Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 40: Những thứ này đối với ta nhưng vô dụng




Chương 40: Mấy thứ này đối với ta vô dụng thôi Lời Jonas nói khiến cho đại não của Esney lâm vào trạng thái ngơ ngác trong một khoảng thời gian ngắn
Bóng dáng đột ngột xuất hiện đã cắt ngang toàn bộ suy nghĩ của nàng, khiến nàng mất một lúc lâu mới hoàn hồn lại được
Vốn dĩ còn đang tự an ủi mình, thiếu nữ bị lời của Jonas trực tiếp đánh tan hết sự may mắn, đủ loại cảm xúc lẫn lộn trong nháy mắt dâng lên, đến bên miệng rồi lại không biết vì sao lại không thể nói ra lời nào
Esney há to miệng, còn chưa kịp làm rõ suy nghĩ của mình
Ngay sau đó, Jonas liền nghiêng đầu, bàn tay đang nắm vô lăng bỗng xoay tròn
Chiếc xe đột ngột chuyển hướng rồi phanh gấp, Esney phải nắm chặt lấy ghế mới không bị cơ thể lao về phía trước quá đà, cú chuyển động bất ngờ làm cho tim nàng thình thịch đập liên hồi
Nàng hơi hoang mang, không biết là vì lời nói vừa rồi của Jonas hay vì cảm giác xóc nảy đột ngột vừa rồi đã khiến nhịp tim của mình đập mạnh đến vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi xe dừng hẳn, hơi gió biển mằn mặn từ cửa sổ xe lùa vào
Giống như vừa rồi không có gì xảy ra, Jonas tỏ vẻ vô cùng bình tĩnh
Cửa xe mở ra, hắn lên tiếng nói:
“Đến rồi.”
Đến..
đến đâu
Tiểu thư Esney vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại từ hàng loạt sự kiện vừa xảy ra, nàng vẫn còn chút kinh hãi trong lòng, vô thức nhìn theo ánh mắt Jonas hướng ra bên ngoài
Gió nhẹ mơn man sóng biển, chim hải âu bay lượn trên bầu trời
Sóng biển vỗ vào bờ cát, thỉnh thoảng để lại vài con ốc biển lẫn trong cát
“Xuống hít thở không khí đi.”
Âm thanh của Jonas kéo nàng ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn, khi quay đầu lại, nàng phát hiện Jonas đã xuống xe, gió biển thổi bay mái tóc của hắn, vạt áo cũng không ngừng rung động
Esney cảm thấy mặt mình hơi nóng lên, nàng khẽ dùng tay vỗ vỗ lên má, cố gắng để mình tỉnh táo hơn
-- Thật không có tiền đồ
Nàng thầm mắng mình một câu
Chỉ vì một câu nói của đối phương mà đã luống cuống đến thế này, thật mất mặt
Hít sâu một hơi, tâm tình Esney dần dần bình tĩnh lại, nàng nhìn thấy Jonas đứng ở phía xa, dường như có chút không cam lòng, bèn mở cửa xe đi theo
.......................
Tiếng hải âu cùng tiếng sóng biển tạo thành một điệu nhạc vang vọng
Trên bờ biển vắng bóng người, Esney giẫm chân lên bãi cát mềm mại, không khí mang theo chút vị tanh nồng ẩm ướt làm cho đầu óc nàng thanh tỉnh hơn không ít
Thiếu nữ liếc sang bên cạnh, mái tóc đen của Jonas khẽ lay động trong gió, sự chú ý của hắn không đặt ở chỗ nàng mà là ngắm nhìn mặt biển xa xăm, biểu cảm vô cùng điềm tĩnh
Điều này khiến cho tiểu thư Esney cảm thấy có chút khó chịu trong lòng, nàng quay mặt đi, không tiếp tục nhìn về phía Jonas, mà cúi đầu dùng chân khẽ đá cát
Nếu Eiffel ở đây, nhất định sẽ không nhịn được mà chửi bậy
-- Ba lời hai tiếng trêu chọc thiếu nữ rồi bỏ mặc không quan tâm, thật là nghiệp chướng nặng nề
“Tiểu thư Esney chắc là lần đầu tiên tới bờ biển nhỉ?”
