Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Võ Đạo: Từ Thu Được Hoang Dã Thế Giới Bắt Đầu

Chương 62: 0062 khôn khéo Kim Vĩnh Thắng




Chương 62: 0062 sự khôn khéo của Kim Vĩnh Thắng

"Dương Nhi, nhà này là khi nào ngươi mua vậy?"

Vô thanh vô tức mua nhà ngay trong huyện, chuyện này đối với hắn, một người luôn dựa vào việc săn bắn và làm ruộng để sống qua ngày, là một điều khó tin.

Làm ruộng thì không kiếm được tiền, săn bắn có lẽ có khả năng.

Nhưng những thứ nhi tử mang về nhà sau mỗi chuyến đi săn, hắn đều rõ. Lúc nào lại có loại lâm sản đáng tiền như vậy?

Thấy mọi người đã đồng ý với quyết định của mình, Trình Tông Dương cũng thở phào nhẹ nhõm.

Một nhà đồng lòng là tốt rồi, y liền đáp:"Tình cờ gặp được hai gốc sâm già cùng một chút dược liệu khác, bán đi xong, lại được quản sự Thiên Hương Lâu đứng ra đảm bảo nên mới mua được với giá bốn trăm lượng. Dược phương cũng là mua từ tay quản sự kia."

Dù sao sau này bọn họ cũng sẽ không gặp lại Trịnh Ngôn, nên có thể kéo hắn ta vào làm bia đỡ đạn cũng không tệ.

Cuối cùng Trịnh Ngôn là võ giả, phụ thân y đều biết. Lấy cái cớ này có độ tin cậy cao.

Tất nhiên, bọn họ có tin hay không cũng không còn quan trọng, chỉ cần có một lý do chấp nhận được là được."Woa, bốn, bốn trăm lượng!" Chu Hán Xương há hốc mồm, giơ bốn ngón tay lên: "Ta sống lâu như vậy rồi, cũng chưa từng thấy bốn trăm lượng là nó ra làm sao cả."

Nhưng mà, Chu Hán Tùng lại nghi ngờ hỏi: "Bốn trăm lượng, ngươi mua nhà mà không lớn sao? Nếu chuyển hết vào huyện thì làm sao mà ở đủ?"

Nhà ở trong huyện thành hắn đã từng nghe kể lại khi đi chợ, khu thành đông và thành bắc là đắt nhất, chủ yếu là nơi ở của quan lại, các gia tộc quyền thế và thương nhân. Khu thành tây và thành nam thì tương đương, chủ yếu là chỗ ở của dân thường và những người bình thường.

Hắn thấy, bốn trăm lượng đúng là rất nhiều, nhưng nếu mua một căn nhà đủ cho nhiều người như vậy ở thì chắc chắn là không đủ, cho dù ở khu vực thành tây hay thành nam."Cứ yên tâm đi, quản sự kia có quan hệ tốt với ta, giúp ta ép giá." Trình Tông Dương cười nói: "Người này cha cũng từng gặp qua rồi, là một võ giả bát phẩm đấy.""Bát, bát phẩm võ giả!"

Lần này, Chu Hán Tùng không nói gì thêm. Chuyện này không phải chuyện mà người như hắn có thể xen vào.

Thấy mọi người không có ý kiến gì, Trình Tông Dương liền nói:"Vậy thì quyết định thế." Trình Tông Dương nói: "Ngày mai chúng ta lại lên núi xem xét địa hình một chút, chỗ kia nằm giữa nội sơn và ngoại sơn, chỉnh lý lại thì quả thật là nơi ẩn cư tốt.""Được!" Chu Hán Tùng và Chu Hán Xương đồng thanh đáp. Vừa định đi theo thì Chu Hán Xương lại nhớ ra gì đó, nói: "Tối hôm qua sau khi ngươi đi, có người tìm đến ngươi, muốn nói chuyện với ngươi, hình như tên là Kim Vĩnh Thắng. Ta bảo ngươi đã nghỉ ngơi, không mở cửa. Hắn còn cố ở lại rất lâu. Cuối cùng bị ta mắng đuổi đi."

