Chương 24: Tuyệt thế nhất kiếm.
La Thiên Chinh, Diệp Chỉ Huyên? Bọn họ hiển nhiên không phải vì truy sát mình mà đến, La Thiên Chinh tuy cường đại, nhưng cũng không có loại bản sự truy lùng ngàn dặm."Hai người này, là vì đến chém giết con Huyền Âm Thanh Vương Mãng này?" Diệp Hàn trong nháy mắt đã suy đoán ra rất nhiều điều."Có ý tứ!" Diệp Hàn hừ lạnh "La Thiên Chinh tuy mạnh, nhưng muốn giết chết Huyền Âm Thanh Vương Mãng, vẫn là kém một chút a?"
Yêu thú cấp chín xét về chiến lực thực sự còn đáng sợ hơn so với võ giả Thần Lực cảnh tầng chín. Hơn nữa, yêu thú thân thể mạnh mẽ, khí huyết tràn đầy, Huyền Âm Thanh Vương Mãng loại yêu thú này lại càng là dị chủng, nắm giữ huyết mạch truyền thừa cùng thiên phú đại thuật, chiến lực thực tế không thể khinh thường."Ta hiện tại muốn rời đi, nhất định sẽ bị phát hiện, chi bằng chờ đợi thời cơ." Diệp Hàn trong lòng tính toán.
Đây có thể là một cơ hội rất tốt để đối phó với La Thiên Chinh, điều kiện tiên quyết là mình phỏng đoán không sai, La Thiên Chinh thật sự đến chém giết Huyền Âm Thanh Vương Mãng.
Cho dù hắn có thể thành công giết chết con súc sinh này, cũng chắc chắn sẽ phải trả giá đắt, đến lúc đó, gặp rủi ro Phượng Hoàng chẳng bằng gà, cũng giống như miếng thịt trên thớt gỗ đang chờ mình xẻ thịt.
Ngay lúc Diệp Hàn đang tính toán những thứ này thì La Thiên Chinh cùng Diệp Chỉ Huyên đã đi tới phía trước, gặp mặt với ba người đến trước đó."Luân Hồi thư viện, La Thiên Chinh?" Một người dẫn đầu trong ba người biến sắc.
Hai bên đều biết ý đồ đến của đối phương, La Thiên Chinh lạnh lùng hừ một tiếng, đi thẳng vào vấn đề: "Nguyên lai là ba vị của Trảm Long thư viện, hôm nay, Huyền Âm Thanh Vương Mãng này ta muốn, các ngươi đi thôi."
Ba người kia sắc mặt hết sức khó coi, rất kiêng kị La Thiên Chinh: "La Thiên Chinh, Huyền Âm Thanh Vương Mãng này là do chúng ta phát hiện trước."
Diệp Hàn trốn trong bóng tối, quan sát mọi chuyện, có chút bất ngờ.
Trảm Long thư viện! Không ngờ ba người đến trước lại là đệ tử của Trảm Long thư viện, một trong ba thư viện lớn.
Ma triều Yêu Ma lĩnh bạo phát, đối với những cao thủ từ Thần Lực cảnh trở lên mà nói, có lẽ ngược lại là cơ duyên tới, các đại thế lực đều sẽ có cao thủ tiến vào Yêu Ma Lĩnh săn giết yêu thú đỉnh cấp.
Diệp Hàn nghĩ đến việc mình một đường chạy vội mà đến, đã thấy một số bóng dáng võ giả cường đại."Các ngươi không đi, vậy thì... Chết!"
La Thiên Chinh lúc này vô cùng bá đạo, chiến kiếm trong tay khẽ run lên, khí thế vô hình bùng nổ ra.
Đều là đệ tử của ba đại thư viện, nhưng La Thiên Chinh này lại rất cao ngạo, căn bản không để ba người Trảm Long thư viện vào mắt."Thần lực... Tầng chín!""La Thiên Chinh, không ngờ ngươi đã bước vào Thần Lực tầng chín."
