Vẫn là Tiết Chỉ Lăng lái xe, từ Tiết trạch đến chỗ ở của Tiết Chỉ Ninh vẫn còn một đoạn đường.
Hiện tại đang là giờ cao điểm đi làm, xe cộ nhích từng chút một.
Tiết Chỉ Ninh là người không giấu được tâm tư, nhìn xung quanh rất sợ người khác không biết nàng đang lo lắng.
Nếu không phải giờ phút này đang ngồi trên xe Nhị tỷ, chắc chắn đã tức giận mắng to lên rồi.
Cũng không biết Thiếu Khiêm hiện tại thế nào?
Loại thuốc này có tác dụng phụ gì không?
Mới rời đi có chút xíu mà thôi, Tiết Chỉ Ninh đã học được cách nóng lòng nóng gan.
Đúng là phụ nữ khi yêu!
Đầu óc đều không còn minh mẫn.
Câu này Tần Tiểu Diêu hay nói, giờ vận vào Tiết Chỉ Ninh thì quả không sai."Vội vã trở về như vậy.
Ngươi muốn làm gì?"
Tiết Chỉ Lăng bận rộn với chuyện trong bang, sáng sớm nay bị ba ba ra lệnh phải đưa Trữ Nhi đi ăn cơm.
Hiện tại lại kẹt xe lợi hại, Tiết Chỉ Lăng hút thuốc, trên mặt không một chút biểu lộ nào, trong lòng cũng nóng như lửa đốt.
Nha đầu này xem ra còn sốt ruột hơn cả mình.
Nghe Tiết Chỉ Lăng nói vậy, Tiết Chỉ Ninh hơi thu liễm lại.
Dựa vào ghế ngồi xuống, cảm giác cái mông hình như cũng không còn tê dại như vậy nữa.
Vì Tiết Chỉ Lăng hút thuốc, trong xe lập tức tràn ngập mùi khói.
Trong mắt Tiết Chỉ Ninh, Nhị tỷ luôn luôn một thân trang phục chỉn chu, làm việc quyết đoán.
Nhìn từ góc nghiêng, Tiết Chỉ Ninh âm thầm suy nghĩ bản thân và đại tỷ, Nhị tỷ không hề giống nhau.
Chỗ tương tự thì vẫn có, nhưng khi ba tỷ muội ở cùng nhau, Tiết Chỉ Ninh lại đặc biệt, có một sự quái dị khó tả.
Nghĩ lại, đại tỷ và Nhị tỷ bình thường đều nghiêm túc, ít khi cười, chỉ có mình là ngày thường hay tươi cười.
Chắc là vậy rồi, Tiết Chỉ Ninh nghĩ thông suốt liền nhếch miệng cười một tiếng.
Sao đột nhiên lại nghiên cứu tướng mạo của bản thân với hai người tỷ tỷ làm gì không biết.
Rất nhanh Tiết Chỉ Ninh phát hiện Nhị tỷ không vui, Nhị tỷ trước kia chưa bao giờ hút thuốc như vậy, phảng phất như muốn hút hết mọi thứ vào thân thể cất giữ."Nhị tỷ, tỷ không vui sao?"
Khuôn mặt này cơ bản chỉ có một biểu lộ, hôm nay phảng phất vương chút ưu sầu."Không có."
Biểu hiện của mình rõ ràng vậy sao?
Đến cả cái đứa thần kinh không ổn định như Trữ Nhi cũng phát hiện ra.
Tiết Chỉ Lăng một mực phủ nhận, có một số việc không cần thiết phải nói ra.
Rất nhanh, đường phía trước thông thoáng trở lại.
Tiết Chỉ Lăng vứt tàn thuốc: "Ba ba bảo ngươi dạo này đừng ra ngoài.""Ta biết, từ cái hôm ta nói với ba chuyện có người họ Quân gọi ta Phượng nha đầu.
Ba liền không cho ta ra khỏi cửa."
Tiết Chỉ Ninh bĩu môi, thật sự là không hiểu nổi.
Chỉ là một ông già nhận nhầm người, bản thân lần này có gây ra chuyện gì đâu, ngoan ngoãn bị cấm túc.
Tiết Chỉ Ninh có chút tủi thân, tất cả đều tại cái ông lão họ Quân kia.
Lần sau nếu gặp lại, không mắng cho một trận hả giận thì không được.
Phượng nha đầu?
Tiết Chỉ Lăng mơ hồ như đã từng nghe qua cái tên này.