Giọng Jonas đột nhiên vang lên, Esney ngẩng đầu lên, sau đó lại nghe thấy hắn nói:
“Nếu đây là lần đầu tiên đến, vậy thì nên cười nhiều một chút.” Hắn nghiêng đầu, nhìn vào mắt Esney, nở nụ cười và nói: "Biển cả không hợp với vẻ mặt u sầu, ủ rũ đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Esney hừ một tiếng, nàng lúc này sẽ không còn vướng bận vào lời của Jonas lúc trước, cũng không lên tiếng, mà chỉ chạy chậm hai bước về phía bờ biển, làn nước biển mát lạnh tràn qua giày của nàng
Nàng nghiêng đầu, nhìn về phía Jonas và hỏi:
“Tại sao đột nhiên lại dẫn ta đến đây?”
“Bờ biển là nơi dễ giải tỏa phiền não mà.”
“Ta không thấy mình có gì phiền não.” Esney nhíu mày nói
Jonas chỉ vào cổ của mình, cười nói: "Nhưng nó nói bây giờ ngươi đang rất vui
Esney ngẩn người, sau đó mới nhận ra ý của đối phương là chiếc vòng cổ mà nàng đang đeo
Mặt của nàng trong nháy mắt đỏ lên, trong lòng không khỏi có chút xấu hổ, giống như bị ai đó nhìn thấu suy nghĩ trong lòng mình
“Khi đó ngươi cũng không nói cho ta biết thứ này còn có tác dụng như vậy.”
“Tiểu thư Esney cũng đâu có hỏi, phải không?”
Jonas cười nhẹ, quay đầu đi, hắn nhìn về phía ánh chiều tà đang dần buông xuống, bình thản nói:
“Đôi khi, mọi chuyện không phức tạp như vậy đâu…” “Thay vì tự mình chuốc lấy buồn bực, không bằng cứ để mọi chuyện diễn ra một cách tự nhiên.” “Hay là, tiểu thư Esney đang sợ hãi điều gì?”
Như bị đánh trúng tâm sự, động tác của thiếu nữ khựng lại một chút
Hoàng hôn và mặt biển trải dài vô tận, phía sau lưng Esney, ánh chiều tà rọi xuống thành một vệt sáng dài
Tiếng hải âu vang lên trong khoảnh khắc
Esney ngẩng đầu, giọng điệu đanh thép: "Jonas tiên sinh nghĩ dễ dàng hiểu được ta như vậy, chẳng phải là quá ảo tưởng sao?”
“Không thử sao biết được?” Jonas cười đáp lại
Esney hừ lạnh một tiếng, nói: “Jonas tiên sinh chiêu trò đó cứ để dành cho mấy cô nhóc đang yêu đương mờ mắt đi, đối với ta thì vô dụng.”
Nhưng biểu hiện của nàng lúc này nhìn thế nào cũng giống như đang cố làm ra vẻ
Hắn chậm rãi đi đến trước mặt Esney, thiếu nữ theo phản xạ lùi về phía sau một bước
Đôi giày của nàng đã ướt sũng, Esney hít sâu một hơi, vừa định ngẩng đầu nói gì đó
Thì bất ngờ Jonas lại áp sát tới khiến nàng không kịp tránh, một khắc mất thăng bằng, nàng ngã nhào vào người đối phương
Nước biển thấm ướt hết y phục của cả hai, ý thức được tình hình trước mắt, lý lẽ mà nàng đã chuẩn bị để thoái thác cũng đã hoàn toàn bay biến
Nhìn đôi mắt của đối phương ngay trước mắt, đầu óc của thiếu nữ hoàn toàn trống rỗng, gương mặt trong nháy mắt nóng bừng
“Ngươi…” Esney vừa định nói, ngươi tốt nhất đừng làm điều gì quá đáng
Lời còn chưa dứt đã bị chặn lại
Máu tươi cùng nước biển hòa lẫn vào nhau
Ánh chiều tà trải dài trên mặt biển, bầu trời như bị lửa thiêu đốt, ánh sáng trắng bạc nghịch, tiếng tim đập bị tiếng hải âu kêu át đi
Thình thịch, thình thịch
.............................
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
PS: Vẫn còn một chương nữa, chắc khoảng tối muộn mới có, trước bảy giờ sẽ đăng
Thêm một chương nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.