Ba đệ tử Trảm Long thư viện kia đều hết sức e dè, ở Thần Lực cảnh, mỗi một tầng chênh lệch đều vô cùng lớn, dù họ có ba người liên thủ, nhưng đều chỉ là những tồn tại ở Thần lực tầng sáu, tầng bảy, đối phó với La Thiên Chinh không có chút phần thắng nào.
Rống...!
Hai bên vừa đến, tranh chấp, thực tế chỉ diễn ra trong khoảnh khắc, lúc này, Huyền Âm Thanh Vương Mãng đã xông thẳng tới, khóa chặt La Thiên Chinh mấy người.
Tiếng gầm rú nồng đậm chấn động cả khu rừng, đuôi cánh khổng lồ quật tới, chỉ một kích, liền sinh ra một cơn bão mặt đất, bốn phía phút chốc rơi vào hỗn loạn, dường như có thể san bằng mọi thứ.
May là Diệp Hàn đã trốn khá xa, từ đầu đến cuối không để lộ bất kỳ hơi thở nào, không bị ảnh hưởng, nhưng vẫn không khỏi kinh hãi.
Loại yêu thú cấp bậc này, chỉ cần một kích là có thể đánh tan Diệp Hàn thành bã vụn.
Hơn nữa, Huyền Âm Thanh Vương Mãng vốn dĩ không thể phun ra âm thanh, nhưng kẻ này lại có thể gào thét, đây chính là huyết mạch cường đại, cảnh giới cao, sắp sinh ra dấu hiệu thuế biến, còn đáng sợ hơn cả yêu thú cấp chín bình thường.
Trong truyền thuyết, trên Thần Vũ đại lục này, tất cả sinh vật thuộc cấp Giao Xà Địa Mãng, đều là hậu nhân của Long tộc, có lẽ theo nhiều đời sinh sôi, trong người đã không còn Long huyết, Long khí, nhưng nếu một số kẻ thiên phú dị bẩm không ngừng thuế biến, thì quả thực có khả năng hóa mãng thành giao, hóa giao thành rồng."Đi!"
Ba đệ tử Trảm Long thư viện kia hiển nhiên cũng phát giác được điểm này.
Thêm vào sự áp bức của La Thiên Chinh, ba người này đã mất đi ý định chém giết Huyền Âm Thanh Vương Mãng, dứt khoát quay người bỏ đi.
Bọn họ có một vài át chủ bài và sự tự tin, nhưng cũng không cần thiết phải tranh giành sống chết với La Thiên Chinh ở đây."Hàn quang kiếm trảm!"
La Thiên Chinh chém ra một kiếm, một đạo kiếm khí như băng sương đột ngột bùng nổ.
Kiếm khí đáng sợ che phủ tứ phía, bao trùm trùng trùng điệp điệp, hàn ý thấu xương lập tức lan ra, như có thể đóng băng cả chân không.
Oanh! ! !
Vừa mới giao đấu, đuôi cánh Huyền Âm Thanh Vương Mãng đã quất tới, va chạm với kiếm khí.
Một lực phản chấn đáng sợ xuất hiện, La Thiên Chinh rên lên một tiếng, trực tiếp bị chấn bay xa mấy chục mét, sắc mặt tái nhợt, có chút khó coi.
Kiếm khí của hắn có đóng băng một đoạn đuôi cánh của Huyền Âm Thanh Vương Mãng, nhưng trong giây lát băng sương đã tan ra, căn bản không có tác dụng gì.
Thân thể con súc sinh này quả thực không thể phá vỡ, một số vị trí trọng yếu thậm chí đã bắt đầu kết thành lớp vảy giáp, có xu hướng hóa giao.
La Thiên Chinh rất mạnh, nhưng đối mặt với một con Yêu Thú Vương cấp chín, sự chênh lệch là vô cùng rõ ràng.
Không đợi hắn kịp phản ứng, đuôi cánh kia lại lần nữa quất đến."Súc sinh, chết!"
