Chương 60: Song Đầu Thực Nhân Ma Lam Lỗ
Một đội thuyền của thương hội Bạng Bố đang căng buồm trên biển tiến tới phía trước.
Vỏ thuyền màu nâu đỏ, cánh buồm trắng muốt, mặt biển xanh thẳm tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp.
Hoa tiêu đang nằm trên một tấm bản đồ khổng lồ, dùng thước kẻ, compa để đo đạc vị trí chính xác của các đội thuyền khác.
Trên hải đồ này, có đánh dấu các đảo như đảo Xà Thử, đảo Thạch Đản.
Sau khi đo đạc xong, hoa tiêu vui mừng nói: "Thuyền trưởng, chúng ta chỉ còn cách đảo Xà Thử hai ngày hành trình nữa thôi."
Thuyền trưởng gật đầu: "Tốt lắm. Phải nói rằng lần này vận may không tệ, dọc đường đi không gặp bóng dáng hải tặc nào cả.""Một ngày nữa, chúng ta sẽ đi vào khu vực được đảo Xà Thử bảo vệ.""Đến lúc đó, chúng ta có thể thư giãn một chút..."
Thuyền trưởng đang nói thì bỗng nhiên quát lớn: "Có địch tập kích, phía bên phải phát hiện hải tặc!"
Thuyền trưởng lập tức nhíu mày, toàn bộ thủy thủ trên thuyền đều căng thẳng.
Tiếp đó, người quan sát bằng giọng đầy kinh hoàng hô lớn: "Cờ hiệu kia! Không, là đoàn hải tặc Song Đầu!"
Bọn thủy thủ lập tức xôn xao.
Thuyền trưởng cũng biến sắc.
Đoàn hải tặc Song Đầu nổi tiếng hung ác, đoàn trưởng Lam Lỗ là một con Song Đầu thực nhân ma, tu luyện cả đấu khí lẫn ma pháp. Dưới trướng của hắn toàn là thực nhân ma.
Thực nhân ma là một chủng tộc da dày thịt thô, sức mạnh kinh người.
Đồng thời, chúng rất háu ăn, thích ăn thịt của tinh linh, người lùn và cả con người.
Nếu rơi vào tay đoàn hải tặc Song Đầu thì kẻ xấu số không chỉ mất hết tài sản mà còn bị biến thành thức ăn, tất cả sẽ rơi vào bụng đám thực nhân ma."Chạy mau!" Thuyền trưởng ra lệnh: "Mau gửi tin cầu cứu về đảo Xà Thử!"
Hoa tiêu mồ hôi lạnh đầy đầu, vội vàng đi thực hiện.
Dù là một đội thuyền của thương hội Bạng Bố, trang bị của họ cũng khá hoàn hảo, có trang bị thông tin ma pháp để gửi tin tức trong một khoảng cách nhất định.
Nhưng kể cả đảo Xà Thử nhận được tin cầu cứu thì khoảng cách đó cũng không thể giúp họ ứng cứu kịp thời được.
Đội thuyền thương hội khởi động thiết bị luyện kim, cánh buồm đều được hạ xuống, gió nhân tạo từ các quạt thổi hết tốc lực.
Tốc độ của đội thuyền tăng nhanh 30%."A ha ha, còn muốn chạy sao?" Đoàn trưởng hải tặc Song Đầu Lam Lỗ đứng ở mũi thuyền cười nhạt.
Hắn cao tới 3,2 mét, cơ bắp cuồn cuộn, có hai đầu và một cái bụng béo phệ. Toàn thân hắn đầy lông, da màu xanh lam pha chút tím, tỏa ra mùi hôi thối, chỉ mặc một chiếc áo da màu vàng đơn sơ.
Một chiếc lang nha bổng to lớn ở tay phải, một cây liễu mộc pháp trượng méo mó ở tay trái."Đuổi theo cho ta!" Lam Lỗ hô lớn, lộ ra hàm răng vàng đen.
Đám hải tặc hò reo, thúc giục chiếc thuyền duy nhất của chúng nhanh chóng rút ngắn khoảng cách."Không ổn rồi, thuyền của chúng là thuyền ma năng!" Bọn thủy thủ thương hội càng hoảng loạn."Lam Bảo Thạch Hào..." Thuyền trưởng thương hội nghiến răng.