Trình Tông Dương sững sờ, không ngờ lại có chuyện này.

Tìm mình để bàn chuyện?

Trình Tông Dương lắc đầu, không để ý đến. Chờ tối, buổi tối y sẽ đi xử hắn, nói chuyện cái gì chứ!

Thế là, dưới sự giúp đỡ của hai cậu, cả nhà bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Chuyện chuyển lên núi thì tạm gác lại, chờ đến lúc quyết định cũng chưa muộn.

Nhân lúc rảnh rỗi, Trình Tông Dương rời khỏi nhà, giả vờ tản bộ, từng bước một đi đến nơi Kim gia ở.

Y muốn xem xem Kim Vĩnh Thắng muốn làm gì.

Nhưng mà, khi Trình Tông Dương nhìn thấy căn nhà trống không, liền ngây ngẩn cả người.

Trình Tông Dương nhíu mày đi sang các nhà khác xem thử, kết quả cơ bản ai cũng có nhà.

Chỉ có mỗi nhà hắn ta là đã chạy hết cả rồi! ?

Điều này khiến trong lòng Trình Tông Dương nảy sinh thêm một vài phỏng đoán."A, Tông Dương, sao ngươi lại ở đây?" Lúc này, Lý Minh đang gánh thùng gỗ đi qua, vô tình đi ngang nhà trưởng thôn, thấy Trình Tông Dương ở đây liền hơi nghi hoặc, y tiến đến chào hỏi."Minh bá, gánh nước ạ?" Trình Tông Dương cũng tiến lên chào hỏi. Y liếc nhìn thùng nước, thấy có hai thùng lưng lửng nước đục ngầu.

Lý Minh nhìn ánh mắt Trình Tông Dương, cười khổ nói: "Giếng nước nhà ta hôm nay bị hỏng, không lấy được nước. Cho nên phải đến giếng của thôn lấy nhờ, kết quả gánh mãi hơn nửa canh giờ mà được có từng này thôi. Mà đúng rồi, ngươi đứng ở đây làm gì thế?"

Nghe đến chuyện nước, Trình Tông Dương thở dài trong lòng, phỏng chừng Lý gia và Trần gia cũng sẽ sớm phải rời quê mà đi thôi.

Y cố gắng thu xếp suy nghĩ lại, rồi nhìn về phía nhà Kim gia, hỏi: "Ta đến đây xem một chút, nhưng sao nhà họ đều không còn ai thế? Chuyển đi rồi ạ?"

Lý Minh nghe vậy, liền gật đầu nói: "Đêm qua khuya khoắt, thấy cái thằng Kim Vĩnh Thắng vội vã khiêng mấy cái x.á.c c.h.ế.t nhà hắn ra ngoài cửa thôn đốt. Đến sáng sớm thì mang cả nhà đi hết, động tĩnh lớn lắm, ta qua hỏi thử, nó bảo là đi nương nhờ người thân!"

Trình Tông Dương lại hỏi tiếp: "Kim Vĩnh Thắng có phải đã đi về hướng thôn nam không?"

Lý Minh nghe vậy, trong mắt ánh lên vẻ thâm ý, liếc nhìn Trình gia tiểu tử này, rồi thở dài trong lòng!"Đúng vậy."

Lần này, sắc mặt của Trình Tông Dương trầm hẳn xuống.

Kim Vĩnh Thắng, ngươi quả nhiên là cáo già!

Tối qua tìm mình nói chuyện, thì ra chỉ là thăm dò!

Hoặc là đoán được mình không có ở nhà nên mới làm ra như vậy.

Hoặc là vì y không gặp mặt, nên kết luận rằng mình sẽ làm cho đến cùng, vì thế hắn mới sớm dẫn cả nhà chạy trốn!

Cho dù y có ở nhà và nói chuyện với hắn ta thì phỏng chừng cũng là mấy lời kiểu như "Bắt tay giảng hòa" hay "Xóa bỏ mọi hiềm khích" các kiểu.

