Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Vô Dụng Tam Tiểu Thư

Chương 21: Bình dấm chua lại lật




Lững thững trôi qua vài ngày, toàn bộ biệt thự bao trùm một bầu không khí ngột ngạt.

Tiết Chỉ Ninh không vui, Quân Thiếu Khiêm càng im lặng đến lạ.

Trương thúc có chút buồn bực, lúc tam tiểu thư quậy phá thì ông luôn mong cô có thể yên tĩnh lại, an an tĩnh tĩnh đợi một hai ngày.

Cuối cùng mong được như ý, trong lòng lại sầu não.

Ông luôn cảm thấy thiếu một cái gì đó, trong lòng không nỡ.

Thói quen thật là một thứ đáng sợ."Trương thúc."

Tần Tiểu Diêu vừa bước vào cửa liền thấy Trương thúc quay lưng về phía cửa ra vào, ngẩn người hướng phòng ngủ của Tiết Chỉ Ninh."Tần tiểu thư, Tô tiểu thư.

Tôi pha trà cho các vị."

Trương thúc vui vẻ tiếp đón hai vị khách, có lẽ các cô có thể làm tam tiểu thư vui vẻ hơn.

Tô Tiểu Nhã nhìn quanh không thấy Quân Thiếu Khiêm, lòng không khỏi có chút hụt hẫng.

Từ hôm đó được đưa về nhà, Tô Tiểu Nhã luôn nhớ về chàng trai hào hoa phong nhã kia.

Nghĩ đến mối quan hệ của hắn và Tiết Chỉ Ninh, trong lòng cô lại chua xót.

Bao phen trắc trở, liền nảy sinh ý định đến thăm.

Thế là cô nghĩ đến Tần Tiểu Diêu, liền kết bạn cùng đến, trên danh nghĩa là thăm Tiết Chỉ Ninh, thực tế là muốn gặp Quân Thiếu Khiêm."Trương thúc, Thiếu Khiêm không có ở đây sao?"

Tô Tiểu Nhã nhận lấy chén trà Trương thúc đưa, nhấp một ngụm rồi đặt xuống."Thiếu gia mấy ngày nay hình như cũng không vui, tiểu thư không ra khỏi cửa, cậu ấy cũng ở trong phòng không ra.

Lúc này chắc là đang ở đó.""Vậy à!

Bị làm sao thế?

Bảo sao mấy ngày nay không thấy tăm hơi."

Tần Tiểu Diêu buông chén trà trong tay xuống một cách kỳ quặc, loại trà Long Tỉnh hảo hạng.

Cô thường đến tìm Chỉ Ninh, một hai lần như vậy, Trương thúc cũng biết sở thích của cô."Tôi đi xem sao."

Tần Tiểu Diêu thuộc tuýp người nghĩ là làm, vừa dứt lời, đã bước mấy bước lên cầu thang.

Trương thúc mỉm cười chiều chuộng, Tần tiểu thư và tam tiểu thư nhà mình có thể gọi là song sinh.

Ngược lại Tô tiểu thư thì dịu dàng hơn nhiều, nhưng không hiểu sao Trương thúc lại cảm thấy Tô Tiểu Nhã khó gần.

Có lẽ là do ông quen với sự hấp tấp của tiểu thư nhà mình?"Chỉ Ninh, là ta.

Mở cửa, giữa ban ngày, đóng cửa làm gì."

Tần Tiểu Diêu dùng sức bình thường để gõ cửa, khiến cho cả biệt thự phảng phất rung chuyển.

Người mở cửa trước lại là Quân Thiếu Khiêm ở phòng bên cạnh.

Vừa nhìn thấy Tần Tiểu Diêu đang gõ cửa như vậy, hắn nghĩ có lẽ cô sẽ làm tiểu thư vui vẻ hơn.

Mỉm cười, hắn liền đi ra ngoài, dù sao hắn cũng tự giam mình mấy ngày rồi, ra ngoài hóng gió cũng tốt.

Nụ cười của Quân Thiếu Khiêm có sức sát thương cực lớn đối với Tần Tiểu Nhã, khiến cô ngây người, tay trái vẫn nắm lấy tay nắm cửa phòng Tiết Chỉ Ninh."Phần phật" một tiếng, cửa từ bên trong mở ra.

Tiết Chỉ Ninh giận dữ trừng mắt Tần Tiểu Diêu, đang định xem có nên thưởng cho kẻ gây ồn ào này một chậu nước lạnh không thì Tần Tiểu Diêu kịp thời tỉnh ngộ."Chỉ Ninh, Chỉ Ninh.

Thiếu Khiêm nhà cậu vừa ra ngoài cười với tớ đấy."

Tiết Chỉ Ninh ghét nhất là người khác nhìn chằm chằm Quân Thiếu Khiêm, cô liền búng trán Tần Tiểu Diêu một cái đau điếng."Muốn vào thì tùy, không vào thì cút về ổ chó của cô, bớt làm ô nhiễm môi trường của ta."

