Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Võ Nghịch Cửu Thiên Giới

Chương 33: Vô Cực Kiếm Tông




Chương 33: Vô Cực Kiếm Tông Thông Thiên Phong, Vô Cực Kiếm Tông!

Diệp Hàn đến nơi này, thì nhìn thấy trước mắt ngọn núi giống như một thanh tuyệt thế thiên kiếm, cắm thẳng vào chỗ sâu của Cửu Thiên, chống đỡ lấy hai đầu trời đất.

Có vô số đệ tử tụ tập tại dưới chân Thông Thiên Phong, ai nấy đều mang theo sự thành kính và hướng tới vô tận.

Con đường kiếm tu, con đường mạnh nhất, con đường vô địch! Lại có ai có thể từ chối việc ngự kiếm lên Cửu Thiên, kiếm nghịch thiên hạ tiêu dao và tự tại đây?"Ba năm, ta rốt cục có thể tiếp nhận mười đạo kiếm khí!" Diệp Hàn nhìn thấy, một tên đệ tử Thần Lực cảnh tầng hai mừng rỡ như điên, ở phía trước hoa chân múa tay."Chúc mừng ngươi!""Tiếp nhận mười đạo kiếm khí, có thể vào Vô Cực Kiếm Tông, trở thành kiếm thị, trong khoảng thời gian này nếu cống hiến đủ, mới có thể tấn thăng làm đệ tử phổ thông!"

Phía trước, một nam tử áo trắng tung bay, đeo trường kiếm, trông vô cùng tiêu sái lạnh nhạt mở miệng."Được, hiện tại trao cho ngươi kiếm Lệnh!"

Nam tử áo trắng ném ra một khối lệnh bài hình kiếm lớn cỡ bàn tay."Cảm tạ sư huynh!"

Đệ tử Thần Lực cảnh tầng hai kia vô cùng kích động, lập tức quỳ một chân xuống đất, hai tay vô cùng kích động đỡ lấy kiếm Lệnh.

Một đám người chen chúc xúm lại, trong mắt lộ rõ sự hâm mộ: "Chúc mừng nhé, chờ đợi ba năm, cuối cùng cũng gia nhập được Vô Cực Kiếm Tông!"

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Diệp Hàn quả thực không hề đồng cảm. Thậm chí, hắn không tài nào hiểu được.

Ở cách đó không xa, vẫn còn một số người đang tham gia cái gọi là khảo hạch, tiếp nhận kiếm khí do cao thủ Vô Cực Kiếm Tông đánh ra. Nhưng cơ bản đều thất bại trong cuộc khảo hạch, rất nhiều người tiếp nhận bảy tám đạo kiếm khí đã là cực hạn. Nhưng dù thất bại, những người này vẫn kiên nhẫn, vẫn cứ ngồi xếp bằng dưới chân Thông Thiên Phong, dường như đang ngộ đạo, lại dường như đang tích súc lực lượng để tiến hành cuộc khảo hạch tiếp theo."Liều mạng như vậy sao?" Diệp Hàn im lặng.

Hắn thấy, đám người này vì gia nhập Vô Cực Kiếm Tông đã mất đi bản tâm, khi có được cái kiếm Lệnh kia thì lại quỳ xuống tại chỗ, lộ ra vẻ thành kính vô cùng.

Cứ như, cái Vô Cực Kiếm Tông này chính là tín ngưỡng cả đời của bọn họ vậy!

Diệp Hàn nghe nhiều người nói chuyện, rất nhanh đã hiểu rõ quy tắc khảo hạch ở đây.

Muốn vào Vô Cực Kiếm Tông, cần phải chống đỡ mười đạo kiếm khí mà không thua, thì có thể coi như khảo hạch thành công. Đương nhiên, mỗi người cảnh giới thực lực khác nhau, người đánh ra kiếm khí tự nhiên cũng có cảnh giới khác nhau. Nhưng sau khi khảo hạch thành công, chỉ là kiếm thị của Vô Cực Kiếm Tông, còn phải tiếp tục tích lũy cống hiến, mới có cơ hội trở thành đệ tử Vô Cực Kiếm Tông chân chính.