Người này có quan hệ với Trữ Nhi sao?
Điều gì khiến ba ba khẩn trương như vậy?
Phượng nha đầu?
Chắc người này là người quen.
Chẳng lẽ là tiểu cô của mình?
Tiết Chỉ Ninh và Tiết Chỉ Lăng cách nhau năm tuổi.
Năm tiểu cô qua đời thì Phượng nha đầu vừa mới chào đời.
Vì cả hai đều là con gái, Tiết Chỉ Lăng từ bé đã được đưa đi bồi dưỡng, rất ít ở nhà.
Lần đầu gặp mặt tiểu muội thì là khi tiểu muội đầy tháng, ngay cả dáng vẻ mẹ bụng mang dạ chửa còn chưa từng nhìn thấy.
Liên quan đến người cô này, chỉ là nghe nói qua.
Số lần gặp mặt lại càng ít, sự việc xảy ra đã lâu, nếu hôm nay Trữ Nhi không nhắc đến cái tên này, bản thân đã quên mất mình còn một người cô như vậy."Nhị tỷ, tỷ có biết người đó là ai không?
Hôm đó em hỏi ba 'Phượng nha đầu là ai' thì ba đột nhiên nổi giận."
Tiết Chỉ Ninh phàn nàn, Nhị tỷ quản mình nghiêm khắc, nhưng trong lòng vẫn thương mình nhất."Chị cũng không rõ lắm, có lẽ là tiểu cô của chúng ta.""Tiểu cô?
Sao đến giờ em chưa từng nghe nói mình có một người tiểu cô nào cả?"
Thảo nào lại dữ dằn như vậy, nói thẳng là cô của ta thì được rồi, em có biết đâu, người ta gọi sao em gọi vậy.
Chuyện này có thể trách em sao?
Người ta nói phụ nữ có thời kỳ mãn kinh, chẳng lẽ ba cũng vậy sao.
Nhất là trong khoảng thời gian này, làm việc gì cũng khiến người ta khó hiểu."Em vừa chào đời, tiểu cô đã qua đời rồi.
Nên em không biết.""Vậy ạ!
Vậy sao đến giờ em vẫn không biết mộ của tiểu cô ở đâu?""Em còn không biết xấu hổ mà nói, em bao giờ quan tâm đến những chuyện này.
Chỉ biết chơi bời lung tung thôi.
Đến rồi.""Cái gì?"
Đến cái gì?"Không phải vừa nãy em vội về nhà lắm sao?
Bây giờ thì đến nơi rồi còn gì."
Tiết Chỉ Ninh le lưỡi, đúng là vì chuyện của tiểu cô nên lơ đãng.
Vừa không chú ý đã về đến nhà.
Mở cửa xe, đứng ngay ngắn, nhìn Nhị tỷ quay đầu rời đi.
Biết ánh mắt không còn nhìn thấy mình nữa, ngay lập tức chiếc Ferrari màu vàng phóng vụt đi như gió."Trương thúc, Trương thúc.
Lão gia và nhị tiểu thư đã dặn dò, mấy ngày nay tiểu thư không nên ra khỏi nhà."
Trương thúc là một quản gia tận tụy, dù cho Tiết Chỉ Ninh lúc này có chạy được mấy ngàn mét, ông vẫn phải nói hết lời.
Lệnh cấm túc là một chuyện, cũng phải có người phối hợp mới được.
Nhị tiểu thư vừa mới đưa tam tiểu thư về, mới thả ra một lát, tam tiểu thư đã chạy ra ngoài.
Việc này phải làm sao đây?
Nói hay không nói?
Ôi chao!
Tổ tông ơi, ngài lại bày ra nan đề cho lão đầu này rồi.
Trương thúc sốt ruột dậm chân liên tục."Người trong phòng đâu?"
Thiếu Khiêm đâu rồi?"Tiểu thư, buổi sáng sau khi cô đi không lâu thì cậu ấy cũng đi rồi ạ."
Ách, người đâu?
Không phải mới vừa rồi còn ở đây sao?
Còn mang cả tiểu thư 506 đi nữa.
Bước chân của mấy người có tiền này đều như bay ấy, còn chưa dứt lời đã không thấy tăm hơi đâu.
Thiếu Khiêm, Thiếu Khiêm.
Sao anh không đợi em trở về đón anh!
Chiếc Ferrari màu vàng lao nhanh trên đường.
