Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Vô Dụng Tam Tiểu Thư

Chương 29: Ta cảm thấy ngươi có bệnh




Trên người Quân Thiếu Khiêm giăng đầy những vết roi xanh tím, nhiều chỗ rách da rỉ máu. Không biết đã ăn bao nhiêu côn, Tiết Chỉ Ninh không khỏi oán trách A Bảo và A Thổ quá nhanh tay, mới có bao lâu mà đã đánh nhiều đến vậy. Chữ "Quân" trên vai hắn vẫn như trong trí nhớ, lưng bóng loáng ngày xưa nay chồng chất những vết bầm xanh tím. Tiết Chỉ Ninh cay cay sống mũi, tất cả đều là lỗi của nàng."Ư." Nước mắt rơi trên vết thương xót như muối xát. Quân Thiếu Khiêm khẽ rên."Ngươi còn biết đau cơ đấy." Nàng chưa từng thấy ai ngốc như vậy, Nhị tỷ không nói gì, mà hắn lại tự động nằm ra để người ta đánh."Tiểu thư." Quân Thiếu Khiêm định rời giường mặc quần áo, vừa rồi để tiện bôi thuốc, hắn đã để hai người kia giúp cắt bỏ quần áo. Lúc này hắn đang ở trần nửa thân trên, quần cũng tụt xuống một chút.

Tiết Chỉ Ninh ấn Quân Thiếu Khiêm xuống, "Đừng động." Một tay dùng bông gòn thấm nước thuốc cẩn thận lau, không xử lý cẩn thận sẽ bị nhiễm trùng.

Biết tính nàng, Quân Thiếu Khiêm kéo quần lên nhưng không vùng vằng nữa. "Tiểu thư, không nên vì ta mà chịu đòn.""Ta thích.""Là ta thất trách.""Đã bảo gọi tên ta rồi mà.""Vâng, Trữ Nhi.""Thiếu Khiêm, ngươi không đau sao?""Không đau... Ư!""Ngươi bị ngốc à? Không có đầu óc à? Chảy cả máu, sao có thể không đau!" Nói rồi, nàng còn cố ý ấn mạnh vài lần vào chỗ bầm tím trên lưng Quân Thiếu Khiêm. Nàng chỉ không quen nhìn cái bộ dạng không hé răng của hắn."Đau, tiểu thư... Ân, Trữ Nhi." Quân Thiếu Khiêm không hiểu sao mình lại chọc giận nàng. Hồi trước đi theo bang chủ cũng từng bị đánh như vậy. Trong bang có quy định, chịu gia pháp không được kêu la.

Nghe hắn kêu đau, nước mắt Tiết Chỉ Ninh lại tuôn rơi. Tất cả đều là tại nàng, tự dưng chạy đi tìm lão đầu Quân nói làm gì? Còn tưởng mình thông minh, làm chuyện thần không biết quỷ không hay. Càng nghĩ càng hối hận, nàng chẳng còn để ý đến tình cảnh của Quân Thiếu Khiêm lúc này, ôm chầm lấy cổ hắn."Thật xin lỗi." Tiết Chỉ Ninh nghẹn ngào."..." Trong lòng Quân Thiếu Khiêm có cái gì đó thoáng qua, nhanh đến mức chính hắn cũng không nhận ra."Gâu gâu." Khiêm Tốn ăn dấm ghen tuông sủa lên mấy tiếng. Trước đây Tiết Chỉ Ninh toàn ôm cổ nó thôi, thấy có người cướp vị trí độc tôn, nó liền ngoe nguẩy đuôi phản đối.

Vì là ban ngày nên Khiêm Tốn được tự do hoạt động, buổi tối Trương thúc sẽ mang Khiêm Tốn đi nhốt. Ninh Ninh dáng người nhỏ nhắn vẫn luôn được nhốt chung phòng với Thiếu Khiêm. Giờ chỉ thấy Khiêm Tốn, không thấy Ninh Ninh đâu. Tiết Chỉ Ninh vội lau nước mắt, tìm Ninh Ninh khắp nơi, không quên cảnh cáo Khiêm Tốn: "Nếu ngươi làm rơi một sợi lông nào lên người Thiếu Khiêm, ta sẽ cạo sạch lông của ngươi."

