"Chỉ Ninh, Chỉ Ninh, gấp gáp như vậy tìm ta có chuyện gì vậy?"
Tần Tiểu Diêu vừa nhận được điện thoại đã vô cùng lo lắng chạy đến đây.
Gần đây Tiết gia liên tục gặp chuyện, bất kể là Tập đoàn Trời Nắng hay Phi Ưng bang.
Tiết Chỉ Ninh chẳng phải đang bị c·ấ·m túc không được ra ngoài sao?
Chẳng lẽ cũng...
Nàng không dám nghĩ.
Từ sau chuyện của Tô Tiểu Nhã lần trước, bản thân đã không đến đây.
Hai người đều là bạn bè, ở giữa kẹt bản thân khó xử nhất.
Bất ngờ nhìn thấy Tiết Chỉ Ninh nằm dài tr·ê·n ghế sa lông.
Sắc mặt ẩn hiện vết đỏ, cùng đôi mắt sưng húp như vừa kh·ó·c xong.
Quân t·h·iếu Khiêm lại không có ở đây, trong lòng nàng chợt thót một tiếng, "Chỉ Ninh, t·h·iếu Khiêm đâu?
Nhị tỷ của cậu không p·h·ái người bảo vệ cậu sao?
Lẽ nào Quân thị đã đến tận đây gây sự rồi?""t·h·iếu Khiêm bận việc."
Tối hôm qua mải náo loạn nên quên cả cho Ninh Ninh và t·h·i·ế·u Khiêm ăn tối. t·h·i·ế·u Khiêm vừa nghe điện thoại đã bị ta đ·u·ổ·i đi trông hai c·h·ó con kia.
Bản thân chỉ là nằm dựa vào tr·ê·n ghế sa lông nghỉ ngơi một lát thôi mà, sao Tần Tiểu Diêu lại khẩn trương đến vậy."Cái gì?
Cậu bị người ức h·i·ế·p rồi mà còn không biết đối phương là ai?"
Tần Tiểu Diêu chỉ lo xót xa những vết đỏ tr·ê·n mặt Tiết Chỉ Ninh, chẳng lẽ bị người đ·á·n·h?"Mặt ta bị đại tỷ đ·á·n·h.""Ách."
Tần Tiểu Diêu suýt chút nữa c·ắ·n phải cả lưỡi.
Lúc nãy sao không hỏi rõ ràng, quả nhiên xúc động là ma quỷ."Vừa rồi cậu nói Quân thị cái gì cơ?"
Lẽ nào là cái gã đàn ông tự xưng là Quân mỗ, gọi mình Phượng nha đầu kia sao?"Không, không có gì."
Cuối cùng Tần Tiểu Diêu cũng đầu hàng dưới ánh mắt săm soi của Tiết Chỉ Ninh, che giấu được nhất thời chứ không che giấu được cả đời.
Bên ngoài đã đổi thay đến thế này rồi, nàng sớm muộn gì cũng phải biết."Cậu bị nhốt ở đây nên không biết đấy thôi, Quân thị đã chèn ép Tiết gia hơn một tháng nay rồi.
Đại tỷ của cậu với Tập đoàn Trời Nắng e là cũng chèo ch·ố·n·g không được bao lâu nữa.
Quán bar của Nhị tỷ thì thường xuyên có người gây sự, đều phải đóng cửa mấy ngày nay rồi."
Thảo nào đại tỷ phải đính hôn, thảo nào Nhị tỷ vắng mặt.
Từng lời Tần Tiểu Diêu nói ra đều đâm thẳng vào chỗ yếu mềm nhất trong lòng Tiết Chỉ Ninh.
Quân thị?
Cái gã đàn ông tự xưng Quân mỗ kia?
Hương tiêu ngọc vẫn tiểu cô?"Chỉ Ninh, nhà cậu có ai tên Phượng Nhi không?"
Có phải là bà con xa gì đó mà bản thân không biết chăng?"Sao cậu biết cái tên này?""Ta nghe ba ta với ba cậu nói chuyện."
Tần Tiểu Diêu hồi tưởng lại chuyện mấy ngày trước mà mình nghe được.
Hôm đó bản thân vừa rời g·i·ư·ờ·n·g thì thấy Tiết bá bá đang ở nhà mình tán gẫu với ba mình.
Thấy mình, hai người lập tức nghiêm mặt, ăn ý không nói gì nữa.
Vì tò mò, Tần Tiểu Diêu giả vờ quay về phòng nhưng thực chất là đi vòng rồi vụng t·r·ộ·m t·r·ố·n ở góc tường."Hành ca, hay là anh nói chuyện của Phượng Nhi cho nó biết đi."