Tần Tiểu Diêu làm vẻ tủi thân xoa đầu, ngoan ngoãn theo vào phòng ngủ của Tiết Chỉ Ninh, rồi đóng cửa lại.

Ngẩng đầu nhìn thấy cổ áo ngủ của Tiết Chỉ Ninh không cài kín, để lộ ra vết tích mờ ám bên ngoài, cô kêu lên: "Hả?

Chỉ Ninh, chẳng lẽ cậu mắc phải bệnh gì không thể nói ra à."

Tay chỉ vào vết trên xương quai xanh của Tiết Chỉ Ninh, làn da mịn màng không có vẻ gì là mọc ra thứ gì bẩn thỉu.

Tiết Chỉ Ninh đương nhiên biết vết trên xương quai xanh của mình là gì, trước kia trên cổ cũng có, qua vài ngày thì đã hết, chỉ còn lại một chút ở xương quai xanh, "Thiếu Khiêm làm."

Nhẹ nhàng một câu, trước mặt Tần Tiểu Diêu vốn dĩ cũng không có gì bí mật."Cái gì?

Các cậu, các cậu...""Lâm Phong bỏ thuốc vào rượu, đánh bậy đánh bạ bị Thiếu Khiêm uống."

Một câu khái quát hết tất cả mọi chuyện đêm đó.

Nói đến bản thân còn chưa tìm cái thằng ranh con kia tính sổ đâu."Tiểu Diêu, tớ bị cha tớ giam lại.

Trong khoảng thời gian này chắc là không ra ngoài được, chuyện của thằng ranh con kia giao cho cậu xử lý vậy."

Vốn là muốn gọi A Phúc mấy người đi, nhưng nghĩ đến tâm trạng của Nhị tỷ cũng không tốt.

Không cần thiết gọi bốn người bọn họ động vào vết dao, ngộ nhỡ chọc Nhị tỷ không vui thì chẳng phải là lại bị gia pháp."Ờ, được thôi."

Từ lúc kinh ngạc ban đầu đến khi bình tĩnh lại, Tần Tiểu Diêu chỉ mất vài phút.

Nhanh đến mức Tiết Chỉ Ninh cũng nghi ngờ sự kinh ngạc vừa rồi có phải là giả vờ hay không.

Tần Tiểu Diêu kéo ghế ngồi xuống, "Nói xem cậu thế nào rồi.

Ba tiểu thư chúng ta chẳng lẽ là vì chuyện kia."

Nói xong còn nháy mắt ra hiệu, vẻ mặt cười quái dị.

Tiết Chỉ Ninh cầm lấy gối đầu ném thẳng vào mặt Tần Tiểu Diêu."Tớ cảm thấy cha tớ và Nhị tỷ có chuyện giấu diếm tớ, bảo vệ tớ như cá chậu chim lồng vậy.""Xí, tớ còn tưởng là chuyện gì to tát lắm.

Thì ra chỉ là mấy chuyện vặt vãnh.

Cậu xem cậu kìa, tiểu thư vô dụng, người ta không cho nói à?

Có phải lần đầu đâu."

Tần Tiểu Diêu trước giờ có gì nói nấy, cũng không sợ bị nói là tiểu thư vô dụng tức giận.

Vốn là tùy tiện nói, nhưng bị Tần Tiểu Diêu nhắc nhở như vậy, Tiết Chỉ Ninh cảm thấy trong lòng thoải mái hơn nhiều.

Không còn ủ rũ khó chịu.

Cũng phải, coi như đem sự tình nói ra, bản thân cũng không giúp được gì.

Tiết Chỉ Ninh tự hiểu lấy điểm này."Hôm nay là Tiểu Nhã kéo tớ đến nói là thăm cậu, giờ lại không thấy người đâu."

Tần Tiểu Diêu bắt chéo chân, vu vơ đá chân."Tiểu Nhã đến rồi?""Chắc là đang ở phòng khách chờ.

Cậu thay cái áo ngủ này đi, đừng để lộ mấy dấu dâu tây mà Thiếu Khiêm lưu lại.

Cứ như người khác không biết Thiếu Khiêm là của cậu vậy.

Còn nữa, cậu ở trong cái phòng này có buồn bực không?

Tớ lâu lắm rồi không đến nhà cậu, dẫn tớ đi dạo hậu viện nhà cậu đi."

Tần Tiểu Diêu nói lâu lắm rồi không đến, thật ra cũng chỉ mới một tuần.

Cái gọi là hậu viện, chỉ là một cái bể bơi, thêm chút dải cây xanh.

Phía sau là chỗ ở của quản gia Trương thúc và người làm.

Vì Tiết Chỉ Ninh dọn ra ngoài khi còn nhỏ, phòng ốc rộng lớn lại càng thêm lạnh lẽo.

Tiết Chỉ Ninh vẫn là chọn một chiếc áo cổ cao mặc vào.