Cái gọi là kiếm thị, về cơ bản cũng là một số người tùy tùng, cung cấp cho họ diễn luyện kiếm thuật, đối tượng luyện tập bồi dưỡng tu luyện kiếm đạo. Nói thẳng ra, không có bất cứ thân phận địa vị nào, giống như tạp dịch, nô bộc dưới trướng mấy cao thủ của Vô Cực Kiếm Tông."Yêu cầu chiêu mộ đệ tử của Vô Cực Kiếm Tông này, quả thực có thể so với Luân Hồi thư viện!" Diệp Hàn kinh hãi.

Cũng không biết Vô Cực Kiếm Tông này do người nào trong thư viện sáng lập? Chỉ sợ ít nhất cũng là trưởng lão có thân phận cực cao trong hàng ngũ."Ta muốn tham gia khảo hạch!"

Diệp Hàn đi tới trước mặt nam tử áo trắng vừa rồi."Ồ?"

Nam tử áo trắng liếc mắt nhìn qua, "Gương mặt rất lạ! ""Đúng, vừa vào Luân Hồi thư viện không lâu." Diệp Hàn đáp lại."Tên, cảnh giới!" Nam tử áo trắng nhìn Diệp Hàn."Diệp Hàn, Thần Lực cảnh tầng hai." Diệp Hàn đáp lại."Ừm, tiếp nhận mười đạo kiếm khí của ta là được!" Nam tử áo trắng rút chiến kiếm sau lưng, chém ra một kiếm vô cùng dứt khoát.

Kiếm khí lạnh lẽo trong nháy mắt bắn nhanh tới, khóa chặt lồng ngực Diệp Hàn.

Ầm! ! !

Diệp Hàn vung cánh tay lên, khí huyết phun trào, một đạo kiếm khí kia vỡ nát tại chỗ.

Đạo kiếm khí thứ hai theo sau chém giết tới, mơ hồ giữa phong mang càng sâu, càng thêm hung mãnh.

Hô hấp Diệp Hàn đều đặn, một quyền nghênh kích.

Ánh quyền đối kiếm khí!

Ầm ầm ở giữa, đạo kiếm khí thứ hai này cũng vỡ nát.

Đạo thứ ba, đạo thứ tư. . . đạo thứ mười!

Đạo kiếm khí thứ mười trong nháy mắt chém giết tới, Diệp Hàn chợt đưa bàn tay ra.

Năm ngón tay khép lại thành quyền, khí huyết hòa lẫn một đạo thần lực ầm ầm tuôn ra, trong chốc lát, đạo kiếm khí thứ mười lại vỡ nát.

Mười đạo kiếm khí, vô cùng đơn giản!

Thu liễm khí tức, Diệp Hàn rất hài lòng.

Dù ở đâu đi chăng nữa, thực lực mới là quan trọng nhất. Dù mình là Thần Lực cảnh tầng hai, nhưng khí huyết và nguyên lực lại vô cùng hùng hồn, có thể chém giết cùng cao thủ Thần Lực cảnh tầng bốn. Vượt qua cuộc khảo hạch này vẫn không có vấn đề.

Vô số ánh mắt hâm mộ nhìn tới, một số đệ tử thậm chí còn ghen ghét sinh ra. Bọn họ chưa từng thấy qua khuôn mặt Diệp Hàn bao giờ, có thể thấy đây là một người mới. Lần đầu tiên tới, lại có thể kháng cự được mười đạo kiếm khí, vượt qua khảo hạch?

Loại người này rất hiếm, mỗi năm cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay."Khảo hạch thất bại!"

