Chương 23: Yêu Thú Vương
Xì! ! !
Một đạo kiếm khí từ trên trời giáng xuống, khoảng cách bản thể của Diệp Hàn chỉ ba tấc. Hắn có thể cảm giác được sau lưng bị kiếm khí sắc bén xé rách, hàn khí lạnh thấu xương khiến người phát run."Diệp Hàn, nếu ngươi bây giờ quỳ xuống xin tha, ta sẽ cho ngươi một cơ hội cứu mạng."
Trên vòm trời, La Thiên Chinh đứng trên lưng Phi Thiên Vân Báo, nhếch mép cười cợt.
La Thiên Chinh tùy ý chém ra một kiếm, giống như mèo vờn chuột."La Thiên Chinh, nếu ngươi có thể kịp thời hối cải, quỳ trước mặt ta tự tát 100 cái vào mặt, ta cũng có thể tha cho ngươi." Diệp Hàn cũng không chịu thua kém.
Hắn suy nghĩ liên tục, vô số đối sách hiện lên, nhưng rồi lại bị loại bỏ, chênh lệch quá lớn, không tìm được bất kỳ cơ hội nào. Riêng cái con Phi Thiên Vân Báo kia, còn quý hơn Sư Huyết Bảo Mã không biết bao nhiêu cấp bậc, tốc độ cực nhanh, ở trong hư không lại không có bất cứ cây cối nào che chắn."Ừm? Phi Thiên Vân Báo?"
Đôi mắt Diệp Hàn sáng lên, nhất thời lóe lên một tia hàn quang.
Thần Lực cảnh, không thể chân đạp hư không mà đi, La Thiên Chinh cùng Diệp Chỉ Huyên có thể đứng ngạo nghễ giữa không trung, tất cả là nhờ đứng trên lưng Phi Thiên Vân Báo."Cút xuống cho ta!"
Diệp Hàn nhặt một tảng đá nặng hơn mười cân, nguyên lực xuyên qua cánh tay phải, khóa chặt lấy con Phi Thiên Vân Báo kia. Đột nhiên ném mạnh, toàn bộ sức lực của hắn bộc phát.
Tảng đá bay ngược lên không trung, khí thế như chẻ tre!
Ở trên không trung, Phi Thiên Vân Báo phát ra tiếng kêu thống khổ, thân thể run rẩy, lắc lư, cánh phải bị nện cho một lỗ máu lớn."Bay trên trời? Lão tử cho ngươi hết bay!"
Diệp Hàn thành công một kích, nhìn thấy hy vọng. Tảng đá thứ hai ầm ầm nện ra, cuồng bạo lực lượng trút vào trong, khiến tảng đá kia oanh ra ngoài uy lực mười phần.
Ngao…!
Vân Báo gào thét, tức giận kèm theo tiếng rên rỉ. Bất quá nó cũng chỉ là một yêu thú tọa kỵ mà thôi, ngoài việc bay trên không, bản thân Phi Thiên Vân Báo cấp bậc không cao, cũng chỉ miễn cưỡng đạt yêu thú cấp ba, sao chịu nổi loại lực lượng của Diệp Hàn?
Tảng đá thứ ba, tảng đá thứ tư!
Liên tục bốn tảng đá lớn nện vào thân Phi Thiên Vân Báo, vỡ nát, Vân Báo gào thét, máu tươi không ngừng văng xuống."Diệp Hàn, ngươi dừng tay cho ta!"
La Thiên Chinh tức giận, thân thể theo Phi Thiên Vân Báo lắc lư, chực muốn ngã xuống."Ngu ngốc!"
Diệp Hàn hừ lạnh một tiếng, hòa lẫn nguyên lực một tảng đá lại lần nữa oanh lên.
Sau khi làm xong những hành động đó, Diệp Hàn không chút nghĩ ngợi, lao thẳng về phía trước bỏ chạy…
Ầm! ! !