La Thiên Chinh nghiến răng, lại lần nữa chém ra một kiếm, kiếm khí phong mang hàn khí chụp tới, đây là chiêu mạnh nhất, đỉnh cao nhất của hắn.
Chân không nổ tung, đạo kiếm khí kia trực tiếp bị đánh tan.
Huyền Âm Thanh Vương Mãng xuất chiêu rất đơn giản, rất thẳng thắn, vẫn dùng khí huyết hùng hậu cùng thân thể để va chạm, cưỡng ép phá hủy hết thảy chướng ngại.
Ầm!
Khí huyết của La Thiên Chinh trào ra, nguyên lực gần như bị rút cạn, lập tức bị trọng thương.
Rõ ràng hắn có chút tự tin, đã xem Huyền Âm Thanh Vương Mãng như yêu thú cấp chín bình thường, thực chất lại hoàn toàn không phải đối thủ của nó.
Cái bóng to lớn như núi xuyên qua tới, há cái miệng rộng, muốn nuốt sống La Thiên Chinh và Diệp Chỉ Huyên."Phong sư huynh cứu ta!"
La Thiên Chinh quá sợ hãi, tại chỗ hô hoán.
Trong tay hắn xuất hiện một đạo ngọc bài, nguyên lực đánh vào bên trong ngọc bài, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, ngọc bài bắn ra từng đạo thần quang, giữa những thần quang kia, bất ngờ xuất hiện một bóng người.
Đó là một nam tử trẻ tuổi, tầm hai lăm, hai sáu tuổi, mặc chiến bào song sắc đen trắng, ánh mắt sắc bén vô song như kiếm trời, tóc dài tự nhiên buông xuống, có một loại khí chất không bị trói buộc."Nghiệt súc!"
Nam tử vừa xuất hiện, liền điềm nhiên phun ra hai chữ.
Ngay khoảnh khắc con Huyền Âm Thanh Vương Mãng khổng lồ đang nuốt chửng tới, nam tử nhấc tay lên, ngón giữa tay phải thò ra, như một kiếm.
Một kích xuất ra, kiếm quang sáng chói như xé rách cả đất trời, ngang dọc giữa trời.
Sau một kích, nam tử bình thản đứng đó, toàn thân trên dưới toát ra một khí chất cao ngạo, thần thánh, vô thượng khó diễn tả thành lời, tựa một tuyệt thế kiếm Thần vô địch bất bại.
Trên trời dưới đất, bất bại vô địch!
Đó chính là chân dung của nam tử này, tuy đây chỉ là một cái bóng, nhưng vẫn là tư thái vô song, khiến người kinh hãi.
Trong tất cả cường giả mà Diệp Hàn đã từng thấy, không có bất cứ ai có thể so sánh được với nam tử này.
Một cái bóng đã như vậy, không biết bản tôn sẽ đáng sợ đến mức nào?
Phong sư huynh? Lẽ nào, đây chính là Luân Hồi chi tử Phong Vô Lượng?
Ngao…!
Phía trước giữa không trung, kiếm khí cưỡng ép đánh vào miệng Huyền Âm Thanh Vương Mãng, xuyên thủng đầu nó.
Máu tươi bắn ra như cột, kèm theo từng tiếng kêu rên, nửa bên thân trên của Huyền Âm Thanh Vương Mãng ầm vang từ trên không rơi xuống, bất lực ngã xuống mặt đất, đã gần như chết hẳn.
Chỉ một kích, chỉ một kích đơn giản nhất, Yêu Thú Vương cấp chín đã bị chém giết như thế này?
Diệp Hàn kinh ngạc, đây là loại chiến lực tuyệt thế như thế nào?
Ở phía xa, hai mắt Diệp Chỉ Huyên tràn đầy sự dịu dàng, nhìn chằm chằm bóng người kia, trong mắt dần hiện lên ánh sáng ngưỡng mộ.
Sau một kích, thân thể nam tử kia dần dần trở nên nhạt đi, sắp biến mất.
Ngay lúc này, hắn dường như phát hiện ra điều gì đó, đột nhiên chuyển ánh mắt đi.