Dẫn Tần Tiểu Diêu đi phía sau vừa ăn vừa cười."Còn cười nữa là tớ ném cậu xuống bể bơi bơi lội đấy."

Tần Tiểu Diêu là "vịt cạn", mùa hè nhiều nhất mặc áo tắm ngồi bên bờ nhìn Tiết Chỉ Ninh bơi."Đừng mà, tớ không cười nữa có được không?"

Vừa dứt lời liền đi mở cửa, cái đồ lông xù gì đây?

Vừa mở cửa ra, Tần Tiểu Diêu đã bị một vật thể không rõ ôm lấy chân."Ninh Ninh, sao cậu lại ở đây?"

Tiết Chỉ Ninh nhanh tay lẹ mắt ôm lấy Ninh Ninh trước khi Tần Tiểu Diêu định nhấc chân đá.

Đây là thứ cô tặng cho Thiếu Khiêm mà."Có thể giải thích chút không?"

Ninh Ninh?

Đây không phải là một con chó sao?

Tần Tiểu Diêu thô lỗ túm lấy, đem đầu Ninh Ninh đối diện với mình."Tớ tặng cho Thiếu Khiêm."

Tội nghiệp Ninh Ninh lại một lần nữa bị Tiết Chỉ Ninh thô lỗ đoạt lại.

Tần Tiểu Diêu giật giật khóe miệng, lần nữa đoạt lấy Ninh Ninh, "Mua thêm một con kêu Thiếu Khiêm nữa đi.

Thành một đôi.""Ừ."

Ý kiến này không tồi, sao bản thân mình không nghĩ ra nhỉ?

Tiết Chỉ Ninh lại một lần nữa đoạt lại Ninh Ninh sau càng cảm thấy Tần Tiểu Diêu nói có lý.

Đợi hôm nào lại đi mua một con nữa.

Cái cảnh giằng co này, đã đến phòng khách.

Nào còn bóng dáng Tô Tiểu Nhã, chỉ còn lại hai cái chén một mình đang bốc hơi.

Tiết Chỉ Ninh và Tần Tiểu Diêu vừa nhìn nhau, chẳng lẽ đi rồi?

Đi thì đi vậy.

Chúng ta đi dạo hậu viện.

Hậu viện của Tiết Chỉ Ninh không lớn, một con đường nhỏ bao quanh bể bơi một vòng.

Đi dạo giết thời gian vẫn được.

Vì Tiết Chỉ Ninh đặc biệt yêu cầu, nên nhìn qua không khác gì công viên, một vòng quanh bể bơi đều trồng cây.

Người không biết sẽ coi bể bơi như một dòng sông nhỏ.

Hai người song song bước đi, trò chuyện chút chuyện nọ chuyện kia.

Tần Tiểu Diêu nhìn ra trong lòng Tiết Chỉ Ninh vẫn còn chút không thoải mái, cố ý chọn mấy chuyện vui cười kể, chọc Chỉ Ninh.

Phía trước một đôi bóng dáng khiến tim Tiết Chỉ Ninh thắt lại, nụ cười trên môi biến mất không dấu vết.

Đây không phải là Thiếu Khiêm và Tiểu Nhã sao?

Tần Tiểu Diêu có chút xấu hổ, thầm nghĩ Tiểu Nhã à Tiểu Nhã.

Sao cậu lại cùng Thiếu Khiêm đi tản bộ thế kia.

Còn bị cái bình dấm chua đụng trúng, chuyện ở KTV lần trước Tần Tiểu Diêu còn nhớ rõ mồn một.

Ai đó ghen đến suýt đập tan cả cửa hàng của chị mình.

Rượu vang đỏ hảo hạng đấy!

Cái người nào đó luôn quen với sự cao ngạo bá đạo, Tần Tiểu Diêu không sợ Tiết Chỉ Ninh sẽ làm gì Tô Tiểu Nhã, mà sợ là cái bình dấm chua kia sẽ thu thập Thiếu Khiêm như thế nào."Tiểu Nhã, tớ còn tưởng cậu về rồi chứ."

Tần Tiểu Diêu giả vờ nhẹ nhàng chào hỏi hai người phía trước."Tiểu thư."

Quân Thiếu Khiêm thấy Tiết Chỉ Ninh một tay ôm Ninh Ninh, sắc mặt không được tốt.

Cái chút ý cười kia cũng giấu đi.

Tần Tiểu Diêu cũng không làm cho tiểu thư vui vẻ lên được sao?

Vừa rồi rõ ràng còn có ý cười, vậy mà thấy mình liền giấu đi.

Tiết Chỉ Ninh không nói một lời, ôm Ninh Ninh xoay người rời đi.

Tần Tiểu Diêu nuốt vài ngụm nước bọt, có lẽ mình không nên đến.

Ném cho Quân Thiếu Khiêm một ánh mắt tự cầu phúc, lôi kéo Tô Tiểu Nhã đi.

Không đi nữa thì tránh sao khỏi mưa gió...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.