Phi Thiên Vân Báo xuất hiện vết thương thứ năm, ầm ầm rơi xuống. Kéo theo cả La Thiên Chinh và Diệp Chỉ Huyên như diều đứt dây, từ độ cao hơn 100m trên trời nện xuống."Ta đi. . . Diệp Hàn, ta giết ngươi."
La Thiên Chinh toàn thân đau nhức dữ dội, xương cốt như muốn tan ra từng mảnh, nếu không dùng thần lực bảo vệ, xương sườn của hắn chắc chắn gãy vài cái.
Diệp Chỉ Huyên mặt âm trầm không nói gì, chỉ là ánh mắt căm hận nhìn chằm chằm hướng Diệp Hàn bỏ chạy, trong bóng tối siết chặt nắm đấm.
Không ai ngờ rằng Diệp Hàn sẽ dùng thủ đoạn đó, một võ giả Tụ Nguyên cảnh lực lượng lớn đến vậy, có thể nện con Phi Thiên Vân Báo kia xuống.
Sau mấy hơi thở, điều chỉnh lại khí tức, hai người nhìn nhau."La sư huynh, hắn không thoát được." Diệp Chỉ Huyên có chút chật vật, hận ý tràn đầy.
La Thiên Chinh liếc nhìn con Phi Thiên Vân Báo hấp hối ở gần đó, ánh mắt âm trầm "Trước không cần bận tâm, ma triều bùng nổ, chắc chắn có Yêu Thú Vương cấp chín xuất thế, Phong sư huynh đã dặn dò, không được trái lệnh, chúng ta đến đây để tìm kiếm cơ duyên của ngươi mới quan trọng.""Được, vậy thì để cho tên nghiệt chủng đó sống thêm chút thời gian!"
Hận ý của Diệp Chỉ Huyên đối với Diệp Hàn, thật sự là đạt tới mức không gì sánh được nồng đậm. Cũng chỉ vì Diệp Hàn hiện tại còn sống, thậm chí còn có thể tiếp tục tu luyện, còn có thể gia nhập Luân Hồi thư viện, không có lý do nào khác.
Trong rừng sâu, Diệp Hàn chạy một hơi mấy ngàn mét, hung hăng nắm chặt nắm đấm."Diệp Chỉ Huyên kia có được chiến cốt của ta, thêm nữa sau lưng lại có đại nhân vật che chở, vậy mà đã bước vào Thần Lực cảnh.""Thần Lực cảnh cũng vô dụng, loại võ giả mới bước vào Thần Lực cảnh đó căn bản không phải đối thủ của ta. Nhưng La Thiên Chinh, còn cả Luân Hồi chi tử Phong Vô Lượng kia, luôn là phiền toái." Diệp Hàn nặng nề nói.
Cái cảm giác bức bối trong lòng hắn, ngày càng đậm hơn!
Đáng tiếc, có La Thiên Chinh ngăn cản, căn bản không có cơ hội giết chết Diệp Chỉ Huyên.
Diệp Hàn suy nghĩ miên man, rồi đột nhiên bị tiếng chém giết ầm ĩ truyền đến từ bốn phương tám hướng làm giật mình.
Nơi này không còn là bên ngoài, chạy đến tận đây, tuy đã trốn thoát khỏi sự truy sát của La Thiên Chinh, nhưng lại rơi vào hang hổ.
Ma nhân và Yêu thú xung quanh đông như kiến cỏ, điên cuồng chém giết, dưới ảnh hưởng của lệ khí, tất cả đều cực kỳ hung hãn, rất nhiều loại không chết không thôi.
Liếc mắt thấy toàn là thi thể yêu thú cấp ba, cấp bốn, thậm chí là mạnh hơn. Nếu có thể thu hoạch được thú hạch, thật sự là phát tài lớn.
Đáng tiếc Diệp Hàn căn bản không tìm được cơ hội, hắn đã bị một vài yêu thú hung dữ và Ma Nhân để mắt, trong mắt bọn chúng, hắn là một bữa tiệc tươi ngon và hấp dẫn."Trốn!"
Trong đầu Diệp Hàn chỉ có một chữ.