Tần t·h·i·ê·n châm cho Tiết Chính Hành một điếu t·h·u·ố·c, rồi cũng tự mình châm một điếu."Ta nói thế nào đây?
Phượng Nhi đợi đến cuối cùng cũng không đợi được người kia, ta biết Phượng Nhi có muốn gặp hay không?""Nói câu khó nghe, Hành ca là lo lắng cho con bé kia hả?"
Tần t·h·i·ê·n hít sâu một hơi, từ từ nhả ra, "Ai!
Chuyện này khó giải quyết thật, nhưng anh cũng không thể hủy hoại tâm huyết cả đời người được.
Mới có hơn một tháng thôi mà, nhìn cái thế này là hắn h·u·n·g hăng quyết không bỏ qua đâu.
Nghĩ đến chị dâu với hai đứa con gái kia đi, Duyệt nhi còn tính đến cả chuyện thông gia nữa.
Chắc là thực sự không còn cách nào khác rồi.""Vả lại, dù anh có nói với hắn chuyện của Phượng Nhi thì hắn cũng chưa chắc đã biết chuyện đó.
Đã mấy chục năm rồi, muốn tra cũng đâu có dễ.
Lúc trước anh làm mọi chuyện sạch sẽ như vậy, nếu không phải hắn gặp Tam nha đầu thì...!"
Ý trời cả rồi! t·h·i·ê·n ý!
Tần Tiểu Diêu nghe không hiểu họ đang nói gì, bây giờ liền kể lại hết cho Tiết Chỉ Ninh nghe.
Tiết Chỉ Ninh cũng nghe mà như lọt vào sương mù, điều duy nhất nàng hiểu rõ là, cái gã họ Quân kia muốn biết về tiểu cô của mình, mà ba mình thì không chịu nói.
Thế là hắn liền ngưu lấy nội dung chính nhà mình.
Đại tỷ bị ép đến mức nghĩ đến cả chuyện thông gia với gã đàn ông kia.
Nghĩ lại những lời chỉ trích vô tâm của mình, bản thân cảm thấy vô cùng hối hận.
Đại tỷ, là em sai rồi."Chỉ Ninh, cậu có hiểu gì không?""Không biết.
Nhưng ta biết Quân thị vì sao lại gây phiền phức cho nhà ta rồi."
Dù không hiểu rõ vì sao ba mình lại giấu giếm như vậy, nhưng dù sao tiểu cô cũng đã ra đi nhiều năm rồi, dù cho hắn biết cũng có sao đâu."Vì sao cơ?"
Tần Tiểu Diêu p·h·át huy tối đa sự tò mò của mình."Cái người tên Phượng Nhi đó là tiểu cô đã c·h·ế·t được mấy chục năm của ta."
Tần Tiểu Diêu há hốc miệng, chớp chớp mắt.
C·h·ế·t rồi?
Vậy thì tiếng hát kia từ đâu ra?
Tìm người đã c·h·ế·t để làm gì?"Ta đoán tám phần mười là tiểu cô của ta với cái gã đàn ông kia có một mối quan hệ, sau đó đá người ta.
Bây giờ người ta quay về t·r·ả t·h·ù."
Tiết Chỉ Ninh gật gù, suy luận này cơ bản là đúng.
Một khi Tiết Chỉ Ninh đã nghĩ thông suốt mọi chuyện thì mọi buồn bực đều tan biến hết.
Lúc này nàng hoàn toàn quên sạch những chuyện đã xảy ra tối qua, "Chắc là cha ta nghĩ người đã c·h·ế·t rồi, lỡ như cái gã họ Quân kia không vui, đào mồ mả tiểu cô ta lên thì sao, nên mới không nói."
Không thể nào.
Nghe lý do này sao khó chịu thế.
Rốt cuộc là không đúng ở chỗ nào?
Tự dưng lại không nói ra được."Cái lão ba nhà ta dạo này đầu óc sao mà chả dùng được thế.
Vì một người c·h·ế·t như vậy..."
Tiết Chỉ Ninh đột nhiên nhận ra mình vừa nói người c·h·ế·t chính là tiểu cô của mình, lần trước hỏi một câu Phượng nha đầu còn bị lão ba dạy dỗ, vội sửa lời, "Vì một cái người không có ở đây như vậy, đắc tội cái vị thần kia làm gì, cứ nói thẳng với hắn là người đã không còn, muốn tìm thì xuống dưới đất mà tìm.""Chỉ Ninh, ta cảm thấy chuyện không phải như vậy đâu."
Tần Tiểu Diêu vẫn không nhịn được nói ra ý nghĩ của mình."Suy luận của bản tiểu thư trước giờ luôn đúng đến tám chín phần mười."
Sau khi suy nghĩ mọi chuyện một lần, nàng x·á·c định là như vậy, không sai.
