Liếc nhìn lại lần nữa
Thanh niên này, ngoài cái khí chất khác thường ra thì vẫn không thấy có gì đặc biệt
Càng không nhìn ra được trên người hắn có chút dao động tu vi
Nhưng mà nàng cũng không ngốc đến mức coi thanh niên này là người bình thường
Việc hắn có thể dễ như trở bàn tay kéo nàng ra khỏi vùng biển đen kia đã đủ cho thấy hắn không tầm thường
Mà trên người lại không hề có một chút dao động tu vi
Chỉ có một lời giải thích, đó là tu vi của hắn đã mạnh đến mức có thể tự nhiên thu liễm được
"Xin hỏi có phải tiền bối đã cứu ta
Tô Vấn Tửu hết sức cẩn trọng, cung kính hỏi
Chung Thanh không phủ nhận, nhẹ gật đầu
Nếu không phải hắn ra tay, có lẽ người phụ nữ này sẽ không thể thoát ra khỏi phạm vi cái hồ nước này
"Tiểu nữ tử Tô Vấn Tửu, cảm tạ tiền bối đã cứu mạng
Tô Vấn Tửu vội vàng thở dài, cảm kích tạ ơn
Sau một hồi cảm kích tạ ơn, nàng không quên hỏi ra nghi ngờ trong lòng
"Xin hỏi tiền bối, cái hồ nước này rốt cuộc là nơi nào
Tô Vấn Tửu lòng vẫn còn sợ hãi nhìn về phía sau, vào cái ao nhỏ kia, không nhịn được hỏi
"Khổ hải
Chung Thanh nhàn nhạt đáp
"Khổ hải
Nghe vậy, trong đầu Tô Vấn Tửu vang lên một tiếng sét
Nàng từng nghe trưởng bối trong tông môn kể, trong thánh địa Phật Môn Thượng Cổ có một pháp bảo nghịch thiên tên là khổ hải
Tương truyền, ai bị kẹt trong Khổ Hải thì vĩnh viễn không thể thoát ra
Khổ hải vô bờ, đúng là như vậy
"Tiền, tiền bối, cái khổ hải này là khổ hải của Phật Môn Thượng Cổ kia sao
Tô Vấn Tửu thở dồn dập hỏi
Chung Thanh ngồi trên ghế nhỏ, vừa móc mồi rồi thả cần câu xuống hồ, vừa nghe Tô Vấn Tửu hỏi, không khỏi liếc mắt khinh thường
Ngươi hỏi ta, ta đi hỏi ai bây giờ
Bất quá dù sao đây cũng là thứ hệ thống thưởng khi điểm danh, hệ thống không ra đồ phàm tục, có lẽ khổ hải này đúng là cái khổ hải mà Tô Vấn Tửu nhắc tới
"Ngươi nói đúng thì có thể là nó thôi
Chung Thanh nhàn nhạt đáp
Nghe Chung Thanh nói vậy, Tô Vấn Tửu hít vào một hơi lạnh
Nghĩ lại chuyện vừa xảy ra mà mồ hôi lạnh chảy ròng
Nàng vậy mà lại có thể ở trong Khổ Hải đi một vòng
"A..., có cá cắn câu rồi
Đúng lúc này, mặt hồ có động, Chung Thanh không khỏi sáng mắt lên
Tô Vấn Tửu theo hướng Chung Thanh nhìn thì nhất thời kinh hãi
Người này lại có thể thả câu trong Khổ Hải sao
Còn chưa kịp định thần lại thì đã thấy Chung Thanh kéo câu, một con cá dài chừng hai tấc, toàn thân đỏ rực bị lôi lên, cũng không biết là cá gì
Vừa thấy con cá này, Tô Vấn Tửu sợ đến lùi lại mấy bước, mặt mũi trắng bệch
Bởi vì khi nhìn thấy con cá này, nàng lập tức nhớ tới cái quái vật khổng lồ từng thấy khi ở trong Khổ Hải
Nó trông như rồng lại như giao, toàn thân đỏ như lửa
Nhất là cái lưng cong của nó, tuy kích thước không đều nhau, nhưng hình dáng vảy thì Tô Vấn Tửu có chết cũng không thể quên
Trong lúc nàng kinh hãi, con cá kia cũng nhìn về phía nàng
Sau đó một giọng nói đã truyền đến tai nàng, "Tiểu gia hỏa, thật đúng là có duyên a, không ngờ ngươi cũng đã thoát khỏi Khổ Hải rồi
Âm thanh kia vừa vang lên trong đầu đã như sấm động
Con cá bị câu lên trước mặt, hóa ra chính là con quái vật khổng lồ mà nàng đã gặp trong Khổ Hải
Sắc mặt nàng trong nhất thời trở nên rối loạn vô cùng
Mà ánh mắt nàng nhìn sang Chung Thanh, lại càng trở nên sâu khó lường
Chỉ với một cành trúc mà câu được một con vật trong Khổ Hải có thể sánh ngang Thần thú, đây là thần thông gì
"Tiểu gia hỏa, ngươi không cần kinh ngạc, hắn là chủ nhân Khổ Hải, hắn đang giúp ta thoát khỏi Khổ Hải