Nhưng không ngờ rằng tên tiểu tử này lại có thể nghĩ xa đến như vậy!

Trình Tông Dương nhớ là khi y từ trong huyện thành trở về thì đã không thấy bọn chúng nữa, và hướng đi duy nhất có thể là phía nam của thôn.

Nhưng hiện tại đã qua khoảng bốn canh giờ, không biết chúng đã chạy được bao xa rồi.

Vừa nghĩ tới việc bản thân còn có chuyện cần làm, cộng thêm việc không chắc chắn có tìm được Kim Vĩnh Thắng không, nên y liền bỏ đi ý định đuổi theo.

Tiểu tử này quả thật quá quyết đoán so với những gì y dự đoán, chỉ vì lời đe dọa từ người đường đệ kia mà bỏ đi?

Chỉ vì y không gặp mặt, mà hắn ta đoán được mình sẽ tiếp tục giết người diệt khẩu?

Nhưng dù là trường hợp nào, cũng đủ để thấy Kim Vĩnh Thắng là một tên gian xảo bị đánh giá thấp!

Tư duy của hắn ta cực kỳ cẩn mật!

Nếu không hắn còn phải kéo cả Kim Vĩnh Khang trở lại thì mới dám quyết định, vậy thì thật không thoát khỏi thôn Kim Kiều được!"Trước đây không phát hiện, tên này hóa ra lại là người hữu dũng hữu mưu! Là thâm tàng bất lộ sao? Hay là biến cố gia đình đã khiến hắn ta thay đổi?"

Trình Tông Dương lắc đầu. Cho dù là biến hóa nào thì cũng vô ích thôi. Đã trễ như vậy rồi thì người ta không biết đã chạy đi đâu rồi.

Nếu không thì y thật không yên tâm khi biết có kẻ có ân oán với mình vẫn còn đang lảng vảng bên ngoài như vậy!

Thấy Trình Tông Dương không tiếp tục nói chuyện nữa, Lý Minh liền nói: "Vậy ta đi trước nhé."

Trình Tông Dương chắp tay: "Minh bá đi thong thả."

Thời gian còn sớm, Trình Tông Dương chuẩn bị lên núi.

Y muốn đến nơi mình đã từng nhớ để xem xét, sau đó còn tìm hiểu vấn đề về nguồn nước.

Sau khi thay thuốc cho phụ thân xong, Trình Tông Dương đeo gùi và những thứ cần thiết, mang theo cả Thiết Mộc Cung tên và trường đao.

Hai thứ vũ khí này hôm qua mọi người cũng đã thấy qua, y đương nhiên đã lấy cớ mua ở huyện thành để cho qua chuyện.

Dặn dò phụ mẫu cùng hai người cậu xong, nói rằng tối nay có thể y sẽ ở lại trên núi, rồi y liền đi về hướng đông của thôn.

Đi tới chân núi, Trình Tông Dương nhìn thấy những ngôi mộ ngổn ngang, còn nhìn thấy cả hố chôn tập thể người lưu vong bỏ hoang.

Hố chôn không có ai đắp, cứ vậy phơi xác ra đấy. Y thấy kền kền, thấy chuột, còn thấy vô số ruồi nhặng. . .

Không biết là không thèm để ý hay là muốn trút căm phẫn mà người ta cứ để những kẻ lưu vong phơi thây hoang dã, không được yên nghỉ. Thậm chí khi chết cũng không thể an sinh!

Cũng có thể hiểu được.

Trình Tông Dương nén sự bực bội, nhanh chóng rời đi.

Nhưng nếu cứ để mặc như vậy, thì thôn Kim Kiều sẽ sớm tan nát thôi!

Trình Tông Dương cũng lười để ý tới. Từ đây đến nhà y cũng khoảng một dặm, không ảnh hưởng đến nhà y.

Y chỉ muốn nhanh chóng tìm được chỗ kia thôi.

Cất giữ may mắn, truy đọc phát tài, bỏ phiếu phất nhanh...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.