Tiểu Diêu nghe được mấy câu không rõ ràng, nhưng điều quan trọng là gã họ Quân kia gây phiền phức cũng chỉ vì tiểu cô của mình.
Ta cảm tạ các người bảo vệ ta, nhưng ta cũng chán gh·é·t việc bị các người bảo vệ.
Mọi người bảo vệ ta quá kỹ càng, có chuyện gì đều giúp ta gánh vác.
Còn ta thì cứ mãi hưởng thụ sự yên bình dưới cơn bão.
Nhưng ta sẽ khó chịu, ta cảm thấy áy náy.
Ta cũng muốn cùng mọi người đối mặt với mọi chuyện.
Giờ ta đã biết vấn đề này, ta sẽ không đứng ngoài quan s·á·t nữa.
Ta muốn chứng minh cho mọi người thấy, ta cũng có thể giúp được mọi người.
Vì mọi người đều không nói, vậy thì cứ để ta đi nói."Tiểu Diêu, cậu giúp ta một việc."
Tiết Chỉ Ninh k·é·o Tần Tiểu Diêu lại, thì thầm bên tai nàng."Không được, lỡ như bị đ·u·ổ·i kịp..."
Sau khi nghe xong, Tần Tiểu Diêu lắc đầu nguầy nguậy, cậu là Tam tiểu thư dám n·h·ổ lông lão hổ, ta thì không dám.
Chuyện này mà lọt vào tai cha ta thì... nghĩ đến thôi đã thấy không phải chuyện tốt lành gì rồi."Tiểu Diêu.""Không.
Cha ta sẽ đ·á·n·h ta."
Nàng vẫn lắc đầu."Tần, Tiểu, Diêu.
Có chuyện gì đều có ta gánh cho cậu."
Tiết Chỉ Ninh vỗ n·g·ự·c đảm bảo.
Chẳng phải chỉ là giả dạng thành mình nằm tr·ê·n g·i·ư·ờ·n·g thôi sao?
Đâu có làm gì ghê gớm.
Trước sự uy h·i·ế·p của ai đó, Tần Tiểu Diêu đành chấp nh·ậ·n đồng ý.
Việc này cũng đặt nền móng cho những chuyện xảy ra sau này.
Sau này khi mọi chuyện đã qua, Tần Tiểu Diêu vô số lần tự hỏi nếu có cơ hội lựa chọn lại, bản thân có còn giúp không?
Rồi lại thở dài, lắc đầu.
Chắc là m·ệ·n·h tr·u·ng đã định rồi.
Sao người ta chỉ có thể lùi bước chứ không thể quay đầu chứ."t·h·i·ế·u Khiêm, t·h·i·ế·u Khiêm."
Có một số việc phải bàn giao cho tốt, nếu không sẽ bị lộ tẩy mất.
Nghe thấy tiếng gọi, Quân t·h·i·ế·u Khiêm nhanh chóng bước từ tr·ê·n lầu xuống, "Tiểu thư.""Tiểu Diêu, mặt nổi vài nốt, muốn lên phòng ta lấy cái khăn quàng cổ.
Đợi Tiểu Diêu đi rồi thì ta muốn đi ngủ, ngươi đừng làm phiền ta.
Bảo Trương thúc là mặc kệ chuyện gì cũng không được làm phiền ta."
Tiết Chỉ Ninh tự nhận là mình đã làm rất kín kẽ.
Quân t·h·i·ế·u Khiêm không hiểu chuyện gì, trực giác có gì đó không ổn, nhưng cũng không dám mở miệng hỏi.
Chờ chút nữa nhân lúc không làm phiền thì mở cửa ra xem là được, chỉ cần tiểu thư vẫn còn trong phòng là được.
Quả nhiên không lâu sau, Tần Tiểu Diêu liền quấn một chiếc khăn quàng cổ kín mít bước ra ngoài.
Hay là do vây khăn quàng cổ của tiểu thư mà sao cái bóng lưng này lại giống tiểu thư đến vậy?
Quân t·h·i·ế·u Khiêm cũng không dám lập tức đi xem, đợi khoảng nửa tiếng sau mới dám.
Anh nhẹ nhàng vặn chốt cửa, thấy trên giường có một bóng dáng đang co ro nằm, nhớ lại lời bàn giao vừa rồi, anh chỉ nhìn qua loa rồi đóng cửa đi ra ngoài, sợ rằng nếu tiểu thư biết chuyện, có khi lại chọc giận nàng m·ấ·t hứng.
Tần Tiểu Diêu nghe thấy tiếng đóng cửa, nghĩ thầm, Chỉ Ninh ơi, ta chỉ giúp cậu lần này thôi đó.
Cậu nhớ về sớm một chút, lòng ta giờ đây cứ như tàu lượn siêu tốc vậy...
