Chương 70: Gõ Trang Cẩn dùng cách làm rất hay, Cao Thạch ngã xuống đất lăn lộn, trông có chút nhếch nhác, kỳ thực không chịu thương thế gì, bất quá y vẫn làm ra vẻ thống khổ, kêu lớn tiếng: "Người của Thẩm gia sao?!""Bọn tạp chủng Dược Vương Bang!" Bên này, những người khác đi theo cùng đã nhìn thấy và phân biệt được thân phận võ giả Dược Vương Bang của đối phương, đặc biệt là Giang Vĩ, hắn lúc này kích động dị thường, mắt đỏ ngầu, dường như muốn xông tới báo thù.
Bên cạnh, Phan Tử Mặc, Đỗ Vân Khởi liền vội vàng kéo Giang Vĩ.
Hai võ giả Dược Vương Bang ở lầu hai, nghe thấy tiếng của Cao Thạch, cũng bước nhanh xuống tới."Chu gia, Trương gia, là người của Thẩm gia!" Cao Thạch đứng lên, cười lấy lòng, rồi xoay người đứng phía sau hai người.
Thấy Cao Thạch như vậy, Chu Nguyên trên mặt lộ ra một tia chán ghét, võ giả họ Trương lại là vẻ mặt xem náo nhiệt. Bất quá, trước mắt người ngoài, họ liền cùng quay lại nhìn.
Trang Cẩn đem phản ứng của hai người thu vào đáy mắt, phút chốc liền khóa chặt Chu Nguyên, nghĩ ngay là đối phương đã đá Cao Thạch xuống. Y nghĩ tới cái Cao Thạch mạnh miệng, thẳng thắn lúc trước, mà giờ đây bị làm nhục, bị đánh ngay trước mặt, vậy mà vẫn không hề lộ ra nửa điểm oán hận, lại còn làm ra dáng vẻ lấy lòng, thầm cảm thấy Cao Thạch đã biến đổi quá lớn.
Chu Nguyên, và võ giả họ Trương nhìn thấy nhóm Trang Cẩn, đặc biệt là lúc ba người Trang Cẩn trên bờ vai có ba vệt đường vân, trong mắt đều hiện ra một tia kiêng kị."Đi!" Bọn họ xoay người, đi vào một căn phòng."Trang huynh đệ, hôm nay không nên gây thêm sự việc." Kha Cảnh Hành cũng đi tới bên cạnh, mở miệng nói.
Ngụ ý, nếu Trang Cẩn muốn đòi lại món nợ vừa rồi bị xông vào, sau này có rất nhiều cơ hội, không cần nóng vội nhất thời.
Trang Cẩn gật gật đầu, không nói gì, cùng mọi người đi về căn phòng đã sớm định trước.
Hai bên chẳng can dự gì vào nhau.
Bên này, Cao Thạch đi theo Chu Nguyên, võ giả họ Trương rời đi, quay đầu nhìn Trang Cẩn bằng ánh mắt phức tạp: 'Ngươi bây giờ đã là Tam Kinh võ giả sao? Thực sự trở thành 'cao nhân' như lời lúc trước nói rồi. Có thể ta...'
Hắn nghĩ tới đây, trong mắt hiện lên một tia ẩn nhẫn cùng kiên định, tất cả mọi người đều đã không giống như trước nữa... Thực, thật tốt quá!...
Phòng.
Trang Cẩn, Kha Cảnh Hành, Tống Kiệt cùng mọi người đi vào. Họ ngồi theo vị trí chủ – khách, chỗ nào cũng có sự trọng thị riêng. Trang Cẩn với tư cách tiểu đội trưởng, là một trong ba người duy nhất có Tam Kinh giữa sân, y ngồi tại vị trí hơi chếch lên trên, còn nơi cao nhất, vị trí tốt nhất tự nhiên nhường cho vị Trấn thủ họ Đoạn kia.
Qua lời của Kha Cảnh Hành, y đã biết, Trấn thủ Phước Vinh Đường tên là Đoạn Đào, chính là cao thủ Tứ Kinh cảnh giới thực sự.
Một lát sau, một người trung niên mặc áo choàng ngắn màu đen, nhìn qua ba bốn mươi tuổi, vẻ mặt hơi vàng, đi vào. Y gây cho người ta một cảm giác trầm mặc, ít nói, làm người thâm trầm.