Ta phải gặp Thiếu Khiêm ngay lập tức."Két..."
Đang chạy nhanh, đột nhiên phanh xe gấp, lốp xe ma sát với mặt đất tạo ra tiếng kêu chói tai."Trương thúc, Trương thúc, Trương thúc.""Tiểu thư."
Sớm muộn gì cái mạng già này cũng bị cô hành hạ cho rụng rời.
Tiểu thư này vốn tính hấp tấp, mọi người trong nhà cũng đã quen, không cảm thấy ngạc nhiên.
Nhưng cô có thể bình tĩnh một chút được không?
Cứ đi đi về về vội vàng như vậy, cô chậm một chút có được không?
Vừa rồi còn đang suy nghĩ phải làm thế nào, bây giờ mới bao lâu đã trở về.
Trương thúc cảm thấy tim mình như đang ngồi trên cáp treo vậy."Thiếu Khiêm đâu?"
Mặc kệ Trương thúc thở hồng hộc, Tiết Chỉ Ninh chỉ muốn biết những gì mình muốn biết."Khiêm tốn thiếu gia, hôm qua hình như không có ở nhà.
Sáng nay sau khi cô đi, tôi vào phòng nhìn thì chăn màn vẫn còn nguyên."
Chuyện này tám chín phần mười là tối qua cùng cô ra ngoài, bây giờ lại hỏi tôi đòi người?
Trương thúc bực bội.
Vớ vẩn, ta chẳng lẽ không biết Thiếu Khiêm tối qua không về sao?
Nhưng vấn đề là bây giờ Thiếu Khiêm đi đâu rồi?
Theo lý thuyết, anh ta phải về nhà sớm hơn mình chứ."Cho tôi phái người ra ngoài tìm.""Tiểu thư, tìm cái gì ạ?
Là mất cái gì sao?"
Trương thúc nhìn ra sau người Tiết Chỉ Ninh, Quân Thiếu Khiêm cũng có ở đây, còn tốt là cậu đã trở lại, cậu mà không về nữa thì trong nhà lại có người nháo loạn.
Dù sao tiểu thư tìm mình là để hỏi Quân Thiếu Khiêm đã về chưa.
Bây giờ người đã về rồi, cũng không còn chuyện gì của mình nữa.
Trương thúc thức thời im lặng biến mất."Thiếu Khiêm, tối qua..."
Tối qua cái gì, phải nói thế nào đây.
Tiết Chỉ Ninh luôn thô lỗ cũng có lúc không nói nên lời.
Mặt hơi ửng đỏ."Tối qua."
Chẳng lẽ tiểu thư biết tối qua mình cùng Tô Tiểu Nhã ở chung?
Quân Thiếu Khiêm khí huyết dâng trào, đỏ bừng cả mang tai."Tối qua, khiến tiểu thư lo lắng.
Thực xin lỗi.""Anh vừa đi đâu?""Lúc em trở về, thấy chị lái xe ra ngoài, em vẫn đi theo sau chị."
Sau khi đưa Tô Tiểu Nhã về nhà, anh liền lái xe trở về.
Gần đến nhà thì thấy Tiết Chỉ Ninh như một cơn gió lao ra ngoài.
Không yên tâm, anh lại đi theo.
Thế là lại đi theo về đây.
Thật ra, cũng không trách Quân Thiếu Khiêm không gọi Tiết Chỉ Ninh, thấy Tiết Chỉ Ninh đi vào một nhà nghỉ, Quân Thiếu Khiêm trong lòng hơi chắc chắn.
Chuyện tối qua, tiểu thư đã biết.
Trong lòng có chút chua xót, tiểu thư chẳng phải nói ta là của chị sao?
Nhìn vẻ mặt ửng hồng của Quân Thiếu Khiêm, lại nghe những lời này.
Trong tai Tiết Chỉ Ninh, ý là, cái tên nhóc này vậy mà nhớ rõ chuyện tối qua, bản thân còn tưởng anh ta mơ mơ màng màng không biết gì chứ.
Còn đang suy nghĩ phải nói với anh ta như thế nào.
Không ngờ anh ta vẫn nhớ.
Tiết Chỉ Ninh cảm thấy mình như bay lên trên mây, khóe miệng hơi cong lên.
Thiếu Khiêm, chúng ta sẽ rất hạnh phúc.
Kế hoạch tương lai chậm rãi hiện ra trong lòng Tiết Chỉ Ninh...