Hắn biết rõ tình báo hơn.
Lam Bảo Thạch Hào là một chiếc thuyền ma năng cấp thanh đồng, vốn là của thương hội Bạng Bố nhưng khi đang sửa chữa ở xưởng đóng tàu thì bị Lam Lỗ, lúc đó mới ra khỏi nhà, cướp được.
Có chiếc thuyền ma năng này, Lam Lỗ liền dẫn bộ tộc của hắn xuống biển, dựa vào cướp bóc để duy trì cuộc sống, không ngừng phát triển và lớn mạnh."Thuyền trưởng, ném hàng hóa đi, đối phương sắp đuổi kịp rồi!" Hoa tiêu kêu lên.
Mặt thuyền trưởng lộ vẻ do dự và giằng co.
Số hàng hóa này rất giá trị, nếu mất đi thì chiếc ghế thuyền trưởng của hắn coi như chấm dứt.
Tiền đồ của hắn ở thương hội chắc chắn sẽ ảm đạm.
Nhưng nếu không ném, bị hải tặc đuổi kịp, tính mạng cũng khó bảo toàn."Ném, ném hết hàng, giữ lại đồ đáng tiền, đồ nặng ném hết. Tất cả thuyền đều phải ném!" Thuyền trưởng cuối cùng cũng ra lệnh.
Từng món hàng bị ném xuống biển, mớn nước của thuyền càng lúc càng cạn, tốc độ của đội thuyền thương hội lại tăng lên.
Nhưng do thuyền trưởng do dự trước đó mà giờ đã quá muộn.
Thuyền ma năng đã đến gần, tiến vào phạm vi thi pháp của Lam Lỗ.
Lam Lỗ giơ cao pháp trượng lên.
Nhanh chóng thi pháp!
Thi pháp thành công!
Oanh oanh oanh.
Hàng loạt hơn mười tia chớp xuất hiện trên không trung.
Tia chớp giáng xuống boong thuyền, mảnh gỗ vỡ vụn bay tung tóe, tia lửa văng khắp nơi. Có tia trúng cánh buồm khiến nó rách toạc rồi từ từ bốc cháy.
Vài thủy thủ xui xẻo bị sét đánh chết cháy tại chỗ, chết không thể chết thêm được nữa."Bọn đậu thuyền! Các ngươi vẫn còn đường sống. Ta đảm bảo không ăn thịt các ngươi." Đầu bên trái của Lam Lỗ gầm lớn: "Nếu còn chạy, ta sẽ ăn hết bọn ngươi."
Thủy thủ thương hội vô cùng hoảng sợ, nghe được những lời này thì đều chần chừ.
Mọi người nhao nhao nhìn thuyền trưởng thương hội.
Thuyền trưởng lại do dự.
Nhưng lúc này, đầu bên phải của Lam Lỗ cười khà khà: "Không sai, đúng là thế. Bọn chúng đang do dự!""Cứ lừa bọn chúng trước đã, sau đó ta bắt hết làm tù binh, ai không nghe lời ta ăn tại chỗ. Ai nghe lời thì ta nhốt lại, làm lương thực dự trữ.""Ta thật giỏi quá đi, lại nghĩ ra được diệu kế này.""Ta đã đói bụng mấy ngày nay rồi, ta muốn ăn thịt người, ta muốn ăn thịt người!!"
Vừa nói, Lam Lỗ tay phải giơ cao lang nha bổng, nước miếng chảy ròng ròng từ khóe miệng xuống."Đồ ngốc!" Đầu bên trái của Lam Lỗ giận dữ.
Đám thực nhân ma dưới trướng hắn thì che đầu: "Lão đại lại nói ra sự thật rồi!"
Nghe được những lời này, chút may mắn cuối cùng của đội thuyền thương hội Bạng Bố cũng biến mất."Chạy mau thôi!" Toàn bộ đoàn thuyền đồng lòng.
Nhưng rất đáng tiếc, vì bị tia chớp tấn công trước đó nên tốc độ của hầu hết các thuyền đều bị ảnh hưởng.
Lam Bảo Thạch Hào đuổi theo sát phía sau.
Thương hội Bạng Bố không còn cách nào khác, đành phải dùng pháo binh phản công.
