Lâm San San nghe thấy thế sắc mặt liền nhanh chóng u rũ, ánh mắt cũng thu lại
Đỗ Nghệ Nam tiếp tục nói: "Chị họ của tôi theo đuổi anh ta, anh ta nói anh ta không muốn, nhưng tôi lại thấy do anh ta sợ bị phát hiện lực bất tòng tâm' nên mới từ chối người ta đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm San San cảm thấy hơi mắt mác, khó khăn lắm mới gặp được người đúng ý mình thì kết quả lại người không có khả năng
Tàu lửa cứ xình xịch chạy về trước, thắm thoát đó đã đến giờ cơm trưa
Lạc Tĩnh Nghiên lấy trứng kho và bánh nướng từ trong túi ra rồi ăn cùng Lạc Trường Thiên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Quan hệ của hai cô gái ngồi đối diện xem ra rất thân thiết, hai người họ cùng nhau ăn bánh bao hấp và dưa muối
Bởi vì lương thực quý giá cho nên thịt kho trứng hay là bánh bao bột mì, bánh ngô thì đều rất an phận chỉ ăn đồ của mình
Nhưng cũng có người không an phận, thấy đồ ăn mình mang theo không ngon thì liền muốn ăn của người khác
Trứng kho và bánh bột nở của Lạc Tĩnh Nghiên làm rất thơm, lúc cô làm đã kiềm chế tay nghề của mình lại rồi nhưng vẫn làm ra thành quả thơm như thế
Nhưng nếu làm không ngon thì tự cô sẽ ăn hết
Có một cô gái tên là Trương Hồng Hà ngồi bên cạnh không biết xấu ho mà đưa tay ra
"Đồng chí, trứng kho cô làm mùi thơm thật đó, có thể cho tôi một cái được không?”
Lạc Tĩnh Nghiên thầm nói, đây rốt cuộc là điều kỳ diệu lạ thường gì vậy
Đồ ăn của người ta ngon thì nhất định phải cho cô ta sao
Lạc Tĩnh Nghiên thẳng thắn từ chối: "Điều cô nói đúng là thú vị thật đấy, đồ ăn của tôi ngon thì đến lượt cô sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tự chúng tôi đây còn chưa đủ ăn
Cô muốn ăn ngon thì đồ ăn ở toa căn tin nhiều mà, cô qua đó đi
Nếu không thì xin nhân viên phục vụ xem một ít thử, xem bọn họ có cho cô miễn phí hay không
Trương Hồng Hà cong đầu: "Đồng chí, tôi không ăn miễn phí của cô đâu, tôi có thể trao đổi với cô mà.”
Lạc Tĩnh Nghiên hừ một tiếng: "Dựa vào gì mà tôi phải trao đổi với cô
Trương Hồng Hà thấy cô không muốn thì nói: "Đồng chí, sao cô lại hẹp hòi thế chứ
Cô không cho miễn phí thì cũng được đi, tôi dùng đồ để đổi với cô thì cô cũng chê đồ của tôi
Cô ăn không được bánh ngô, tôi thấy cô không hề có chút tinh thần chịu đựng khó khăn để cống hiến gì cả
Sau khi đến nông thôn nhất định sẽ bày ra vẻ điệu bộ của đại tiểu thư nhà tư bản, làm mắt mặt thanh niên tri thức chúng ta.”
Cô ta cố ý nói lớn tiếng khiến cho những người xung quanh đều nghe thấy được
Mọi người nhao nhao đưa mắt nhìn Lạc Tĩnh Nghiên
Lạc Tĩnh Nghiên rất muốn cho Trương Hồng Hà mấy cái tát
Cái đồ chết tiệt, lại muốn chửi rủa cô ta
Lâm San San thấy vậy, vội vàng đỗ thêm dầu vào lửa, nói với Lạc Tĩnh Nghiên: "nhìn xem, có người sắp về quê rồi, mà vẫn hành động như tiểu thư nhà tư bản, xem ra ở trong thành phố hưởng thụ vẫn chưa đủ cơ
Lạc Tĩnh Nghiên kìm nén cơn tức giận, nói với Lâm San San và Trương Hồng Hà: "Tôi thấy hai người quái gở giống nhau, phối hợp với nhau cũng không tôi a, nên cùng một băng đảng với nhau đấy
Cô ta nhất quyết muốn đem bánh mì cho tôi, đó là do cô ta chê bánh mì của mình khó ăn, cô ta không thể chịu khổ, ngược lại lại muốn đồ của tôi, tôi thấy đây chính là hành vi cướp bóc
Còn mặt dày tiếp cận người khác để xin đồ ăn, cô ta không những không biết xấu hổ, ngược lại lại tự hào về điều này, loại người như vậy mới làm mất bộ mặt của thanh niên tri thức chúng tôi đáy."