Khiêm Tốn tủi thân không dám vẫy đuôi nữa, tại sao cùng là chó, mà đãi ngộ lại khác nhau nhiều như vậy?"Thiếu Khiêm, Ninh Ninh đâu?" Tìm khắp hang cùng ngõ hẻm mà vẫn không thấy."Trên giường của ta."

Cái cục tròn vo kia chẳng phải Ninh Ninh thì là cái gì? Tiết Chỉ Ninh thô lỗ xách nó lên, đến ta còn chưa từng nằm trên giường Thiếu Khiêm, ngươi thì cứ ở lì đó, còn chiếm cả giường. Nàng lay nhẹ bốn chân Ninh Ninh, vừa ghen tị vừa ước ao.

Một dòng ấm áp chảy xuống, Tiết Chỉ Ninh chợt nhớ ra hình như kinh nguyệt của mình đến rồi. Nàng mải lo nhìn Thiếu Khiêm mà quên béng mất chuyện này. Cũng may là mùa đông quần dày, nhưng dù Tiết Chỉ Ninh tính tình có tùy tiện thế nào, vừa nghĩ đến cái bộ dạng quần ướt nhẹp của mình, cũng không khỏi đỏ mặt. Nàng vội thả Ninh Ninh xuống, qua loa bôi thuốc lên vết thương rồi tính bụng lát nữa sẽ gọi bác sĩ đến xử lý cẩn thận sau.

Vừa hay lúc Tiết Chỉ Lăng gọi bác sĩ đến, Tiết Chỉ Ninh bèn lo việc của mình. Quả nhiên, quần đã ướt sũng, may mà không nhiều. Trước kia chỉ hơi khó chịu, lần này chắc chắn sẽ đau bụng dữ dội lắm đây. Nàng bôi vội chút thuốc lên lưng, roi đánh không nặng lắm, chỗ nặng nhất chỉ hơi xanh tím. Sau đó nàng mơ màng nằm xuống, không biết ngủ bao lâu, cho đến khi bị điện thoại của Tần Tiểu Diêu đánh thức."A lô..." Vừa mở miệng, chính Tiết Chỉ Ninh cũng giật mình, giọng nàng khàn đặc."Chỉ Ninh, Chỉ Ninh, cậu sao rồi? Có bị đánh không?" Tần Tiểu Diêu lo lắng hỏi, cố ý chờ mấy tiếng mới gọi điện thoại. Rồi kể lại chuyện mình bị lão ba mang về nhà, cũng chỉ bị mắng vài câu cho có lệ. Nhớ đến cây trượng bằng gỗ lê nhà Tiết Chỉ Ninh, Tần Tiểu Diêu bất giác nuốt nước miếng. Trời biết, khoảng thời gian này đợi điện thoại của nàng thật sự rất đáng sợ."Thiếu Khiêm bị đánh. Tớ ra cản cũng ăn mấy roi. Nhưng A Bảo với A Thổ rất nương tay." Tiết Chỉ Ninh đổi tư thế nằm cho thoải mái hơn, trong lòng càng hận cái lão đầu Quân nói kia, "Chỉ là đau bụng.""Đau bụng? Sao lại đau bụng?""Thì 'cái đó' chứ sao! Không đến sớm, không đến muộn. Đã lâu lắm rồi không thấy, đến lúc này thì đau muốn chết." Đúng là cái vận xui gì thế này! Tốt bụng đi báo cho Quân lão đầu, ai ngờ lòng tốt lại thành lòng lang dạ thú, về nhà còn bị đánh cho một trận."Mua ít thuốc giảm đau về uống là được." Tần Tiểu Diêu giật giật khóe miệng, tiện thể tán gẫu vài câu rồi cúp máy."Ọe... Khó chịu..." Đột nhiên cảm thấy một trận khô khốc khó chịu, Tiết Chỉ Ninh cảm thấy bụng dạ như có cái gì đó đang lật tung lên. Muốn nôn mà lại không ra, bị giày vò mấy hồi, nàng mệt lả không bò dậy nổi. Thôi thì đằng nào cũng không có việc gì, nàng lại nằm xuống tiếp tục ngủ.