Đạn đại bác bắn vào vỏ thuyền của Lam Bảo Thạch Hào, chỉ tóe ra vài tia lửa nhỏ.
Lực phòng ngự của Lam Bảo Thạch Hào vô cùng mạnh mẽ, mặc dù chiếc thuyền ma năng này chỉ là cấp thanh đồng nhưng với lớp vỏ chắc chắn như vậy có thể chặn được đạn đại bác cấp bạc bắn trúng.
Lam Bảo Thạch Hào như một con sói đói xông vào đàn dê, thuyền bè thương hội Bạng Bố dù đông nhưng lại rối loạn thành một đám. Trong sự phản kích tuyệt vọng, họ căn bản không thể gây tổn hại đáng kể nào cho Lam Bảo Thạch Hào.
Sau hơn hai tiếng đồng hồ, trận truy kích trên biển cuối cùng cũng hạ màn.
Thương hội Bạng Bố toàn quân bị tiêu diệt, một phần thuyền bị bắt làm tù binh, phần khác bị chìm nghỉm hoặc đang trong quá trình chìm.
Lam Lỗ ngồi xếp bằng trực tiếp trên boong tàu cứng cáp của Lam Bảo Thạch Hào, gặm đùi của thuyền trưởng.
Miệng hắn toàn là máu, giữa kẽ răng còn dính cả gân cốt đỏ tươi."Mùi vị không tệ, quả đúng là nhân tộc cấp bạc. Ha ha ha." Lam Lỗ tỏ vẻ rất thích thú.
Đám thực nhân ma xung quanh nhìn lão đại của mình thưởng thức đồ ăn ngon, đều nuốt nước bọt ừng ực.
Điều kỳ lạ là bên cạnh Lam Lỗ còn đứng một người của tộc người, nhưng không phải là người của thương hội Bạng Bố.
Người của tộc người này nơm nớp lo sợ, mồ hôi lạnh đầy người nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh."Lão đại, đã lục soát hết thuyền địch, mấy hàng hóa bị ném xuống biển cũng nhặt về được hơn nửa, số còn lại đã chìm xuống nước, không vớt được nữa." Một thực nhân ma cầm lái tới bẩm báo."Có những gì?" Lam Lỗ vừa gặm chân người vừa tùy ý hỏi.
Thực nhân ma cầm lái báo ra một tràng danh sách hàng hóa.
Lần cướp bóc này, đoàn hải tặc Song Đầu thu hoạch được rất nhiều.
Người của tộc người kia thấy Lam Lỗ lộ vẻ mặt hài lòng liền lấy hết can đảm, run run nói: "Lam Lỗ đại nhân, tình báo ta mang cho ngài không sai chứ? Đây là thành ý gia nhập của đoàn hải tặc Nhục Tàng, cũng là tiền thù lao. Ngài có hài lòng không?""Hài lòng, tất nhiên là hài lòng." Đầu bên trái của Lam Lỗ cười híp mắt nói: "Ta đã sớm nghe nói, Nhục Tàng là một hảo hán. Xem ra hợp tác với đoàn hải tặc Nhục Tàng, quả là một lựa chọn vô cùng đúng đắn. Ta rất mong chờ lần tới cùng nhau liên thủ tấn công đảo Xà Thử."
Hải tặc người của tộc người đến từ đoàn hải tặc Nhục Tàng thở phào một hơi, cười nói: "Vậy thì tốt rồi..."
Chưa dứt lời, đầu bên phải của Lam Lỗ đã lên tiếng: "Nhục Tàng là cái thá gì chứ!""Ngay cả hai kẻ cấp bạc cũng không thu phục được, bị một pháo đánh cho trọng thương.""Bây giờ lại còn muốn lợi dụng ta, đi đánh đảo Xà Thử?""Kẻ yếu như vậy, có tư cách gì hợp tác với ta?""Hắn đã là cấp hoàng kim sao?""Hừ, đấu sĩ nhân tộc cấp hoàng kim, ta còn chưa từng ăn bao giờ đấy!""Tạm thời cứ vờ như đồng ý hắn đi, cùng nhau tấn công đảo Xà Thử.""Sau đó xem cơ hội, nếu Nhục Tàng quá yếu thì đừng trách ta ra tay với hắn. Ha ha ha, ta rất mong chờ mùi vị của hắn đấy!""Đồ ngu!" Đầu bên trái của Lam Lỗ tức giận chửi."Lão đại!" Mấy thực nhân ma bên cạnh đồng loạt kêu lên: "Ngươi lại nói hết sự thật rồi!"