Theo người này bước vào, Kha Cảnh Hành, Tống Kiệt cùng những người lão luyện lập tức đứng dậy. Trang Cẩn và những tân nhân đến trong tháng này cũng liền nhận ra thân phận của người đó, ào ào đứng dậy theo.
Đoạn Đào khẽ gật đầu, hiên ngang ngồi xuống thượng thủ, sau đó để mọi người cũng ngồi. Lúc này đám người mới ào ào một lần nữa ngồi xuống.
Lúc này, ánh mắt của hắn liếc một vòng, nhìn về phía Trang Cẩn, da cười thịt không cười: "Ngươi là Trang Cẩn đúng không? Nghe nói ngươi tham dự chiêu mộ võ sinh, tiến vào Thẩm gia chúng ta, không ngờ mới bốn tháng đã đột phá Tam Kinh cảnh giới. Hiện tại chắc cũng sắp hoàn thành tích lũy Tam Kinh cảnh giới rồi nhỉ? Thật đúng là thiên tài xuất thiếu niên, ngươi có thể tới đây, thật sự khiến Phước Vinh Đường chúng ta bồng tất sinh huy!"
Trang Cẩn tâm tư nhạy cảm, y sẽ không cho rằng những lời này là khen ngợi gì.'Là hạ mã uy sao?'
Hắn nhìn thấy Kha Cảnh Hành thầm đưa ánh mắt ra hiệu, khẽ gật đầu đứng dậy. Y không nói mình không thể đảm đương nổi thiên tài, loại lời nói giả dối làm người ta thấy khó chịu đó, chỉ là nói: "Tiểu tử này có chút thiên phú, bất quá càng nhiều là nhờ những người khác đề bạt. Tháng này may mắn đến được Phước Vinh Đường, làm việc dưới trướng đại nhân trấn thủ, tiểu tử xin kính đại nhân một chén!""Tốt!"
Theo Trang Cẩn đứng dậy, nói ra lời này, Kha Cảnh Hành lập tức nói câu 'Tốt' sau đó đứng dậy phối hợp rót rượu. Đồng thời, trong lòng hắn thầm cảm thán những lời Trang Cẩn nói ra thật sự tinh tế. Đầu tiên là không kiêu ngạo không tự ti thừa nhận thiên phú, thể hiện giá trị của bản thân; còn nói 'những người khác đề bạt' ngầm ám chỉ có quan hệ tốt với đồng liêu; sau đó mời rượu, đại biểu sự phục tùng.
Tiền Văn Đức cũng nghe được, đôi mắt hắn hơi sáng, trong lòng thầm giơ ngón tay cái lên cho Trang Cẩn, thầm nhủ không hổ là Trang ca!
Hơn mười người còn lại phản ứng không giống nhau. Một tiểu đội trưởng khác là Tống Kiệt tất nhiên có thể nghe ra được lời nói sắc bén bên trong, y giương mắt kinh ngạc nhìn, không ngờ Trang Cẩn có thể thong dong ứng đối như vậy. Còn những võ giả Nhị Kinh, Nhất Kinh kia, có người như đang suy nghĩ điều gì đó, có người thì trên mặt mang nụ cười phụ họa, lại có người thì không hiểu ra sao, không rõ ràng cho lắm.
Đoạn Đào nhìn chằm chằm Trang Cẩn một cái, thầm than: 'Dưới danh tiếng lớn, quả nhiên không có kẻ hư danh.' Trang Cẩn có được danh tiếng như vậy, quả nhiên là người thức thời, là một nhân vật.
Có thể nói hắn ban đầu đến để đả kích, là hạ mã uy, thì đối với tư chất của Trang Cẩn và chút ghen ghét kia, tự nhiên là có. Nhưng xem như một Trấn thủ đường phố, y cũng sẽ không để tâm tình riêng mà nắm giữ quyền hành. Y muốn cho thấy rõ một điểm: Ngươi tư chất lại tốt, có thiên tài đi nữa, giờ đây cũng là nằm trong tay ta. Ngươi cần phải phục tùng mệnh lệnh, nghe theo chỉ huy.