Lúc tỉnh dậy, bụng đã réo ầm ĩ, Tiết Chỉ Ninh mới nhớ ra mình cả ngày chưa ăn gì. Nàng sai Trương thúc nấu chút cháo thanh đạm. Đợi cháo nấu xong, nàng chỉ húp được vài ngụm thì lại buồn nôn, chẳng nuốt thêm được gì nữa. Nàng cố gắng tỉnh táo đi nhẹ nhàng vào phòng Thiếu Khiêm, vừa sờ trán hắn đã thấy nóng hầm hập. Nàng lại gọi bác sĩ, lại cho uống thuốc hạ sốt, bận bịu cả đêm, đến nỗi quên béng mất chuyện mua thuốc giảm đau.

Sau trận đòn roi ấy, mọi chuyện im ắng được vài ngày. Có lẽ là trong họa có phúc, lệnh cấm túc của Tiết Chỉ Ninh coi như được giải trừ. Nhưng cơ thể nàng thì ngày càng tệ. Ăn không ngon miệng thì chớ, còn cứ hễ động đậy là buồn nôn, chóng mặt, khó ở. "Bà dì" thì dở chứng, mỗi ngày ra một ít, đến rồi không chịu đi. Bụng thì chỉ đau đúng một ngày dữ dội, rồi sau đó cũng chẳng sao nữa.

Tần Tiểu Diêu gặp lại Tiết Chỉ Ninh mà giật cả mình. Mới có mấy ngày không gặp, người nàng gầy như que củi: "Tớ nói này Chỉ Ninh, cậu đừng bảo là dỗi bố nên tuyệt thực đấy nhé. Mới có mấy hôm không gặp, mặt mũi vàng như nghệ thế kia, lại còn gầy đi không ít.""Phì, ai thèm tuyệt thực." Tiết Chỉ Ninh véo Tần Tiểu Diêu một cái, "Tớ có giống loại người rảnh rỗi thế không? Tiểu Diêu, tớ thấy tớ bị bệnh rồi."

Tần Tiểu Diêu sờ trán nàng rồi gật gù, "Tớ cũng thấy cậu bị bệnh.""Chắc tớ bị ung thư dạ dày, hoặc loét bao tử gì đó. Chẳng ăn gì cũng muốn nôn. Nếu không thì là chứng kén ăn ấy!" Cứ mong là mấy bệnh đó thôi! Nhỡ đâu mắc bệnh nan y gì thì... Trời ơi! Cuộc sống hạnh phúc của tớ với Thiếu Khiêm chỉ mới bắt đầu thôi mà, tớ không muốn chết sớm thế đâu!"Đi, tớ đưa cậu đến bệnh viện khám.""Tớ không muốn động, lười đi lắm." Dạo này nàng cứ buồn ngủ, lười như Khiêm Tốn, động tí là không muốn nhấc mình lên."Chỉ Ninh, cậu có phải bị bố cậu đánh ngốc rồi không? Cái đầu óc này còn bình thường không đấy?" Có bệnh mà không đi khám bác sĩ, còn không muốn động, lười đi."Trước kia cậu nhanh nhảu hơn ai hết cơ mà.""Thế nên tớ mới bảo tớ có bệnh còn gì." Tiết Chỉ Ninh miễn cưỡng xoay người trên ghế salon."Thiếu Khiêm đâu?" Chắc không phải vẫn còn nằm trên giường đấy chứ?"Hắn xin phép ra ngoài rồi. Bảo là đi giải quyết chút việc." Lúc đó nàng còn đang mơ màng ngủ, hình như nghe thấy hắn nói vậy. Định bụng đòi đi cùng, nhưng nghĩ lại, mình cũng nên cho hắn chút không gian riêng tư. Với lại, nàng cũng thực sự không muốn rời giường mà."Ờ." Tần Tiểu Diêu kéo người đang nằm trên ghế salon dậy, "Tớ đi khám cùng cậu nhé. Hay là gọi bác sĩ đến? Cậu chọn đi!"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.