Nam tử áo trắng hờ hững liếc nhìn Diệp Hàn, sau đó thu kiếm."Ừm?""Vì sao thất bại?"

Tròng mắt Diệp Hàn co lại, nghiêm túc nhìn người này."Khi chống cự đạo kiếm khí thứ mười, ngươi đã vận dụng thần lực!"

Nam tử áo trắng nói xong, không tiếp tục để ý Diệp Hàn, đi thẳng sang nơi khác."Vậy thì khảo hạch thêm một vòng nữa là được!" Diệp Hàn lập tức nói.

Vừa rồi hắn thấy, người khác khi chống cự kiếm khí đều lấy thần lực đối kháng kiếm khí, không có vấn đề gì. Sao đến lượt mình lại xảy ra chuyện?

Bất quá, cho dù chỉ dùng thuần túy nguyên lực đối kháng kiếm khí, Diệp Hàn vẫn có 100% tự tin."Ta nói ngươi không hiểu sao?"

Nam tử áo trắng đột nhiên quay người, tròng mắt băng lãnh, khí thế dọa người: "Nội tâm không thành, ngươi một năm sau hãy đến khảo hạch lần nữa."

Một năm sau? Rau má cũng đã mọc hết!

Huống hồ, tu luyện kiếm đạo càng sớm càng dễ đặt nền móng vững chắc. Giống như những người thiếu niên thời đại đó đã đi sâu vào kiếm đạo, thậm chí tu luyện ra được kiếm khí, tương lai nhất định sẽ thành tựu lớn trên con đường kiếm đạo.

Diệp Hàn xuất thân từ nơi nhỏ bé như Viêm Thành, trước kia căn bản không có điều kiện tu luyện kiếm đạo. Bây giờ có cơ hội, hắn làm sao có thể không nắm chặt lấy?"Vị huynh đệ kia, cam chịu số phận đi.""Vô Cực Kiếm Tông chính là như vậy, muốn gia nhập, không có nửa năm là không thể nào, thông qua khảo hạch cũng vô dụng, kiểu gì cũng lấy cớ gạt bỏ xuống."

Bên cạnh Diệp Hàn, một tên ngoại môn đệ tử tiến tới, thấp giọng hảo ý nhắc nhở."Nhận mệnh?" Diệp Hàn nhìn người này, "Cái gì gọi là nhận mệnh, khảo hạch cũng không phải là chuyện lớn gì, thông qua rồi là có thể gia nhập mà?""Thực tế chính là như vậy, Vô Cực Kiếm Tông thế lớn che trời, căn bản không lo người khác gia nhập. Theo kể lại, một số đệ tử chân truyền muốn gia nhập Vô Cực Kiếm Tông cũng rất khó khăn." Người này cười khổ nói.

Nhìn một chút xung quanh, người đệ tử này hạ thấp giọng mấy phần: "Theo cách họ giải thích, vượt qua khảo hạch chỉ là một mặt, họ cần là lòng thành kính.""Thành kính?" Diệp Hàn nhìn người này."Không sai, là lòng thành kính đối với kiếm đạo." Người này trả lời ngay."cẩu thí!" Diệp Hàn rất dứt khoát phun ra hai chữ.

Hắn đột ngột quay người, đi tới trước mặt nam tử mặc áo trắng kia: "Ta muốn tiến hành lần khảo hạch thứ hai!""Cút!""Ngươi là cái thá gì, dám ăn nói như vậy với ta?"

Nam tử áo trắng nhìn thấy lại là Diệp Hàn, trong đôi mắt bắn ra sát khí nồng đậm.

Dưới Thông Thiên Phong này, bất cứ ai muốn gia nhập Vô Cực Kiếm Tông, tất nhiên phải cung cung kính kính. Đừng nói đến Diệp Hàn loại ngoại môn đệ tử Thần lực cảnh tầng hai này, mà cho dù là nội môn đệ tử đến đây, cũng phải thái độ khiêm tốn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.