiên vội ho một tiếng nói: "Gọi ta là Thiên Vương được rồi, bỏ chữ "a" đi cho nó gọn
Mà thôi, ta khuyên cô một câu, bạn cô ngu quá, người ta sờ sờ mà không nhận ra còn ra vẻ khắp nơi, rất dễ bị trời đánh đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tina gật nhẹ đầu nói: "Ta sẽ nhắc hắn
Xin cáo từ
"Khoan đã, cô nương này, nhớ nói lại với bạn cô, khỏi bệnh rồi thì nhớ đến trả tiền đấy
Tiệm ta chỉ cần vừa mở miệng hô thuê coi như là chốt, không được bớt đâu nha
Cơ mà thấy quen khách cũ nên ta sẽ giúp các ngươi mặc cả, ta sẽ nói với lão bản giảm cho các ngươi 99%
Vương Thiên hô với bóng lưng của Tina
Tina nghe vậy liền loạng choạng suýt ngã, giận dữ liếc Vương Thiên một cái rồi đi nhanh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vốn tưởng chuyện này chỉ có thể qua như vậy thôi, ai ngờ Vương Thiên lại còn đuổi theo không buông, khiến cho Tina cảm thấy bất đắc dĩ và bực mình
Đám người này vừa đi, lão bản liền giật mũ xuống, kéo mặt nạ da người ra, nói: "Thiên Vương, tiểu tử kia nợ ta 100 tỷ Vạn Giới tệ, không thể để cho qua như vậy được
Ngươi phải giúp ta đòi về mới được
Vương Thiên cười hắc hắc nói: "Yên tâm, trốn không thoát đâu
Chỉ là 100 tỷ đó có của ta 50 tỷ đó nha, đừng quên kế hoạch là ta nghĩ ra
Ngươi chỉ là diễn theo mà thôi
"Hứ
Ta giúp ngươi hoàn thiện toàn bộ kế hoạch đó chứ
Hơn nữa người nghĩ ra ý tưởng này trước cũng là ta đó
Không có lão nhân gia ta thì ngươi có thể lừa hắn được à
Thái Nhị chân nhân hừ hừ nói
"Được rồi, được rồi, ngươi giỏi, ngươi giỏi
Không trả tiền thì đừng mong được bớt
Vương Thiên nói
Thái Nhị chân nhân lúc này mới đắc ý đồng ý, dù thế nào thì hắn cũng kiếm không được 50 tỷ Vạn Giới tệ rồi, lời to quá còn gì
Hồ Thiên đứng bên trên vẫn giữ vẻ mặt lạnh như băng, dường như không chút cảm xúc
Trái lại, Ma Thai Phong Linh lại cười rất vui vẻ, đôi mắt to nheo lại, không biết đang nghĩ gì
.
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hoặc có lẽ đang học hỏi được điều gì đó
Một đêm không có chuyện gì xảy ra, ngày thứ hai, trời vừa sáng
Vương Thiên liền nghe thấy bên ngoài vang lên những tiếng động ầm ầm, giống như hàng ngàn hàng vạn tiếng sấm đang lao nhanh trên bầu trời
Vương Thiên vội vàng chạy ra ngoài xem xét thì thấy trên núi Lang Đầu vô số sấm sét tán loạn, ánh sáng và ánh sáng màu vàng bắt đầu giao nhau, ánh hào quang dung hòa, vậy mà trở thành màu bạch kim
"Màu bạch kim chẳng lẽ là Rương bảo bạch kim sao
Mắt Vương Thiên lập tức sáng lên, kêu lên
Dường như để đáp lại suy đoán của Vương Thiên
"Keng
Rương bảo bạch kim xuất hiện!"