Trong nháy mắt mười mấy Ma Nhân hung tàn truy sát tới, nhưng thân hình Diệp Hàn rất linh hoạt, tốc độ nhanh vô cùng, lập tức biến mất không còn bóng dáng. Vừa thoát khỏi, chưa kịp thở, lại một đợt Ma Nhân xuất hiện, khiến Diệp Hàn phải lần nữa chạy trốn.
Thật sự là "Ma triều" chứ không phải "Thú triều". Số lượng Ma Nhân còn nhiều hơn Yêu thú, dù đại bộ phận cảnh giới không tính là mạnh, nhưng Diệp Hàn căn bản không dám săn giết, nếu rơi vào bên trong, sợ rằng sẽ bị nghiền nát đến chết.
Sau khi liên tục thoát khỏi bảy tám đợt Ma Nhân và Yêu thú, xuất hiện tại một đỉnh núi, nơi này như một chốn bồng lai tiên cảnh, ít nhất là trong vòng năm dặm không có tung tích Ma Nhân và Yêu thú, Diệp Hàn cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi.
Đây cũng là nhờ hắn tu luyện Cửu Thiên Ngự Long Quyết, lực lượng hùng hậu, nếu đổi lại bất kỳ võ giả Tụ Nguyên cảnh nào, đều đã sớm tinh bì lực tẫn mà chết không kịp ngáp."Trốn ở chỗ này, chờ Ma triều kết thúc?" Diệp Hàn không khỏi nghĩ thầm.
Ngay lúc này, một cảm giác áp bách không rõ xuất hiện.
Cuối tầm mắt, một con quái vật khổng lồ dài đến 100m xuất hiện, tiến lên như một ngọn núi di động."Huyền Âm Thanh Vương Mãng?"
Diệp Hàn ngây người nhìn cảnh tượng này.
Huyền Âm Thanh Vương Mãng, dị chủng hồng hoang tồn tại từ thời cổ đại, con Huyền Âm Thanh Vương Mãng dài trăm mét này, ít nhất là… yêu thú cấp chín.
Cấp chín. . . Yêu Thú Vương!
Diệp Hàn cảm thấy sau lưng lạnh toát, da đầu tê dại. Hắn rốt cuộc hiểu rõ vì sao khu vực năm dặm này hoàn toàn yên tĩnh, đây là lãnh địa của một Yêu Thú Vương cấp chín, ai dám bước vào?
Hơi thở tức thì ngưng lại, Diệp Hàn lập tức nằm phục xuống trong rừng, che giấu hoàn toàn.
Con Huyền Âm Thanh Vương Mãng này há miệng rộng, như nuốt mây nhả khói, khí tức cuồng bạo mà hung tàn, vừa di chuyển vừa tỏa ra khí thế kinh hãi, tất cả đá núi cây cối đều bị nghiền thành bột vụn.
Ma triều vẫn tiếp diễn, Yêu Thú Vương cấp chín này hiển nhiên cũng không ngừng nghỉ, bị chiến trường bên ngoài lãnh địa thu hút.
Trong khi chăm chú quan sát, Diệp Hàn lại lần nữa nghe thấy âm thanh xé gió sưu sưu xuất hiện, thì thấy ba con Vân Hạc trắng như tuyết bay tới, trên lưng Vân Hạc ba bóng người trong nháy mắt nhảy xuống.
Ba người này, đều mặc áo bào đặc biệt, lại vô cùng xa lạ, Diệp Hàn đoán không ra lai lịch."Mỗi khi Ma triều, thú triều bùng nổ, sẽ có các loại cơ duyên, thật sự là vận khí tốt, chúng ta có thể giết con súc sinh này, thật sự lời to." Một người trong đó vô cùng mong chờ, lộ vẻ hưng phấn.
Hơn nữa, khi ba người này vừa tới, ở ngoài lãnh địa dường như lại có bóng người không ngừng tiếp cận."Thật sự là oan gia ngõ hẹp!"
Diệp Hàn nhìn chằm chằm phía trước, ở nơi đó xuất hiện, rõ ràng là La Thiên Chinh và Diệp Chỉ Huyên hai người.