Tên hải tặc người tộc người trừng mắt há mồm, sợ hãi đến mức không thốt nên lời.
Phanh.
Lam Lỗ vung một gậy đánh nát người kia thành thịt vụn."Mọi người ăn đi." Đầu bên phải hào phóng nói.
Đầu bên trái của hắn thì âm hiểm mở miệng: "Gửi tin cho đoàn hải tặc Nhục Tàng, nói liên lạc viên chết trong lúc cướp bóc. Để bọn chúng phái một người khác tới.""Nhưng lão đại, đây đã là người thứ 7 rồi.""Yên tâm, bọn chúng sẽ đồng ý thôi." Đầu bên trái cười lạnh, giọng đầy chắc chắn.
Đến khi Than Thu dẫn đội thuyền chạy tới chiến trường, đoàn hải tặc Song Đầu đã nghênh ngang rời đi từ lâu, những t·h·i t·h·ể còn lại thì đã bị cá ăn hết hơn nửa.
Tin tức Than Thu quy hàng lan nhanh chóng trên đảo Xà Thử.
Những người còn sống sót từ đó cũng biết được tin dữ này."Chúng ta đặt cược tiền mua trí khôn nước thuốc ngay trên chiếc thuyền kia, bị Lam Lỗ đoạt đi." Tử Đế lắc đầu, "Tiền đặt cọc của chúng ta không thể lấy lại. Hơn nữa, thị trường đảo Xà Thử cũng sẽ gặp ảnh hưởng, vật giá sẽ tăng lên một phần."
Thiếu niên long nhân không biết làm sao thở dài. Không có phần nước thuốc này, thân hình to lớn như cũ chỉ có thể rèn luyện bước chân cơ bản.
Thương Tu phân tích nói: "Xem như vậy, Song Đầu, Nhục Tàng hai cái đoàn hải tặc đã đạt thành hợp tác. Đến nỗi trình độ hợp tác cụ thể, trước mắt không biết.""Tình huống hải vực xung quanh đảo Xà Thử, càng ngày càng ác liệt.""Thương hội Bạng Bố bị tổn thất, nhất định sẽ có phản ứng. Rất có thể, nữ pháp sư của thương hội Bạng Bố sẽ ủng hộ lãnh chúa Than Thu, tham gia chinh phạt liên quân Nhục Tàng.""Chúng ta phải nhanh một chút tìm được Thanh Ngọc Hoàng Kim Quan, thoát khỏi nơi thị phi này.""Thời gian trì hoãn, chỉ sợ cũng không đi được."
Vị quản gia quý tộc phục vụ gia tộc Sa Tháp nhiều năm, đối với cục diện chính trị có khả năng nhìn thấy khá rõ.
Than Thu một mực mưu tính liên quân, chinh phạt đoàn hải tặc Nhục Tàng.
Thương hội Bạng Bố hao tổn một chi đội thuyền, đối với hắn mà nói, cũng không phải là chuyện xấu.
Đoàn hải tặc Song Đầu đến, mang đến cho đảo Xà Thử áp lực lớn bên ngoài. Rất có thể thúc đẩy việc xây dựng liên quân nhanh hơn.
Một khi tạo thành đại thế, tình cảnh của dong binh đoàn Long Sư tạm thời đậu ở đảo Xà Thử sẽ lúng túng.
Than Thu rất có thể liên hiệp những phương diện khác, gây áp lực đối với dong binh đoàn Long Sư, khiến những người còn sống sót gia nhập liên quân của hắn.
Tông Qua mở miệng: "Trước mắt vấn đề khó khăn ở chỗ Thanh Ngọc Hoàng Kim Quan.""Chúng ta tìm tòi nhiều ngày như vậy, từ đầu đến cuối không tìm thấy nó.""Không gian dưới đất căn bản đã bị chúng ta dò xét qua, chỉ còn lại một ít lãnh địa ma thú cấp hoàng kim rất khó đến gần.""Trong lãnh địa của bọn chúng rất có thể cất giấu Chiến Phiến bố trí truyền tống trận."