"Cả ngươi và ta đều được hắn cứu, hắn có ơn tái tạo với chúng ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ngươi là Nhân tộc, có lẽ còn có cơ hội tốt để hầu hạ ân nhân
"Còn ta chỉ là một món ăn, làm cho bữa cơm của ân nhân thêm đặc sắc thôi
"Vậy nên ngươi hãy trân trọng đi, ta vào luân hồi trước
Lời nói vừa dứt, con cá đã bị Chung Thanh cho vào giỏ cá
Tô Vấn Tửu trong lòng vẫn chưa hết bàng hoàng
Chủ nhân Khổ Hải
Đây là khái niệm gì
Nàng hoàn toàn không thể tưởng tượng được
Còn Chung Thanh trước mặt, ánh mắt từ cung kính cảm kích ban đầu đã biến thành e dè thần phục
Giống như một con kiến tự biết mình, ngước nhìn một con voi trưởng thành
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Đúng rồi, còn chưa hỏi ngươi, sao ngươi lại chạy đến Mạc Phủ phong của ta vậy
Lúc này, Chung Thanh móc mồi câu xong, lại nghiêng đầu nhìn Tô Vấn Tửu hỏi
Câu hỏi này
Khiến Tô Vấn Tửu ngơ ngác
Nếu nàng đoán không sai, Chung Thanh trước mặt có lẽ chính là sư phụ của Lâm Phong
Mà mục đích nàng đến đây, chính là để bàn bạc với sư phụ của Lâm Phong, cho Lâm Phong làm đồ đệ của mình
Thậm chí còn nghĩ tới, nếu sư phụ Lâm Phong không đồng ý thì sẽ dùng biện pháp mạnh
Nhưng bây giờ thì, nàng làm sao dám nói ra
Nói ra được cái mặt mo nào
Cho nên bây giờ ngẫm lại, việc rơi vào Khổ Hải có lẽ cũng không phải là chuyện xấu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu như không có chuyện bất ngờ bị rơi vào Khổ Hải, có lẽ nàng đã xông tới đòi đồ đệ với Chung Thanh
Đến lúc đó không chừng đã bị biến thành tro bụi rồi cũng nên
Mà tuy trong Khổ Hải đã thiệt thòi lớn, nhưng ít nhất cũng bảo toàn được cái mạng nhỏ
"Hửm
Thấy Tô Vấn Tửu không nói gì, Chung Thanh nghiêng đầu nhìn nàng
Đối diện ánh mắt Chung Thanh, Tô Vấn Tửu căng thẳng không thôi
Nàng vẫn chưa nghĩ ra lý do thoái thác, đành cố gắng chống đỡ, mặt mày lúng túng nói: "Tiền bối, ta nói ta đi ngang qua, ngài có tin không
"Ngươi thử nói xem
Chung Thanh nghiêng đầu nhìn nàng
"Ha ha ha, ta cũng không tin
Tô Vấn Tửu hận không thể độn thổ xuống dưới, đối diện ánh mắt dò hỏi của Chung Thanh, nhất thời sốt ruột đến muốn khóc
Nhưng đúng vào lúc này, trên bầu trời tuyết phủ, một bóng người thiếu niên bay đến, đáp xuống bên cạnh hai người
"Đồ nhi bái kiến sư tôn
Người đến không ai khác chính là Lâm Phong
"Đồ nhi, sao tự nhiên lại đến tìm ta, có chuyện gì không
Chung Thanh cười hỏi
"Thưa sư phụ, là như vầy, mấy tháng nữa có thể con sẽ lên Thần Huyền cảnh
Lâm Phong cung kính nói: "Đến Thần Huyền cảnh con có chút chuyện riêng phải xử lý, nên xin phép sư tôn trước, lúc đó con có thể xuống núi một chuyến, mong sư tôn chấp thuận
"Nếu đã có việc cần xuống núi, vậy thì không có vấn đề gì
Chung Thanh cười xoa đầu Lâm Phong, ôn tồn nói
Vậy mà
Nhìn thấy Lâm Phong, Tô Vấn Tửu càng thấy tê dại cả người
Thật đúng là sợ điều gì thì điều đó xảy ra
Nàng cố sức né tránh, sợ Chung Thanh nhìn thấy mình
Nhưng một người lớn như vậy, sao Lâm Phong có thể không thấy được
Liếc mắt một cái liền nhận ra Tô Vấn Tửu ngay
"Là ngươi
Lâm Phong kinh ngạc nhìn Tô Vấn Tửu
Tô Vấn Tửu chán nản
"Ồ, ngươi biết à
Chung Thanh nhìn Lâm Phong, không nhịn được hỏi
"Bẩm sư tôn, để củng cố tu vi, đồng thời nâng cao chút kinh nghiệm thực chiến, con đã đi rèn luyện trong rừng núi cách đây trăm dặm, trong lúc rèn luyện thì con gặp nàng
Lâm Phong cung kính trả lời: "Nàng thấy con tu vi tiến nhanh nên muốn con rời sư tôn bái nàng làm thầy, trở thành đồ đệ của nàng..."