Giờ đây thái độ của Trang Cẩn thế này, hiển nhiên không phải là kẻ làm càn làm bậy, một cái đầu gai cứng. Thế thì không cần quá nhiều đả kích, gọt giũa, điều này tiết kiệm được không biết bao nhiêu phiền phức."Không tệ, ngươi cũng là người biết điều. Sau này tại Phước Vinh Đường ta, ngươi cứ dụng tâm làm việc, tự sẽ có chỗ tốt cho ngươi." Đoạn Đào khẽ vuốt cằm nói.'Sau bài kiểm tra sự phục tùng, liền là màn họa bánh nướng rồi sao?'
Trang Cẩn hiểu rõ một bộ này, diễn kịch tự nhiên cũng là biết, y làm ra dáng vẻ cảm động đến rơi nước mắt, một mình uống ba chén: "Cảm tạ trấn thủ đại nhân đã chiếu cố, tiểu tử sẽ trịnh trọng khắc ghi trong tâm khảm."
Đoạn Đào nhìn thấy hành động này của Trang Cẩn, nghe được thái độ này, thần sắc càng hòa hoãn hơn chút. Kẻ già đời như y sao có thể nghe không hiểu? Trang Cẩn đây là đang tỏ thái độ rằng nếu sắp đến có thành tựu, y sẽ không quên ân tình ngày hôm nay.
Như vậy, những điều lợi hại được mất đã rất rõ ràng.
Trang Cẩn thiên phú hơn người, lại không có xung đột lợi ích, tự nhiên là một địch nhân không bằng một bằng hữu. Thậm chí, sắp đến Trang Cẩn có được thành tựu, năng lực, cũng là do Đoạn Đào y lãnh đạo có phương, theo dưới trướng y mà ra, y cũng có mặt mũi vẻ vang. Nếu là còn có thể có chút thiện ý, đối phương ghi nhớ phần hương hỏa tình này, sắp đến liền là một phần ân tình, nhân mạch.
Đoạn Đào tự nhiên biết rõ nên lựa chọn như thế nào, thái độ của y chậm dần. Trang Cẩn lại rất thức thời, còn có Kha Cảnh Hành, một lão nhân này đứng ra xoa dịu. Cùng với Tiền Văn Đức, loại người có ý đứng về phía Trang Cẩn, thúc đẩy không khí phát triển, khiến bữa cơm chủ và khách đều vui vẻ.
Sau bữa cơm, mọi người lại tại nơi này rút thăm xác định lịch sắp xếp trực đêm. Trang Cẩn vận khí không tệ, y rút trúng tấm thẻ ở bên trên, cũng chính là trực đêm sau tiểu đội của Kha Cảnh Hành, Tống Kiệt, lần đầu tiên chính là đêm mùng 3.
Sau đó, cả đoàn người rời đi.
Cũng đúng vào lúc Trang Cẩn và đám người rời đi, tại một căn phòng khác của lầu Kim Hoa, Trang Ngọc Dũng vẻ mặt tươi cười, đứng dậy nghênh tiếp một người: "Tại Hương chủ..."...
Buổi chiều, sau bữa cơm, y trở về.'Cảnh giới Tứ Kinh, quả nhiên không giống, uy thế thật sự quá lớn. Bất quá may mắn là, ta cũng sắp đạt được rồi!'
Việc Trang Cẩn giữa trưa nhường nhịn, chính là vì y cân nhắc rằng tháng này mình còn làm việc dưới trướng Đoạn Đào. Chức quan hơn một cấp có thể đè chết người, không tiện đắc tội. Mặc dù bản thân y trong một hai ngày tới cũng sẽ đột phá Tứ Kinh, nhưng dù sao y vẫn chưa đột phá thì vẫn là chưa đột phá.'Ta dự cảm khả năng lớn là hôm nay sẽ đột phá, cũng có khả năng nhỏ là kéo dài đến ngày mai. Khi đó vẫn còn chưa rút thăm, ai mà biết rút trúng ngày trực đêm nào. Vạn nhất là mùng 1, mà mình lại vừa cứng đầu đắc tội Đoạn Đào, bị y làm khó dễ, ngăn cản việc thay thế đội khác, vậy thì rất có khả năng vẫn phải ra ngoài trực đêm trong tình huống cảnh giới Tam Kinh, như thế thì quá là thiệt thòi, được không bằng mất.'
Trang Cẩn khẽ lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa. Buổi chiều y tiếp tục tu luyện, thẳng đến gần giờ Dậu, bên trong kinh mạch truyền đến cảm giác quen thuộc có chút phồng lên....
